Messi
Cứ có tố chất tốt nhất, rê bóng đẹp, ghi bàn nhiều (đây là tiêu chí của Vua phá lưới chứ không phải của Cầu thủ xuất sắc) thì sẽ luôn luôn được QBV? Vậy đâu là chỗ dành cho những người nỗ lực vượt qua bản thân, những người âm thầm đóng góp vì tập thể, đem về vinh quang danh giá thực sự? Và đâu là chỗ cho những người xuất hiện vào những thời khắc quan trọng, giúp đội bóng chinh phục những cam go, gian khó, bế tắc?
Messi ở đâu khi Bayern vùi dập các đồng đội của anh? Bản lĩnh ở đâu, sự khác biệt ở đâu khi mỗi lần gặp Bayern – hay nói rộng ra là tất cả những đối thủ khắc chế được Barca, anh đều im lặng? Hay chính xác thì, khi tikitaka lấn lướt, Messi là không thể cản, còn khi tikitaka bị bắt bài, Messi cũng mờ nhạt theo.
Tính cạnh tranh giữa Champions League và La Liga là khác nhau một trời một vực, trong một mùa Real tự suy yếu thì ngoài Barca chẳng còn ai vô địch Tây Ban Nha được nữa, cũng chẳng đội bóng còn lại nào hào hứng với việc ngăn cản Barca, ngăn cản Messi tạo ra những kỷ lục ghi bàn. Người ta cần thấy một Messi gồng mình ở châu Âu khi toàn đội bị áp chế, một Messi thăng hoa trong những trận Siêu kinh điển đang bị đảo chiều mà có lúc Real tung cả đội hình hai, nhưng không có một Messi như thế.
| |
| QBV - Danh hiệu cá nhân mà tất cả cầu thủ đều thèm muốn. |
Về kỹ năng “dùng bóng” khi có trong chân có thể tạm coi Messi là số 1, nhưng gần đây anh cũng đã bộc lộ những điểm yếu, những pha mất bóng. Lý do là Tikitaka không còn làm “hoa mắt” đối phương dễ dàng giúp mỗi cá nhân thoáng đường di chuyển, đồng thời khả năng càn lướt quãng xa, dứt điểm đột biến khi không thể xâm nhập vòng cấm ở Messi vẫn là hạn chế so với nhiều cầu thủ khác.
Bóng đá là môn thể thao vì tập thể, là nơi tôn vinh những nghị lực, sức chiến đấu phi thường trong lúc gian nan, là nơi những huyền thoại được ghi danh bởi những khoảnh khắc gồng gánh cả đội chinh phục đỉnh cao, giành giật chiến thắng, chứ không chỉ biết tỏa sáng khi họ ở trong một đội bóng hùng hậu nhất, những bộ máy vận hành trơn tru, không chỉ là khi được chiến đấu ở phía mạnh hơn mà trước khi đá ai cũng đã đoán là sẽ thắng. Đó là điều mà Messi không làm được, hoặc chưa làm được.
Khó có sự công bằng tuyệt đối
Ai đó đưa ra đề xuất tính điểm cho từng bàn thắng, cho từng pha kiến tạo, từng danh hiệu, nhưng ngay cả khi dùng đến những con số tưởng như chính xác hoàn hảo đó, sự công bằng vẫn rất mong manh. Một bàn thắng ở Premier League – nơi có tới 5, 6 kỳ phùng địch thủ sát phạt nhau, có các trung vệ to khỏe, quyết liệt, chẳng lẽ cũng tính bằng điểm với một bàn thắng tại Barca, Real trong giải đấu mà phần còn lại có khoảng cách quá xa, và những trận thắng đậm đến như cơm bữa? Khó lắm.
Những tiền đạo thì hay được ưu ái, trong khi nếu không có những nhà tổ chức lối chơi, những chân chuyền tuyệt hảo, các tiền đạo đã không thể nổi bật đến thế.
Giả dụ trong trường hợp của những Xavi, Iniesta, sẽ là miễn cưỡng nếu cho rằng Messi phụ thuộc vào họ, những con số về việc được kiến tạo và đi kiến tạo của M10 sẽ chứng minh điều ngược lại. Nhưng cái “phụ thuộc” ở đây là gì, đó là có những người đạo diễn, người bao quát, những trái tim đập nhịp nhàng dòng máu tikitaka, giúp bất cứ cầu thủ nào trong hệ thống cũng được liên kết và hưởng lợi, đó mới là bản chất sự “phụ thuộc” của các cá nhân khác vào “nhạc trưởng”.
Hay những cầu thủ phòng ngự, nhiệm vụ của họ khó khăn lắm chứ. Cùng là “cầu thủ” – tiếng thì là ngang vai nhau trong các danh hiệu cá nhân của nghề này, song hậu vệ, nhất là thủ môn nữa, chẳng có mấy, hoặc chẳng hề có cơ hội. Tiền đạo sút hỏng một quả pen, bỏ lỡ một pha đối mặt, người ta thấy quá nhỏ nhoi và lãng quên nhanh chóng. Còn hậu vệ mà mắc một sai lầm dẫn đến bàn thua thì ai cũng nhớ, họ nhớ đội bóng thua vì hậu vệ kém, chứ ít ai trách tiền đạo không ghi được bàn.
Những tháng cuối năm – nửa đầu của mùa giải mới cũng thường lưu lại nhiều ký ức hơn, trong khi lúc đó chưa phải giai đoạn quyết định của những danh hiệu, các cuộc đua, các cuộc chạm trán không thể khốc liệt bằng nửa đầu của mỗi năm – thứ thường ít nhiều bị lãng quên khi người ta tiến hành bỏ phiếu. Một nguyên nhân nữa để QBV chưa, và sẽ không bao giờ công bằng 100% cả, cùng với những gì đã phân tích ở trên.
Mỗi người đều có sự công bằng của riêng mình, không thể có đồng tình giữa tất cả. Thậm chí để nói tiêu chí QBV là gì, cũng không ai trả lời rành rọt được, khái niệm “xuất sắc nhất” là cực kỳ mơ hồ. Thế nào là xuất sắc nhất? Ghi nhiều bàn nhất? vậy tiền vệ và hậu vệ đi đâu? Chỉ cần có những khoảnh khắc tỏa sáng trong lúc khó khăn, trực tiếp đem về danh hiệu? vậy sự cố gắng ổn định, bùng nổ suốt năm sẽ chẳng để làm gì. Hoặc bay bổng hơn, người đem lại nhiều cảm xúc nhất cho khán giả? Đó là cảm xúc của anh, không phải cảm xúc của tôi, và từ bao giờ môn thể thao khắc nghiệt này trở thành một bộ phim tâm lý?...
Câu hỏi “Ai xứng đáng với QBV 2013” thực sự chỉ có đáp án từ trong lòng mỗi người hâm mộ, nó có thể khác nhau rất xa, âu cũng là lẽ thường tình. Ngày “Quả bóng” ấy được trao, có thể nhiều người sẽ vui mừng còn nhiều người lại thất vọng, nhưng lời đáp “xứng đáng dành cho ai” thì chắc chắn không thay đổi trong tâm tưởng mỗi chúng ta. Bóng đá là phải thế.














