Bóng đá Italia không thiếu tiền đạo giỏi. Thảm cỏ của đất nước hình chiếc ủng trong quá khứ luôn là sân khấu trình diễn của những bậc kỳ tài về khả năng săn bàn. Nhưng trong những năm qua, nơi đây không còn chứng kiến cái tên nào khiến người ta cảm thấy có thể đủ tầm để vươn lên sánh vai với đẳng cấp của các bậc tiền bối.
![]() |
| Di Natale là niềm từ hào không chỉ của đội bóng Udinese mà còn của cả Serie A. Ảnh: Internet |
Zaza, Berardi, El Shaarawy, Destro vẫn chưa thoát khỏi lớp vỏ “hiện tượng” khi tỏ khi mờ tựa ngọn đèn đom đóm. Sự thật càng trớ trêu hơn khi những tiền đạo “bỏ xứ mà đi” như Imobile hay Balotelli đang phải vật lộn để tìm kiếm lại bản thân tại những môi trường khắc nghiệt và giàu tính cạnh tranh.
Người Italia thở dài. Họ không cần những chân sút ngoại như Tevez, Higuain, Icardi, Llorente…Họ cần những con người bản địa tài năng, xứng tầm thần tượng thậm chí là biểu tượng. Và họ lại phải mỏi mắt trông ngóng về một trong những nơi như thế, Stadio Friuli, nơi Di Natale vẫn tung hoành.
Ở Di Natale người ta thấy một tiền đạo toàn năng, một “Complete Forward”. Anh có thể làm được tất cả, từ trung phong cắm, tiền đạo lùi, hay dạt sang hai biên. Dù không có một thể hình ấn tượng nhưng bù đắp lại Di Natale có thẻ khiến cầu trường nổ tung bất cứ lúc nào bằng cái cổ chân cực dẻo, nhãn quan chiến thuật tinh tế, “đánh hơi” và chọn vị trí tài tình cùng khả năng săn bàn thượng thặng. Cái dáng vẻ thấp lùn nhưng thăn thoắt của anh đã gieo rắc nỗi nỗi khiếp sợ trên khắp các nẻo đường.
Khác với những cầu thủ nhanh chóng xuống dốc khi đi qua ngưởng tuổi băm, Di Natale là một ngôi sao nở muộn trong bóng đá. Những năm tháng trai trẻ sung sức nhất của sự nghiệp anh không được nhiều người nhớ tới những sau tuổi 30 tất cả phải gọi tên anh. Anh càng chơi càng hay và khiến cho người ta thấy anh là một “người không tuổi” rất đỗi bền bỉ.
Trong năm dương lịch 2014 vừa qua, chính anh chứ không phải ai khác đã trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn nhất. Với 21 bàn thắng, “tay đấm 37 tuổi” đã hạ đo ván vô số những đồng nghiệp trẻ trung hơn, mạnh mẽ hơn, dẻo dai hơn. Qúa bất ngờ cho thành tích của một cầu thủ mà người ta nghĩ rằng đã ở tuổi an lão dưỡng già, giã từ sự nghiệp. Đáng trân trọng hơn nữa khi đó là chiến tích anh đạt được trong một tập thể chỉ thuộc dạng trung bình – khá và không có nhiều ngôi sao. Di Natale phải một tay gánh vác đội bóng ấy nhưng vẫn tỏa sáng thậm chí là sáng chói.
Trong thời buổi tiền tài và danh vọng có thế cám dỗ bất cứ ai, cách đây vài năm, rất nhiều người đã khuyên anh nên tìm kiếm một chân trời mới xứng đáng với tài năng của anh hơn. Nhưng Di Natale đã gạt phăng tất cả, mặc kệ những lời chèo kéo từ cả trong và ngoài biên giới Italia. Anh vẫn ở lại Friuli để chiến đấu cùng đội bóng cho dù những người đồng đội đã lần lượt ra đi để tìm kiếm ánh sáng vinh quang. Đó đơn giản là tình yêu – tình yêu của một cái tên lớn giành cho một đội bóng bé nhỏ cấp tỉnh chưa từng dành được bất cứ danh hiệu lớn nào trong vòng gần 120 năm năm lịch sử.
Nốt trầm lớn nhất trong sự nghiệp của anh là việc không thể cất cao đôi cánh trong màu áo thiên thanh. Anh ra mắt đội tuyển từ năm 2002 nhưng không được trọng dụng nhiều vì phải cạnh tranh với quá nhiều tên tuổi lớn. Khao khát lớn nhất của anh là được cùng đội tuyển Italia có được danh hiệu nhưng đến khi dừng bước anh vẫn không thể thỏa được ước vọng ấy. Khoảnh khắc có lẽ là cay đắng nhất là khi anh đá hỏng trong loạt luân lưu 11m gián tiếp trao chiếc vé vào vòng bán kết cho Tây Ban Nha tại Euro 2008.
Kỹ năng và khao khát ghi bàn của Di Natale khiến cho anh trở thành một chân sút giỏi nhưng chính lòng trung thành đã biến anh trở thành một nhân cách cao cả. Anh không cao nhưng luôn khiến người ta phải ngước nhìn ngưỡng mộ. Không ai có thể ghét anh cho dù bạn có phải cổ động viên của Udinese hay không. Cả Serie A trông mong vào anh, nhìn vào anh để hy vọng về ngọn cờ của đất nước hình chiếc ủng vẫn phất cao trong lòng một giải đấu đã quá điêu tàn, đổ nát.
Những năm tháng đỉnh cao và hào hùng ngày nào của Paolo Rossi, Toto Schillaci, Cristian Vieri, Vicenzo Montella, Fillipo Inzaghi, Alex Del Piero đã không còn. Nhưng anh vẫn còn ở đó, thách thức cả thời gian trong sự khiêm nhường nhưng lấp lánh đến vĩ đại.















