Tự truyện Andrea Pirlo - Chương 7: Vì sao tôi đá cú Panenka?

13:18 Thứ ba 02/07/2013

Khi Pirlo thực hiện cú sục bóng tung lưới Joe Hart trong loạt đá luân lưu ở tứ kết Euro 2012, rất nhiều người đã giải thích rằng anh muốn làm một điều gì đó đặc biệt để lấy lại tinh thần cho toàn đội sau quả đá hỏng của Montolivo. Thực ra, mọi chuyện đơn giản hơn nhiều so với những gì khán giả tưởng tượng…

Bài viết cung cấp độc quyền bởi




Cú xúc thìa không được báo trước

Ngay cả các đồng đội của tôi cũng ngạc nhiên vì cú đá đó. Sau khi bóng vào lưới, họ hỏi: “Andrea, anh điên à?”. Nhưng thực ra, dù có lẽ không mấy ai tin, tôi cảm thấy tự hào vì quả đá penalty thành công vào lưới ĐT Pháp ở World Cup 2006 hơn là cú “xúc thìa” ở Euro 2012, dù cả hai đều được thực hiện theo cùng một nguyên tắc: tôi lựa chọn giải pháp an toàn nhất để hạn chế rủi ro ở mức thấp nhất. Và phải nhắc lại, tôi không giống với Francesco Totti. Ở Euro 2000, từ trước khi Totti bước lên chấm 11m, Maldini đã đoán được và nói với Di Biagio rằng “cậu ta sẽ xúc thìa đấy”. Tôi thì chỉ đưa ra quyết định ở giây cuối cùng, khi nhìn thấy Hart bắt đầu nhún nhảy trên vạch vôi cầu môn. Ngay cả khi đang chạy đà, tôi vẫn chưa có ý tưởng chính xác về việc mình sẽ làm gì, nhưng đến khi Hart di chuyển thì tôi đã có đáp án. Phải đá cú cucchiaio. Đó là một hành động hoàn toàn bột phát và không hề được chuẩn bị trước, nhưng đó là phương án khả dĩ nhất để đưa tỷ lệ thành công lên sát với 100%. Tôi chẳng có ý định biểu diễn gì cả, đó không phải là tính cách của tôi. Tôi biết rằng lời giải thích này sẽ khiến một số người thất vọng, nhưng đôi khi sự thật lại kém lãng mạn hơn rất nhiều so với vẻ ngoài của nó.

Sau đó, rất nhiều người tự coi mình là chuyên gia đã tìm cách phân tích ẩn ý đằng sau cú cucchiaio ấy, và thậm chí họ còn cho rằng tôi đã tập luyện nó suốt hàng tuần lễ. Sự thực là chúng tôi không tập đá penalty quá nhiều (những chuyến di chuyển liên miên giữa Ba Lan và Ukraine đã tiêu tốn rất nhiều thời gian), và ngay cả khi có tập đi chăng nữa thì cũng không ai có thể lên kế hoạch cho một tình huống như thế (trừ khi bạn là Totti). Nhưng chắc chắn là không ai có thể biết được tôi sẽ làm gì với quả 11m đó, vì một lý do đơn giản: chính tôi cũng không biết mình sẽ làm gì.


Quả penalty cân não nhất

Nếu có một khoảnh khắc nào đó thực sự đặc biệt với những quả penalty, tôi nghĩ đó là trận chung kết World Cup 2006. Tôi đã chạy rất nhiều km, nhưng chỉ vài bước ngắn ngủi từ vòng tròn giữa sân đến chấm 11m cũng khiến tôi cảm thấy kiệt quệ. Không phải là về mặt thể lực, mà là về tinh thần. Neil Armstrong thấy căng thẳng thế nào khi bước trên mặt trăng, thì tôi cũng thấy như thế khi bước trên thảm cỏ xanh của sân vận động Olympic. Trước đó, khi hiệp phụ thứ hai gần kết thúc, Marcello Lippi đã gọi tôi lại và tôi thấy tim mình nảy lên. Lúc đó tôi đã hy vọng bầu không khí xung quanh trở nên ồn ào hơn (để khỏi phải nghe những gì Lippi nói), nhưng đáng tiếc là nó lại tương đối tĩnh lặng và hai từ, chỉ hai từ thôi, bay thẳng vào tai tôi: “Inizi tu” (Cậu đá đầu tiên). Là người đá 11m đầu tiên, trong một trận đấu điên rồ hơn tất cả những gì mà một cầu thủ có thể tưởng tượng ra, chưa hẳn đã là một tin tức tốt. Điều đó có nghĩa rằng bạn là chân sút tốt nhất, nhưng cũng có nghĩa rằng bạn sẽ trở thành con dê thế tội nếu chẳng may sút hỏng.

Sút sang bên phải nhé, không, sang bên trái đi vì đó là điểm yếu nhất của thủ môn. Đúng vậy, sút bóng cao một chút vào góc và chắc chắn sẽ có bàn thắng. Nhưng nếu sút trượt và bóng bay lên khán đài thì sao?”. Tôi đã tự đấu tranh tư tưởng như thế, nhưng đó vẫn chưa phải là cảm giác kinh khủng nhất. Ngay sau đó, tôi có cảm giác như một kẻ tử tội bị đưa ra pháp trường khi đi bộ khoảng 50m đến điểm đá phạt đền – có thể là hơi thậm xưng, nhưng ít nhất thì tôi nghĩ vậy. Cuối cùng tôi quyết định một cách bản năng: “Đá thẳng vào giữa, hơi cao một chút, như vậy nếu đã Barthez đổ người thì anh ta không thể cản phá bóng kể cả khi dùng chân”. Tôi nhìn vào một điểm vô định nào đó trên bầu trời. Bây giờ tôi không còn trông thấy Barthez nữa, và chỉ cảm thấy hơi lóa mắt bởi ánh flash từ những chiếc camera. Vào. Bùng nổ. Cảm xúc trong tôi bùng nổ. Chính tại giây phút đó tôi đã nhận ra niềm tự hào được là người Italia, một niềm tự hào vô giá, cho dù tôi rất ghét học lịch sử và cũng chẳng bao giờ quan tâm đến những bài diễn thuyết của giới chính khách.

Học trò hụt của Lippi

Lippi, dù đôi lúc rất đáng sợ (vì “tội” tiếp xúc quá nhiều với báo chí, ông ấy từng mạt sát cả đội rất nặng nề trong suốt 5 phút trước khi chúng tôi đá với Australia ở World Cup 2006 mà không ai dám nói một câu nào), là một HLV giỏi. Khi gặp ông ấy ở ĐTQG, tôi nghĩ ngay đến một điều: nếu Lippi vẫn còn dẫn dắt Inter, có lẽ tôi đã trở thành một huyền thoại của đội bóng ấy. Một Beppe Bergomi khác, nhưng có ít râu ria hơn. Nếu Lippi vẫn ở đó, có lẽ sự nghiệp của tôi đã rẽ sang một hướng khác và tôi sẽ thi đấu trọn đời cho CLB mà mình yêu mến khi còn nhỏ (thần tượng của tôi hồi bé – không phải bàn cãi gì nữa - là Lothar Matthaeus, và sau đó là Roberto Baggio).

Khi tôi đang tập trung cùng đội tuyển U-21 vào mùa hè năm 1998, người đại diện của tôi gọi điện để thông báo rằng Brescia đã đạt được thỏa thuận với Parma và tôi chỉ việc đặt bút ký vào bản HĐ. Nhưng ngay buổi sáng hôm sau, mọi chuyện đã thay đổi và tôi nhận được một cú điện thoại khác: “Andrea, tôi là Tullio đây. Tối hôm qua Chủ tịch Moratti vừa gọi cho Chủ tịch Corioni bên phía Brescia. Họ đã đồng ý về vụ chuyển nhượng rồi và cậu chuẩn bị đến Appiano Gentile kiểm tra y tế đi”. Năm đầu tiên tôi được ra sân khá nhiều, nhưng sau đó Mircea Lucescu bắt đầu ưu tiên các cựu binh, rồi Luciano Castellini cảm thấy sự hiện diện của tôi là thừa thãi, còn Roy Hodgson thường xuyên gọi nhầm tên tôi thành Pirla (có lẽ ông ta hiểu rõ tôi hơn cả bản thân tôi chăng?). Sự thực là trong mùa giải đó Moratti đã sử dụng tới 4 HLV và khiến tôi rơi vào những cơn đau đầu trầm trọng, vì mỗi sáng thức dậy tôi luôn phải cố gắng nhớ xem HLV của mình đang là ai. Mùa giải tiếp theo, Lippi đến và bảo tôi nên chơi ở đâu đó ít nhất một mùa để lấy kinh nghiệm. Tôi chuyển sang Reggina dưới dạng cho mượn và đã học được rất nhiều điều, bao gồm cả việc phải biết cách nhận thêm trách nhiệm trong lối chơi của đội bóng. Đầu mùa 2000/01, tôi quay về Inter với Lippi nhưng ông ấy đã ra đi chỉ sau một trận đấu. Thế chỗ Lippi là Marco Tardelli, cựu HLV của ĐT U-21. Hắn ta phớt lờ tôi và khiến tôi phát khùng. Rất nhiều lần tôi đã định nói: “Ông biết phải sử dụng tiếng hét nổi tiếng (khi Tardelli ghi bàn ấn định chiến thắng 3-1 trong trận CK World Cup 1982) của mình ở đâu không?” (Pirlo hàm ý muốn cho Tardelli ăn đòn), nhưng vì tôi là một người có giáo dục nên tôi đã biết dừng lại đúng lúc. Tôi gọi cho Tinti: “Đưa tôi ra khỏi cái nơi điên khùng này mau lên, tôi không bao giờ muốn đá cho Inter nữa. Tìm một CLB mới đi, đội nào cũng được”.
Quang Hải | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục