| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Falcao – ông hoàng ở Monaco
Vụ chuyển nhượng Radamel Falcao từ Atletico sang Monaco hồi đầu mùa hè này là trong những thương vụ gây shock nhất của bóng đá thế giới trong vài năm qua. “Mãnh hổ” người Colombia chấp nhận rời Vicente Calderon không phải để đến những nơi có môi trường hấp dẫn hơn để cạnh tranh các danh hiệu như Man City hay Chelsea. Thay vì những điểm đến đầy tiềm năng ấy, Falcao lựa chọn Monaco, một đội bóng có xuất phát điểm rất thấp và chỉ vừa mới đổi đời nhờ nguồn ngoại tệ khổng lồ từ nước Nga. Đội bóng xứ Công quốc sẵn sàng trả cho Atletico 60 triệu euro để sở hữu chân sút người Colombia cộng với một mức lương lên tới 18 triệu euro/năm. Falcao dĩ nhiên khó có thể từ chối một lời đề nghị hấp dẫn như vậy, dù việc khoác áo Monaco sẽ khiến anh chỉ có thể khẳng định tài năng ở sân chơi Ligue 1.
Falcao chỉ là một trường hợp điển hình cho những cầu thủ chạy theo đồng tiền và bỏ qua những cơ hội cống hiến tốt hơn với mức thu nhập thấp hơn. Tất nhiên, không thể trách được chân sút người Colombia khi sự lựa chọn là của riêng mỗi người. Trong thời buổi kinh tế khó khăn, những biểu tượng của lòng trung thành như Steven Gerrard, Ryan Giggs hay Francesco Tottti chỉ còn mang tính… biểu tượng. Các cầu thủ sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để đến với những bến đỗ hứa hẹn sẽ trả cho họ những mức thu nhập khủng khiếp mà có người bình thường có nằm mơ cũng không thấy. Hệ quả tất yếu của sự lựa chọn này là một vòng tròn luẩn quẩn, các ngôi sao xuất hiện tâm lý “con gà tức nhau tiếng gáy” khi mức đãi ngộ của họ không bằng đồng nghiệp, các đội bóng oằn mình ra để chi ra những mức lương nhằm giữ chân trụ cột hoặc thu hút những cầu thủ chất lượng về đội. Tony Adams, cựu thủ quân Arsenal, phát biểu bày tỏ sự lo ngại trên tờ The Guardian: “Các cầu thủ hiện tại dường như không quan tâm đến tính truyền thống hay cơ hội giành những danh hiệu. Họ sẵn sàng khoác áo bất cứ đội bóng nào trả cho họ nhiều tiền. Mối liên hệ dựa trên ràng buộc kinh tế sẽ không thể bền chặt và sẽ càng ngày càng có nhiều bản hợp đồng với giá trị vô lý xảy ra! Hậu quả của điều đó là không thể lường trước được!”.
Tony Adams, người đã gắn bó với Arsenal trong suốt cả sự nghiệp có lý khi chỉ ra sự bất ổn trong việc các đội bóng buộc phải cung phụng ngôi sao bằng bất cứ giá nào. Thế nhưng khi những hậu quả lớn chưa diễn ra và bóng đá thế giới ngày càng xuất hiện nhiều những Rybolovlev hay Al-Khelaifi, có thể tin rằng những bản hợp đồng như của Falcao sẽ còn gây chấn động trong thời gian tới.
Cuộc đua không có hồi kết
Với mức lương 18 triệu euro/mùa tại Monaco, Falcao chính thức trở thành cầu thủ nhận được mức lương cao thứ 2 trên thế giới chỉ sau Eto’o (nhận 20 triệu euro/mùa tại Anzhi). Thông tin này chắc chắn sẽ khiến không ít cầu thủ cùng đẳng cấp với chân sút người Colombia tỏ ra “cay mũi”. Những phản ứng từ đối thủ cạnh tranh trực tiếp với đội bóng xứ Công quốc tại Ligue 1 mùa tới cho thấy rõ điều đó. Zlatan Ibrahimovic, ngôi sao số 1 của PSG hiện mới “chỉ” nhận được mức lương 14 triệu euro/mùa. Tiền đạo người Thụy Điển đã bóng gió muốn ra đi hồi đầu mùa hè và chỉ chịu ở lại sau khi BLĐ đội chủ sân “Công viên các hoàng tử” quyết định tăng thêm cho anh 1 triệu euro/mùa. Cùng với Ibra, Thiago Silva cũng “làm mình làm mẩy” khi lên báo tuyên bố mình muốn đến Barcelona. Chỉ đến khi được hứa tăng lương thêm 1,5 triệu euro/mùa (hiện trung vệ người Brazil đang nhận 11 triệu euro/mùa), Thiago Silva mới “dịu” đi và khẳng định sẽ tiếp tục cống hiến cho đội bóng thủ đô nước Pháp.
Trên khắp châu Âu, hiệu ứng dây chuyền cũng diễn ra. Hàng loạt các ngôi sao không bóng gió thì thẳng thắn yêu cầu tăng lương, nếu không họ sẽ “buồn” và sẵn sàng chạy theo tiếng gọi của đồng tiền. Tại Anh, Gareth Bale và Wayne Rooney đều đang gây sức ép lên đội bóng chủ quản. Tại Tây Ban Nha, Ronaldo tuyên bố anh xứng đáng được nhận ít nhất 16 triệu euro/mùa như Messi chứ không phải mức lương “bèo bọt” 12 triệu euro/mùa như hiện tại. Lẽ tất nhiên, các CLB đang sở hữu những ngôi sao kể trên không thể thoải mái tiêu tiền như Monaco hay PSG và trong khi vẫn đang cân nhắc để cân đối tài chính, họ cũng đồng thời đối mặt với khả năng đánh mất những trụ cột vào bất cứ lúc nào.
Sự xuất hiện của những đội bóng như Monaco hay PSG vì thế rõ ràng đang gây ảnh hưởng xấu đến phần còn lại. Các cầu thủ ngày càng lắm chiêu trò hơn trong việc ép CLB chủ quản phải đưa ra những mức đãi ngộ làm thỏa mãn họ. Người đại diện Jorge Mendes của Ronaldo thậm chí từng nói thẳng sau khi “tư vấn” cho siêu sao người Bồ Đào Nha rất nhiều chiêu thức hờn dỗi: “CR7 giỏi hơn nhiều Falcao hay Eto’o, tại sao anh ấy phải chấp nhận một mức lương như vậy?”.
Trên thực tế, đây là một cuộc đua không có hồi kết mà người nhận phần thiệt là các CLB khi họ không thể nắm thế chủ động trong các cuộc đàm phán. Chi tiền để đáp ứng ngôi sao, ok, nhưng liệu nhu cầu của những “ông sao” ấy có dừng lại và nguồn lực của đội đủ đáp ứng đến bao giờ? Không chi tiền và chấp nhận chia tay, cũng ok, nhưng đội bóng sẽ mất chất lượng khi không còn những người ở đẳng cấp cao nhất.
Chi cũng chết, không chi cũng không được, trong cái vòng luẩn quẩn ấy, các cầu thủ đương nhiên trở thành những “con trời” và thật khó đòi hỏi ở họ những giá trị bền vững như lòng trung thành hay tình yêu đơn thuần không vụ lợi.
Vụ chuyển nhượng Radamel Falcao từ Atletico sang Monaco hồi đầu mùa hè này là trong những thương vụ gây shock nhất của bóng đá thế giới trong vài năm qua. “Mãnh hổ” người Colombia chấp nhận rời Vicente Calderon không phải để đến những nơi có môi trường hấp dẫn hơn để cạnh tranh các danh hiệu như Man City hay Chelsea. Thay vì những điểm đến đầy tiềm năng ấy, Falcao lựa chọn Monaco, một đội bóng có xuất phát điểm rất thấp và chỉ vừa mới đổi đời nhờ nguồn ngoại tệ khổng lồ từ nước Nga. Đội bóng xứ Công quốc sẵn sàng trả cho Atletico 60 triệu euro để sở hữu chân sút người Colombia cộng với một mức lương lên tới 18 triệu euro/năm. Falcao dĩ nhiên khó có thể từ chối một lời đề nghị hấp dẫn như vậy, dù việc khoác áo Monaco sẽ khiến anh chỉ có thể khẳng định tài năng ở sân chơi Ligue 1.
![]() |
| Falcao nhận mức lương trong mơ 18 triệu euro/năm |
Falcao chỉ là một trường hợp điển hình cho những cầu thủ chạy theo đồng tiền và bỏ qua những cơ hội cống hiến tốt hơn với mức thu nhập thấp hơn. Tất nhiên, không thể trách được chân sút người Colombia khi sự lựa chọn là của riêng mỗi người. Trong thời buổi kinh tế khó khăn, những biểu tượng của lòng trung thành như Steven Gerrard, Ryan Giggs hay Francesco Tottti chỉ còn mang tính… biểu tượng. Các cầu thủ sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ để đến với những bến đỗ hứa hẹn sẽ trả cho họ những mức thu nhập khủng khiếp mà có người bình thường có nằm mơ cũng không thấy. Hệ quả tất yếu của sự lựa chọn này là một vòng tròn luẩn quẩn, các ngôi sao xuất hiện tâm lý “con gà tức nhau tiếng gáy” khi mức đãi ngộ của họ không bằng đồng nghiệp, các đội bóng oằn mình ra để chi ra những mức lương nhằm giữ chân trụ cột hoặc thu hút những cầu thủ chất lượng về đội. Tony Adams, cựu thủ quân Arsenal, phát biểu bày tỏ sự lo ngại trên tờ The Guardian: “Các cầu thủ hiện tại dường như không quan tâm đến tính truyền thống hay cơ hội giành những danh hiệu. Họ sẵn sàng khoác áo bất cứ đội bóng nào trả cho họ nhiều tiền. Mối liên hệ dựa trên ràng buộc kinh tế sẽ không thể bền chặt và sẽ càng ngày càng có nhiều bản hợp đồng với giá trị vô lý xảy ra! Hậu quả của điều đó là không thể lường trước được!”.
Tony Adams, người đã gắn bó với Arsenal trong suốt cả sự nghiệp có lý khi chỉ ra sự bất ổn trong việc các đội bóng buộc phải cung phụng ngôi sao bằng bất cứ giá nào. Thế nhưng khi những hậu quả lớn chưa diễn ra và bóng đá thế giới ngày càng xuất hiện nhiều những Rybolovlev hay Al-Khelaifi, có thể tin rằng những bản hợp đồng như của Falcao sẽ còn gây chấn động trong thời gian tới.
Cuộc đua không có hồi kết
Với mức lương 18 triệu euro/mùa tại Monaco, Falcao chính thức trở thành cầu thủ nhận được mức lương cao thứ 2 trên thế giới chỉ sau Eto’o (nhận 20 triệu euro/mùa tại Anzhi). Thông tin này chắc chắn sẽ khiến không ít cầu thủ cùng đẳng cấp với chân sút người Colombia tỏ ra “cay mũi”. Những phản ứng từ đối thủ cạnh tranh trực tiếp với đội bóng xứ Công quốc tại Ligue 1 mùa tới cho thấy rõ điều đó. Zlatan Ibrahimovic, ngôi sao số 1 của PSG hiện mới “chỉ” nhận được mức lương 14 triệu euro/mùa. Tiền đạo người Thụy Điển đã bóng gió muốn ra đi hồi đầu mùa hè và chỉ chịu ở lại sau khi BLĐ đội chủ sân “Công viên các hoàng tử” quyết định tăng thêm cho anh 1 triệu euro/mùa. Cùng với Ibra, Thiago Silva cũng “làm mình làm mẩy” khi lên báo tuyên bố mình muốn đến Barcelona. Chỉ đến khi được hứa tăng lương thêm 1,5 triệu euro/mùa (hiện trung vệ người Brazil đang nhận 11 triệu euro/mùa), Thiago Silva mới “dịu” đi và khẳng định sẽ tiếp tục cống hiến cho đội bóng thủ đô nước Pháp.
![]() |
| Cristiano Ronaldo cũng từng than phiền vì mức lương của mình |
Trên khắp châu Âu, hiệu ứng dây chuyền cũng diễn ra. Hàng loạt các ngôi sao không bóng gió thì thẳng thắn yêu cầu tăng lương, nếu không họ sẽ “buồn” và sẵn sàng chạy theo tiếng gọi của đồng tiền. Tại Anh, Gareth Bale và Wayne Rooney đều đang gây sức ép lên đội bóng chủ quản. Tại Tây Ban Nha, Ronaldo tuyên bố anh xứng đáng được nhận ít nhất 16 triệu euro/mùa như Messi chứ không phải mức lương “bèo bọt” 12 triệu euro/mùa như hiện tại. Lẽ tất nhiên, các CLB đang sở hữu những ngôi sao kể trên không thể thoải mái tiêu tiền như Monaco hay PSG và trong khi vẫn đang cân nhắc để cân đối tài chính, họ cũng đồng thời đối mặt với khả năng đánh mất những trụ cột vào bất cứ lúc nào.
Sự xuất hiện của những đội bóng như Monaco hay PSG vì thế rõ ràng đang gây ảnh hưởng xấu đến phần còn lại. Các cầu thủ ngày càng lắm chiêu trò hơn trong việc ép CLB chủ quản phải đưa ra những mức đãi ngộ làm thỏa mãn họ. Người đại diện Jorge Mendes của Ronaldo thậm chí từng nói thẳng sau khi “tư vấn” cho siêu sao người Bồ Đào Nha rất nhiều chiêu thức hờn dỗi: “CR7 giỏi hơn nhiều Falcao hay Eto’o, tại sao anh ấy phải chấp nhận một mức lương như vậy?”.
Trên thực tế, đây là một cuộc đua không có hồi kết mà người nhận phần thiệt là các CLB khi họ không thể nắm thế chủ động trong các cuộc đàm phán. Chi tiền để đáp ứng ngôi sao, ok, nhưng liệu nhu cầu của những “ông sao” ấy có dừng lại và nguồn lực của đội đủ đáp ứng đến bao giờ? Không chi tiền và chấp nhận chia tay, cũng ok, nhưng đội bóng sẽ mất chất lượng khi không còn những người ở đẳng cấp cao nhất.
Chi cũng chết, không chi cũng không được, trong cái vòng luẩn quẩn ấy, các cầu thủ đương nhiên trở thành những “con trời” và thật khó đòi hỏi ở họ những giá trị bền vững như lòng trung thành hay tình yêu đơn thuần không vụ lợi.
|
An Nguyên |
00:00 30/11/-0001

















