| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Sau án tử hình…
Sau cú điện cầu cứu, cuối cùng thì Kees Vos cũng đến. Nhìn bộ mặt căng thẳng của ông ta, không khó để tôi mường tượng ra một tương lai u ám. “Nghe này, cả tôi và Moskowicz đều đang cố hết sức nhưng tình hình hiện tại không thực sự sáng sủa”, rít một hơi thuốc, Kees tiếp, “Cô ả Sandra là một tay sành sỏi trong việc đưa những con gà như cậu vào tròng và không để lộ bất cứ sở hở nào”. “Nghĩa là…”, tôi hỏi lại với đôi môi run rẩy.
“Uhm. Rất khó nói. Nhưng chắc chắn tôi không để cậu chết dí ở đây”. “Tôi muốn ông nói điều tệ nhất”. “Ừ. Phải rồi. Tệ nhất cậu sẽ ở đây, không lâu lắm đâu, khoảng… 12 năm gì đó”. Trời ạ. Tôi muốn té xỉu. 12 năm mà ông ta nói như 12 giờ hoặc 12 ngày vậy. Thế thì còn gì là đời. 12 năm, Bouchra có yêu tôi đến mấy cũng chịu, cô ấy chắc chắn sẽ bỏ đi. 12 năm, nghiệp cầu thủ của tôi tài giỏi lắm cũng chỉ kéo dài ngần ấy, ra tù năm 34 tuổi thì còn gì để cố. Không thể gọi đó là cú sốc, chính xác đó là án tử hình.
“Ngày đầu gặp nhau, ông đã nói những gì? Chuyện gì với ông cũng có thể. Vậy thì hãy chứng minh đi”, tôi thay đổi thái độ và bẳn gắt. Kees, như thường lệ, bình thản nhả khói rồi đột nhiên ném mạnh điều thuốc vào gạt tàn rồi vùng đứng dậy, chỉ tay vào mặt tôi rồi gằn mạnh từng tiếng: “MK. Cậu ngu thế. Trong bóng đá, tôi có thể làm mọi chuyện. Nhưng đây là phạm trù hoàn toàn khác. Cậu ăn chơi nhảy múa rồi để lại một đống c… và bây giờ, cậu lại bắt tôi đi dọn. Tôi là đại diện, không phải bảo mẫu”. Xong, Kees thả thân hình to béo xuống ghế, chậm rãi châm một điếu thuốc mới và hút. Ông ta nói không sai một từ nào. Rõ ràng tội vạ là do tôi, tôi đi bar và chơi gái trong khi ông ta chẳng được giọt rượu nào. Thật là: “Ngày thường nén hương chẳng mất, lúc gấp ôm Phật mà kêu”*.
Không thể thở ra một câu nào đối đáp, tôi ngồi đần độn trên băng ghế với cái mặt cúi gằm. Thêm vài phút nữa, Kees phá tan sự im lặng chết người bằng một câu… chết người khác: “Để tôi nói cho cậu điều này. Tôi cố giúp cậu bằng việc ăn tối với … (Van Persie giấu tên). Thế nhưng ông ta cho tôi biết, phía cảnh sát đã phối hợp với nhà chức trách làm quyết liệt vụ này, bởi các cầu thủ tạo ra dư luận xấu quá. Họ muốn phạt cậu làm gương để hướng tới kỳ World Cup ra trò. Vậy đấy”. Đời tôi thật khốn nạn. Phải làm gì bây giờ? “Tốt nhất. Nên tìm một tôn giáo nào đó và cầu nguyện”, Kees nói trước khi mặc lại chiếc áo vest và chào tạm biệt.
… là xuống địa ngục
Chỉ trong chốc lát, cái đầu bạc cùng dáng vẻ ục ịch của ông ta biến mất, bỏ tôi ở lại với nỗi sợ hãi bủa vây. Khi còn một mình, tôi bắt đầu khóc nấc lên. Chỉ trong chớp mắt, chính tay tôi đã cầm cây cọ và phủ một màu đen lên bức tranh tương lai của chính mình. Để giờ đây, bầu không khí huyên náo cũng những màu sắc rực rỡ luôn vây quanh tôi được thay thế bằng khoảng lặng xám xịt. Những bạn bè, đám chiến hữu không bao giờ vắng mặt ở các buổi nhậu nhẹt tưng bừng dường như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi, đúng vào khi tôi cần họ nhất.
Lê bước về phòng, tôi đổ gục xuống giường với những dòng suy nghĩ khác nhau nhảy múa trong đầu. Bất ngờ, chiếc giường rung lắc mạnh như trải qua một cơn động đất. Tôi hoảng hồn nhổm dậy thì đã thấy gã cùng phòng (mà tôi đã kể ở phần 5) tóm lấy cổ tôi. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì gã đã đẩy bộ răng ố vàng vì khói thuốc đến sát mặt, rít lên từng tiếng: “Tao nghe Jordi (kẻ đã bị tôi hành hạ trên sân bóng) nói và biết mày vào đây vì chuyện gì. Vì vậy, hãy ngoan ngoãn và nghe theo tao. Một phản ứng nhỏ cũng sẽ giết chết mày”. Vừa nói, hắn đồng thời rút ra mẩu sắt được mài nhọn giấu rất khéo dưới đế giày đưa lên cổ tôi.
Mặc dù đang sống trong nỗi sợ hãi ngồi tù, nhưng dù sao, nó hoàn toàn khác với chuyện phải chết dưới mũi dùi kề cổ. Tôi không hiểu tại sao hắn lại có phản ứng đó, và mới hôm qua, tôi còn có cảm giác gã này là một tên trì độn. Mặc dù vậy, nhìn vào khuôn mặt gã, tôi thấy một con quỷ đang chực nhảy ra. Luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi ra hiệu rằng mình sẽ nhất nhất tuân theo ý gã. “Được rồi. Mày không xứng đáng nằm trên giường này. Hãy vào trong kia”, gã hất hàm chỉ về phía nhà vệ sinh, “Nhưng hãy nhớ lấy giờ cảnh sát kiểm tra mà ra đây một cách tự giác”.
Đó là một căn phòng nhỏ xíu và được ngăn cách bên ngoài bởi tường và cửa dày. Vậy ra đây là nơi tôi sẽ sống. Trong 12 năm?
Sau cú điện cầu cứu, cuối cùng thì Kees Vos cũng đến. Nhìn bộ mặt căng thẳng của ông ta, không khó để tôi mường tượng ra một tương lai u ám. “Nghe này, cả tôi và Moskowicz đều đang cố hết sức nhưng tình hình hiện tại không thực sự sáng sủa”, rít một hơi thuốc, Kees tiếp, “Cô ả Sandra là một tay sành sỏi trong việc đưa những con gà như cậu vào tròng và không để lộ bất cứ sở hở nào”. “Nghĩa là…”, tôi hỏi lại với đôi môi run rẩy.
![]() |
“Uhm. Rất khó nói. Nhưng chắc chắn tôi không để cậu chết dí ở đây”. “Tôi muốn ông nói điều tệ nhất”. “Ừ. Phải rồi. Tệ nhất cậu sẽ ở đây, không lâu lắm đâu, khoảng… 12 năm gì đó”. Trời ạ. Tôi muốn té xỉu. 12 năm mà ông ta nói như 12 giờ hoặc 12 ngày vậy. Thế thì còn gì là đời. 12 năm, Bouchra có yêu tôi đến mấy cũng chịu, cô ấy chắc chắn sẽ bỏ đi. 12 năm, nghiệp cầu thủ của tôi tài giỏi lắm cũng chỉ kéo dài ngần ấy, ra tù năm 34 tuổi thì còn gì để cố. Không thể gọi đó là cú sốc, chính xác đó là án tử hình.
“Ngày đầu gặp nhau, ông đã nói những gì? Chuyện gì với ông cũng có thể. Vậy thì hãy chứng minh đi”, tôi thay đổi thái độ và bẳn gắt. Kees, như thường lệ, bình thản nhả khói rồi đột nhiên ném mạnh điều thuốc vào gạt tàn rồi vùng đứng dậy, chỉ tay vào mặt tôi rồi gằn mạnh từng tiếng: “MK. Cậu ngu thế. Trong bóng đá, tôi có thể làm mọi chuyện. Nhưng đây là phạm trù hoàn toàn khác. Cậu ăn chơi nhảy múa rồi để lại một đống c… và bây giờ, cậu lại bắt tôi đi dọn. Tôi là đại diện, không phải bảo mẫu”. Xong, Kees thả thân hình to béo xuống ghế, chậm rãi châm một điếu thuốc mới và hút. Ông ta nói không sai một từ nào. Rõ ràng tội vạ là do tôi, tôi đi bar và chơi gái trong khi ông ta chẳng được giọt rượu nào. Thật là: “Ngày thường nén hương chẳng mất, lúc gấp ôm Phật mà kêu”*.
Không thể thở ra một câu nào đối đáp, tôi ngồi đần độn trên băng ghế với cái mặt cúi gằm. Thêm vài phút nữa, Kees phá tan sự im lặng chết người bằng một câu… chết người khác: “Để tôi nói cho cậu điều này. Tôi cố giúp cậu bằng việc ăn tối với … (Van Persie giấu tên). Thế nhưng ông ta cho tôi biết, phía cảnh sát đã phối hợp với nhà chức trách làm quyết liệt vụ này, bởi các cầu thủ tạo ra dư luận xấu quá. Họ muốn phạt cậu làm gương để hướng tới kỳ World Cup ra trò. Vậy đấy”. Đời tôi thật khốn nạn. Phải làm gì bây giờ? “Tốt nhất. Nên tìm một tôn giáo nào đó và cầu nguyện”, Kees nói trước khi mặc lại chiếc áo vest và chào tạm biệt.
… là xuống địa ngục
Chỉ trong chốc lát, cái đầu bạc cùng dáng vẻ ục ịch của ông ta biến mất, bỏ tôi ở lại với nỗi sợ hãi bủa vây. Khi còn một mình, tôi bắt đầu khóc nấc lên. Chỉ trong chớp mắt, chính tay tôi đã cầm cây cọ và phủ một màu đen lên bức tranh tương lai của chính mình. Để giờ đây, bầu không khí huyên náo cũng những màu sắc rực rỡ luôn vây quanh tôi được thay thế bằng khoảng lặng xám xịt. Những bạn bè, đám chiến hữu không bao giờ vắng mặt ở các buổi nhậu nhẹt tưng bừng dường như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi, đúng vào khi tôi cần họ nhất.
![]() |
| Chân dung Kees Vos, người đại diện của Van Persie |
Lê bước về phòng, tôi đổ gục xuống giường với những dòng suy nghĩ khác nhau nhảy múa trong đầu. Bất ngờ, chiếc giường rung lắc mạnh như trải qua một cơn động đất. Tôi hoảng hồn nhổm dậy thì đã thấy gã cùng phòng (mà tôi đã kể ở phần 5) tóm lấy cổ tôi. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì gã đã đẩy bộ răng ố vàng vì khói thuốc đến sát mặt, rít lên từng tiếng: “Tao nghe Jordi (kẻ đã bị tôi hành hạ trên sân bóng) nói và biết mày vào đây vì chuyện gì. Vì vậy, hãy ngoan ngoãn và nghe theo tao. Một phản ứng nhỏ cũng sẽ giết chết mày”. Vừa nói, hắn đồng thời rút ra mẩu sắt được mài nhọn giấu rất khéo dưới đế giày đưa lên cổ tôi.
Mặc dù đang sống trong nỗi sợ hãi ngồi tù, nhưng dù sao, nó hoàn toàn khác với chuyện phải chết dưới mũi dùi kề cổ. Tôi không hiểu tại sao hắn lại có phản ứng đó, và mới hôm qua, tôi còn có cảm giác gã này là một tên trì độn. Mặc dù vậy, nhìn vào khuôn mặt gã, tôi thấy một con quỷ đang chực nhảy ra. Luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, tôi ra hiệu rằng mình sẽ nhất nhất tuân theo ý gã. “Được rồi. Mày không xứng đáng nằm trên giường này. Hãy vào trong kia”, gã hất hàm chỉ về phía nhà vệ sinh, “Nhưng hãy nhớ lấy giờ cảnh sát kiểm tra mà ra đây một cách tự giác”.
Đó là một căn phòng nhỏ xíu và được ngăn cách bên ngoài bởi tường và cửa dày. Vậy ra đây là nơi tôi sẽ sống. Trong 12 năm?
|
* Chú thích: Câu này đã được người viết Việt hóa.
Q. Lee |
00:00 30/11/-0001

















