Nếu Newcastle có quyền than phiền về việc đôi chân rã rời vì cày ải quá nhiều, thì Manchester United lại cảm thấy họ như những kẻ đứng ngoài cuộc chơi. Có một lợi thế lý thuyết khi lịch thi đấu thưa thớt bởi Michael Carrick có nhiều thời gian trên sân tập hơn bất kỳ huấn luyện viên nào khác để truyền tải ý đồ chiến thuật.
Tuy nhiên, thực tế sân cỏ lại chứng minh điều ngược lại vì Quỷ đỏ đang "nguội lạnh".
Sự ì ạch của những đôi chân được nghỉ quá nhiều
Mặt trái của những quãng nghỉ dài là sự mất nhịp. Đối với cầu thủ chuyên nghiệp, việc duy trì trạng thái thi đấu quan trọng hơn cả những buổi tập chay. Những khoảng lặng kéo dài khiến Man Utd khó duy trì đà hưng phấn. Để rồi khi phải quay lại guồng quay, dù chỉ là vài trận liên tiếp, họ bị "sốc".
Điều này thể hiện rõ trong thất bại bạc nhược trước Newcastle, Đó là trận đấu mà Man Utd chơi thiếu sức sống, khởi đầu chậm chạp và thiếu hụt nghiêm trọng cường độ. Đáng báo động hơn, đây không phải lần đầu tiên. Trước West Ham, Everton hay Crystal Palace gần đây, đoàn quân của Carrick đều nhập cuộc với đôi chân như đeo chì.
Thống kê chỉ ra sự chênh lệch khủng khiếp. Theo đó, kể từ đợt tập trung ĐTQG tháng 11, Newcastle đã đá trận thứ 29, còn Man Utd đá ít hơn đối thủ tới 10 trận. Newcastle duy trì sự nóng máy liên tục, thì Man Utd cứ đá rồi lại nghỉ, khiến sự kết nối giữa các tuyến trở nên rời rạc.
Thảm họa lịch thi đấu
Nếu Carrick lo ngại về sự thiếu nhịp điệu hiện tại, ông sẽ phải đau đầu hơn trong giai đoạn tới. Man Utd sắp bước vào một "kỳ nghỉ đông" bất đắc dĩ ngay giữa giai đoạn nước rút.
Sau thất bại tại St James' Park, Quỷ đỏ phải chờ 10 ngày mới được gặp Aston Villa (ngày 15/3). Tệ hơn nữa, sau trận gặp Bournemouth (21/3), họ sẽ phải đợi tới... 24 ngày để đá trận tiếp theo gặp Leeds United (14/4). Tổng cộng, Man Utd chỉ đá vỏn vẹn 2 trận trong vòng 39 ngày. Đây là một thảm họa đối với một đội bóng đang cần điểm rơi phong độ để đua Top 4.
Nỗi ám ảnh St James' Park và cơ hội bị bỏ lỡ
Trận thua Newcastle không chỉ phơi bày vấn đề thể lực mà còn khoét sâu vào nỗi đau của Quỷ đỏ tại vùng Đông Bắc. Đây là thất bại thứ 4 liên tiếp của Man Utd tại St James' Park. Kể từ năm 2015, họ chỉ thắng đúng một lần tại đây khi có khán giả.
Man Utd đã bị bắt nạt theo đúng nghĩa đen. Eddie Howe sở hữu một tập thể nhanh hơn, sắc bén hơn và khao khát hơn. Ngay cả khi đối thủ mất người, Man Utd vẫn không thể áp đặt thế trận. Sự bất lực này gợi nhớ đến những trận thua tủi hổ dưới thời Ole Gunnar Solskjaer hay Erik ten Hag trước đây.
Hệ quả là Man Utd đã bỏ lỡ cơ hội vàng để bứt lên so với Aston Villa, đội vừa thua thảm Chelsea. Giờ đây, Carrick và các học trò vẫn dậm chân tại chỗ, chỉ xếp trên Villa nhờ hiệu số bàn thắng bại, trong bối cảnh hơi nóng từ Chelsea và Liverpool đang phả ngay sau gáy.
Michael Carrick cần phải tìm ra cách để biến quãng nghỉ sắp tới thành động lực thay vì rào cản. Nếu không thể duy trì "lửa" trong 39 ngày tới, giấc mơ Champions League có thể sẽ tan thành mây khói vì chính sự nhàn rỗi của họ.
Nếu quý độc giả muốn tìm hiểu thêm về triết lý của HLV Michael Carrick, có thể tham khảo qua bài viết Chân dung Michael Carrick: Trở lại và dẫn lối Man United.













