| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
“Tôi bị sốc vì Zizou”
Một trong những lý do quan trọng khiến tôi từ chối lời mời của Fernebahce để đến với Juventus (1999) sau khi rời Parma chính là Zinedine Zidane. Ở Turin, cậu ấy được ca ngợi là một ngôi sao “sạch sẽ” vì sự chuyên nghiệp, bản tính khiêm tốn, thậm chí có phần rụt rè và thường tránh xa những bữa tiệc tùng về đêm. Không hiểu sao từ trước đó, tôi đã thấy một phần tính cách của mình trong Zidane. Ban đầu, tôi cho rằng, chức VĐ World Cup 1998 của ĐT Pháp là nhờ công sức của cả một thế hệ vàng với những Didier Deschamps, Marcel Desailly hay Lilian Thuram chứ không của riêng Zizou. Nhưng chỉ khi chính thức làm việc cùng Zidane tại Juve, tôi mới thấy rằng, cậu ấy là một “sản phẩm siêu nhiên”.
![]() |
| Bộ ba Ancelotti – Zidane - Paul Clement trong buổi tập đầu tiên của Real |
Tôi tâm đắc nhất lời nhận xét hài hước của tiền bối Jose Altafini (cựu huyền thoại người Brazil) về khả năng giữ bóng của Zidane: “Trái bóng chẳng khác gì lớp bơ luôn dính vào đôi chân giống như cặp bánh mỳ nướng của cậu ta”. Đúng là Zidane không ghi được nhiều bàn thắng và có vẻ như cậu ấy bị “dị ứng” với khoảng trống xung quanh chấm phạt đền. Tuy nhiên, Zidane luôn là bậc thầy trong những công việc của một nhạc trưởng trên sân cỏ. Có lẽ, Zizou phải có thêm biệt danh là “Nhà phát minh” vì những ý tưởng siêu việt của cậu ấy khi xử lý trái bóng khiến cho tôi bị sốc thực sự.
Tôi chẳng thích thú môn trượt băng nghệ thuật, nhưng giả dụ Zidane xuất hiện ở sân chơi này, tôi tin chắc là cậu ấy cũng sẽ thành công. Bởi tôi chưa từng thấy cầu thủ nào giữ thăng bằng tuyệt vời như cậu ấy. Bất kể một cơn mưa khiến nhiều chỗ trên sân ngập nước, Zizou vẫn trình diễn như một nghệ sỹ cùng trái bóng, còn những người xung quanh đơn giản là thưởng thức và ngưỡng mộ cậu ấy. Mùa Hè 2001, khi tôi chia tay Juve, Zidane cũng chuyển sang Real Madrid. Việc không thể đưa Zizou tới Milan là một trong những sự tiếc nuối lớn nhất trong đời tôi. Mặc dù vậy, tôi cũng mừng cho Zidane, khi cậu ấy gia nhập đội bóng mà tôi ngưỡng mộ. Và trên thực tế, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ tốt cho tới tận hôm nay…
Kaka – học trò xuất sắc thứ 2
![]() |
| Ancelotti và Zidane hồi còn ở Juve |
Nếu không có Zidane thì Kaka chính là cậu học trò xuất sắc nhất mà tôi từng dẫn dắt. Lần đầu tôi gặp cậu ấy ở sân bay Malpensa (Milan), cậu ấy chẳng khác nào một sinh viên, có lẽ chỉ cần cầm thêm một cuốn sách trên tay nữa là giống hệt. Nhưng chẳng bao lâu sau đó, Kaka đã “gián tiếp” khuyên tôi là không nên trông mặt mà bắt hình dong. Bởi ẩn chứa bên trong cơ thể mảnh dẻ mang dáng vẻ thư sinh của cậu ta là một sức mạnh khủng khiếp. Thậm chí, xét về sự bùng nổ trên sân cỏ, Kaka còn nổi bật hơn cả Zidane.
Tôi cần phải cảm ơn cậu ấy vì những gì đã cống hiến cho Milan, đặc biệt là ở mùa giải 2006/07. Nếu không có Kaka, có lẽ chúng tôi đã không thể đòi lại món nợ trước Liverpool tại Champions League. Nhưng cuộc đời có thật nhiều ngã rẽ giống nhau. Vào mùa Hè 2009, tôi và Kaka mỗi người mỗi ngả. Cậu ấy đi theo con đường của Zidane còn tôi vì nhiều lý do khác nhau vẫn chưa thể thỏa chí được dẫn dắt Real Madrid. Dẫu vậy, tôi đã rất may mắn khi được làm việc với 2 tiền vệ sáng tạo hay nhất thế giới ở hai thế hệ nối tiếp nhau. Và trong thâm tâm, tôi vẫn luôn tin tưởng rằng, một ngày nào đó, mình sẽ được tái ngộ cả Zidane lẫn Kaka tại Bernabeu…
|

















