Tự truyện Carlo Ancelotti - Phần I: Cuộc “ngoại tình” dang dở với Real

14:29 Thứ bảy 13/07/2013

Có lẽ không nhiều người biết rằng, dù mới chính thức trở thành tân thuyền trưởng của Real Madrid, nhưng HLV Carlo Ancelotti từ lâu đã có mối liên hệ thân thiết với đội bóng Hoàng gia TBN. Điều này được ghi chép qua cuốn hồi ký của ông mang tựa đề “Preferisco La Coppa” (Tôi thích chiếc Cúp). Chúng tôi trân trọng giới thiệu tới độc giả một số nội dung trong cuốn sách này…

Bài viết cung cấp độc quyền bởi

 

 

 

“Ngoại tình” từ bữa ăn tối

Sau thất bại không-thể-tưởng-tượng-được trước Liverpool ở trận chung kết Champions League tại Istanbul, rất nhiều bạn bè và đồng nghiệp đã khuyên tôi nên rời Milan để tìm kiếm thử thách mới. Ban đầu, ý nghĩ đó chẳng hề tồn tại trong tâm trí của tôi. Bởi khi ấy, tôi vẫn nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ BLĐ Milan, bất chấp việc Rossoneri liên tục phải về đích sau Juventus tại Serie A 2 mùa liên tiếp (2004/05 và 2005/06, sau đó Juve cũng bị tước 2 Scudetto này vì dính líu tới scandal Calciopoli).

Borgonovo ngồi trên xe lăn

Tuy nhiên, vào một ngày đẹp trời cách đây 7 năm, khi tôi đang chuẩn bị tới sân tập thì điện thoại rung cùng một số lạ bắt đầu bằng +34… hiện trên màn hình. Không khó để nhận ra người đầu dây bên kia gọi cho tôi từ Tây Ban Nha. “Xin chào Carletto, Ramon Martinez đây!. Ngày mai chúng ta đi ăn tối tại Milan nhé, ông chọn địa điểm còn tôi chọn thời gian”. Vì đã quen biết với Ramon Martinez trong một cuộc họp tại Thụy Sỹ trước đó vài tuần, nên tôi vui vẻ nhận lời mời của vị GĐTT Real Madrid.

Tiếng hét “Ole”

Trong ngày hôm ấy, ít nhiều tôi đã mường tượng ra sự quan tâm của đội chủ sân Bernabeu dành cho mình. Nhưng tôi cũng không ngờ rằng, ngay trong bữa ăn tối với Ramon Martinez, tôi đã bị “thôi miên” hoàn toàn bởi viễn cảnh được dẫn dắt một đội bóng vĩ đại như Real Madrid. Cũng cần phải thừa nhận, Ramon Martinez đã kích thích tính hiếu kỳ của tôi đến tột độ. “Chúng tôi thích cách quản lý đội bóng của ông. Hãy tới Bernabeu, nhà chiến lược xuất sắc nhất!”. Kèm theo lời đề nghị thẳng thắn đó là bản HĐ sơ bộ có thời hạn 3 năm với mức lương 5 triệu euro/mùa. Tôi không quá ngạc nhiên về khoản tiền nhiều gấp đôi thù lao mà tôi đang được hưởng tại Milan. Nhưng tôi thực sự tò mò muốn biết cảm giác lần đầu tiên ra nước ngoài làm việc mà lại được chỉ đạo đội bóng xuất sắc nhất thế kỷ XX.

Cảm giác ấy giống như một “âm thanh mới lạ” mà tôi mới được nghe lần đầu tiên trong đời. Dù chưa một lần diện kiến ngài Florentino Perez, tôi cũng nghe người ta nói đó là một vị Chủ tịch đầy tham vọng và không mấy… kiên nhẫn với các HLV. Dẫu vậy, sức hấp dẫn từ chiếc ghế cao nhất về chuyên môn tại Bernabeu dường như đã khiến tôi quên đi thực tại là mình đang còn ràng buộc với Milan. Chỉ 2 tiếng đồng hồ sau cuộc trò chuyện, tôi đã gật đầu cái rụp trước ánh mắt vui sướng của Ramon Martinez. “Ole” (thật tuyệt), ông ấy hét lên cứ như thể vừa giành Cúp thế giới vậy…

“Bức tường” Galliani

Carlo Ancelotti

Dường như không muốn để cho tôi có thời gian để suy nghĩ lại, Ramon Martinez đã liên lạc ngay với Chủ tịch Florentino Perez để báo “tin vui”. Chỉ 2 giờ đồng hồ sau đó, một bản fax dài… 6 trang về việc tôi sẽ trở thành HLV mới của Real Madrid đã được gửi tới nhà riêng của tôi. Thực ra, tôi đã yêu cầu như vậy vì không muốn để lộ câu chuyện giống như một “bộ phim rùng rợn” này. Thật khó hình dung ngài Chủ tịch Silvio Berlusconi, các cầu thủ cũng như hàng vạn milanista phản ứng như thế nào nếu tôi bất ngờ rời San Siro. Tôi đã ký vào bản fax và gửi lại cùng lời chào “Ole”. Tất nhiên, tôi vẫn đủ tỉnh táo để ghi vào bản dự thảo điều khoản: bản HĐ chỉ có giá trị nếu tôi nhận được sự đồng thuận của Milan.

Sau một đêm thao thức, tôi đã quyết định gọi điện cho ngài PCT Adriano Galliani để xin hẹn gặp ông ấy ở văn phòng và nói ra nguyện vọng của mình. Nhưng ngay lập tức, tôi bị dội một gáo nước lạnh, khi Galliani tuyên bố: “Xin lỗi, tôi không thể giúp anh được chuyện này. Anh vẫn ở lại đây theo bản cam kết mà chúng ta đã ký”. Chứng kiến thái độ dứt khoát cùng vẻ mặt lạnh lùng của Galliani, tôi hiểu rằng cánh cửa tới Bernabeu đã khép lại. Dẫu vậy, tôi vẫn kìm nén nỗi thất vọng xen lẫn sự tiếc nuối để gọi điện cho Ramon Martinez và thông báo rằng: “Mong các ngài hết sức thông cảm, tôi chưa thể ra đi. Dù sao lời mời từ Real cũng là niềm vinh dự lớn lao”. Hiện tại, tôi vẫn còn giữ bản HĐ sơ bộ đã ký với Real và đó là một món quà lưu niệm đặc biệt trong đời mình.

Nhà tiên tri Perez

Không lâu sau lần “bước hụt” tới Bernabeu, tôi đã nhiều lần được gặp gỡ ngài Chủ tịch Florentino Perez. Mỗi khi xuất hiện, ông ấy luôn toát ra phong thái của một vị lãnh đạo đầy uy quyền, nhưng cũng rất thân thiện và cởi mở. Tôi thực sự kính trọng Perez, một người yêu Real Madrid tới mức điên cuồng. Chúng tôi đã trao đổi với nhau về một loạt vấn đề về bóng đá, giải trí và cuộc sống. Nhưng điều đặc biệt là mỗi khi gặp tôi, ông ấy đều nhắc đi nhắc lại rằng: “Carlo, một ngày nào đó ông sẽ trở thành HLV của Real"…

Viết sách vì bạn

Động lực lớn nhất khiến Carlo Ancelotti viết cuốn tự truyện chính là để quyên góp tiền cho Quỹ từ thiện mang tên người đồng đội đã quá cố của ông tại Milan - Stefano Borgonovo. Quỹ Borgonovo được thành lập nhằm giúp đỡ những nạn nhân mắc bệnh Xơ cứng teo cơ một bên (ALS). Không ai khác, chính Borgonovo đã về với Chúa vào ngày 27/06/2013 (ở tuổi 49) vì chính căn bệnh hiểm ác này. Hồi tưởng về người bạn xấu số, Ancelotti chia sẻ: “Bạn tôi - Stefano đã ghi bàn vào lưới Bayern tại bán kết Cúp C1 châu Âu mùa 1989/90. Anh ấy không quá nhanh nhẹn, nhưng lại cực kỳ thông minh. Một chàng trai tốt tính, hài hước và luôn giúp đỡ mọi người, vậy mà anh ấy đã phải chịu nhiều đau đớn về thể xác bởi một căn bệnh hiểm nghèo”.

Thanh Hà | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục