| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Chờ đợi để hẹn hò cùng trái bóng
Được nhìn thấy trái bóng và nhảy múa cùng nó, tôi như được sống lại. Quả có thế, từ lúc tung chân và tạo nên “tuyệt phẩm”, tôi không sao kìm được lòng mình và quên đi thực tại đáng chán trong tù. Quên đi ả khốn kiếp Sandra, ném bỏ đám quạ của Van Gogh và cả gã “Alex Ferguson mặt đỏ cà chua” ra khỏi trí óc, trong đầu tôi chỉ có duy nhất một ý nghĩ, chấp nhận thực tại để trở lại sân cỏ, Emirates hoặc những nơi mà Arsenal và tuyển Hà Lan đi qua. Vì vậy, tôi sẽ không để sự chán chường cùng những ý nghĩ tiêu cực gặm nhấm mình và coi như đây là một thử thách. Còn hơn 1 tháng nữa các Pháo thủ mới tập trung, nhưng ngay từ bây giờ, tôi sẽ biến nơi đây thành khu tập luyện của riêng mình.
Nghĩ vậy, tôi ăn một cách ngon lành bữa tối, bất chấp món thịt hầm và súp khoai tây đông cứng trong tủ lạnh mà không được ghé qua lò vi sóng. Sau đó, trong lúc các tù nhân khác xem TV hoặc nghe nhạc, tôi đi dạo, nhân tiện thăm thú cảnh quan. Cuối cùng, về phòng theo đúng quy định và ngủ. Trái bóng đúng là một liệu pháp tâm lý tuyệt vời. Tôi đánh một giấc đẫy đà cho đến sáng mà không gặp bất cứ vương mắc nào với những cơn ác mộng.
Từ lúc ngủ dậy cho đến khi cánh cửa nhà tù bật mở, tôi nhấp nhổm không yên. Để giết thời giờ, tôi hết chống đẩy rồi tập các bài khởi động. Vậy nhưng chiếc kim đồng hồ chạy cứ như đeo đá, nhích từng bước nặng nhọc. Nó làm tôi nhớ lại đêm trước khi có trận đấu đầu tiên với Feyenoord, khi Bert van Marwijk thông báo rằng tôi sẽ có tên trong đội hình xuất phát. Khi ấy, tôi cũng loay hoay suốt cả buổi sáng với tâm trạng háo hức khó tả. Có những lúc, tôi như ngưng thở… Nhớ lại khi thông báo cho gia đình việc tôi và Bouchra đã làm lễ cưới, bố tôi ngạc nhiên hết sức: “Lạ nhỉ? Tao tưởng mày phải cưới… trái bóng làm vợ kia”. Tôi cũng lấy làm lạ, biết rằng một lúc nào đó cũng phải chia tay trái bóng, nhưng nếu phải lựa chọn, tôi sẽ…
Cuối cùng, chiếc loa cũng vang lên thông báo: “Đến giờ thể dục ngoài trời!”. Nhanh hơn tất cả, tôi chạy ùa ra và lao đến sân bóng đá. Nào, các người hãy tới đây. Hôm qua mới chỉ là khúc dạo đầu và tôi có thể làm được nhiều hơn thế. Nhanh chân lên, những chàng trai! Come on!
Kẻ ngoài cuộc
Ở cuộc đời, bạn luôn phải sẵn sàng khi đối mặt với những tình thế ngoài dự tính. Thậm chí như tôi, lúc nào cũng thế. Và thời điểm này chính là lúc đó. Tại sao mình lại bị đối xử như thế, tôi cũng không biết nữa. Cay đắng và chua chát, còn gì khốn khổ hơn với một cầu thủ khi phải ngồi ngoài.
Jordi và đám tù hôm qua trở lại, chia làm hai đội rồi bắt đầu cuộc chơi. Mặc kệ tôi đứng như trời trồng giữa sân, họ đuổi theo trái bóng một cách say mê. Tôi như người vô hình, trân trối dõi theo. Nhục nhã ê chề, tôi tóm lấy Jordi khi anh ta lao ra chặn một pha tấn công của đối phương và quát lên một cách giận dữ: “Các người làm gì vậy? Tôi muốn được chơi”. Mắt tôi vằn vện đầy những tia máu trong khi nước miếng bắn vung vãi lên áo Jordi. Gã cười nhạt, đẩy tôi ra và tiếp tục trò chơi của mình. Chết tiệt. Tôi lại chồm lên và níu lấy vai Jordi.
Chát! Gã phản xạ vô cùng nhanh nhẹn và một cú thúc cùi chỏ được đưa ra lập tức. Chỉ vào mặt tôi, gã lớn giọng: “Mày nghĩ mày là ai thế? Cầu thủ ngôi sao? Tao buồn nôn vì mấy thứ đó. Nếu nghĩ thế, sao mày không ở lại Arsenal của mày mà lại nằm đây như một con chó ghẻ? Nhân tiện, hãy quên ý nghĩ mày giống bọn tao? Thằng bệnh hoạn” (Theo thống kê về các loại tội phạm ở Hà Lan của Nationmaster, tội danh hiếp dâm chỉ chiếm 0,8% số tù nhân - PV). Trong khi hắn nói, tất cả những “cầu thủ” khác cũng vây quanh tôi, mặt đằng đằng sát khí và ở tư thế sẵn sàng ra đòn. Thế thì còn nói được gì nữa. Tôi lê bước ra phía ngoài.
Cứ mỗi lần lóe lên hy vọng là y như rằng ngay sau đó một xô nước lạnh sổ toẹt vào. Đầu tôi căng ra như muốn nổ tung. Tôi thực sự phát điên và muốn nổi loạn. Tại sao và vì lẽ gì mà tôi bị ném vào cuộc sống khốn nạn này? Tôi muốn trở lại cuộc sống với Bouchra, với trái bóng, với những tiếng hò hét trên sân vận động. Tôi phải ra khỏi đây, ngay lập tức. Vùng chạy về phía box điện thoại, tôi gọi cho Kees Vos. “Hãy làm việc đi, bất cứ cái gì có thể để đưa tôi ra khỏi đây. Sau đó, tôi sẽ làm theo mọi điều ông muốn”, tôi nói như khóc. Mà lúc ấy, rõ là tôi đang khóc, bởi nước mắt giàn giụa gò má, chảy cả vào ống nghe, lăn theo sợi dây xoắn và rơi xuống đất. Tôi tuyệt vọng. Thực sự.
Được nhìn thấy trái bóng và nhảy múa cùng nó, tôi như được sống lại. Quả có thế, từ lúc tung chân và tạo nên “tuyệt phẩm”, tôi không sao kìm được lòng mình và quên đi thực tại đáng chán trong tù. Quên đi ả khốn kiếp Sandra, ném bỏ đám quạ của Van Gogh và cả gã “Alex Ferguson mặt đỏ cà chua” ra khỏi trí óc, trong đầu tôi chỉ có duy nhất một ý nghĩ, chấp nhận thực tại để trở lại sân cỏ, Emirates hoặc những nơi mà Arsenal và tuyển Hà Lan đi qua. Vì vậy, tôi sẽ không để sự chán chường cùng những ý nghĩ tiêu cực gặm nhấm mình và coi như đây là một thử thách. Còn hơn 1 tháng nữa các Pháo thủ mới tập trung, nhưng ngay từ bây giờ, tôi sẽ biến nơi đây thành khu tập luyện của riêng mình.
Nghĩ vậy, tôi ăn một cách ngon lành bữa tối, bất chấp món thịt hầm và súp khoai tây đông cứng trong tủ lạnh mà không được ghé qua lò vi sóng. Sau đó, trong lúc các tù nhân khác xem TV hoặc nghe nhạc, tôi đi dạo, nhân tiện thăm thú cảnh quan. Cuối cùng, về phòng theo đúng quy định và ngủ. Trái bóng đúng là một liệu pháp tâm lý tuyệt vời. Tôi đánh một giấc đẫy đà cho đến sáng mà không gặp bất cứ vương mắc nào với những cơn ác mộng.
![]() |
Từ lúc ngủ dậy cho đến khi cánh cửa nhà tù bật mở, tôi nhấp nhổm không yên. Để giết thời giờ, tôi hết chống đẩy rồi tập các bài khởi động. Vậy nhưng chiếc kim đồng hồ chạy cứ như đeo đá, nhích từng bước nặng nhọc. Nó làm tôi nhớ lại đêm trước khi có trận đấu đầu tiên với Feyenoord, khi Bert van Marwijk thông báo rằng tôi sẽ có tên trong đội hình xuất phát. Khi ấy, tôi cũng loay hoay suốt cả buổi sáng với tâm trạng háo hức khó tả. Có những lúc, tôi như ngưng thở… Nhớ lại khi thông báo cho gia đình việc tôi và Bouchra đã làm lễ cưới, bố tôi ngạc nhiên hết sức: “Lạ nhỉ? Tao tưởng mày phải cưới… trái bóng làm vợ kia”. Tôi cũng lấy làm lạ, biết rằng một lúc nào đó cũng phải chia tay trái bóng, nhưng nếu phải lựa chọn, tôi sẽ…
Cuối cùng, chiếc loa cũng vang lên thông báo: “Đến giờ thể dục ngoài trời!”. Nhanh hơn tất cả, tôi chạy ùa ra và lao đến sân bóng đá. Nào, các người hãy tới đây. Hôm qua mới chỉ là khúc dạo đầu và tôi có thể làm được nhiều hơn thế. Nhanh chân lên, những chàng trai! Come on!
Kẻ ngoài cuộc
Ở cuộc đời, bạn luôn phải sẵn sàng khi đối mặt với những tình thế ngoài dự tính. Thậm chí như tôi, lúc nào cũng thế. Và thời điểm này chính là lúc đó. Tại sao mình lại bị đối xử như thế, tôi cũng không biết nữa. Cay đắng và chua chát, còn gì khốn khổ hơn với một cầu thủ khi phải ngồi ngoài.
Jordi và đám tù hôm qua trở lại, chia làm hai đội rồi bắt đầu cuộc chơi. Mặc kệ tôi đứng như trời trồng giữa sân, họ đuổi theo trái bóng một cách say mê. Tôi như người vô hình, trân trối dõi theo. Nhục nhã ê chề, tôi tóm lấy Jordi khi anh ta lao ra chặn một pha tấn công của đối phương và quát lên một cách giận dữ: “Các người làm gì vậy? Tôi muốn được chơi”. Mắt tôi vằn vện đầy những tia máu trong khi nước miếng bắn vung vãi lên áo Jordi. Gã cười nhạt, đẩy tôi ra và tiếp tục trò chơi của mình. Chết tiệt. Tôi lại chồm lên và níu lấy vai Jordi.
![]() |
Chát! Gã phản xạ vô cùng nhanh nhẹn và một cú thúc cùi chỏ được đưa ra lập tức. Chỉ vào mặt tôi, gã lớn giọng: “Mày nghĩ mày là ai thế? Cầu thủ ngôi sao? Tao buồn nôn vì mấy thứ đó. Nếu nghĩ thế, sao mày không ở lại Arsenal của mày mà lại nằm đây như một con chó ghẻ? Nhân tiện, hãy quên ý nghĩ mày giống bọn tao? Thằng bệnh hoạn” (Theo thống kê về các loại tội phạm ở Hà Lan của Nationmaster, tội danh hiếp dâm chỉ chiếm 0,8% số tù nhân - PV). Trong khi hắn nói, tất cả những “cầu thủ” khác cũng vây quanh tôi, mặt đằng đằng sát khí và ở tư thế sẵn sàng ra đòn. Thế thì còn nói được gì nữa. Tôi lê bước ra phía ngoài.
Cứ mỗi lần lóe lên hy vọng là y như rằng ngay sau đó một xô nước lạnh sổ toẹt vào. Đầu tôi căng ra như muốn nổ tung. Tôi thực sự phát điên và muốn nổi loạn. Tại sao và vì lẽ gì mà tôi bị ném vào cuộc sống khốn nạn này? Tôi muốn trở lại cuộc sống với Bouchra, với trái bóng, với những tiếng hò hét trên sân vận động. Tôi phải ra khỏi đây, ngay lập tức. Vùng chạy về phía box điện thoại, tôi gọi cho Kees Vos. “Hãy làm việc đi, bất cứ cái gì có thể để đưa tôi ra khỏi đây. Sau đó, tôi sẽ làm theo mọi điều ông muốn”, tôi nói như khóc. Mà lúc ấy, rõ là tôi đang khóc, bởi nước mắt giàn giụa gò má, chảy cả vào ống nghe, lăn theo sợi dây xoắn và rơi xuống đất. Tôi tuyệt vọng. Thực sự.
|
Q. Lee |
00:00 30/11/-0001

















