Nhật ký 14 ngày ở tù của Van Persie - Phần 4: Chuyển “nhà”

15:21 Chủ nhật 07/07/2013

Ngày thứ hai quả là một ngày tồi tệ với Van Persie và đương nhiên, chân sút của tuyển Hà Lan cùng Arsenal chỉ ước được ra khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Và, điều đó đã trở thành hiện thực…

Bài viết cung cấp độc quyền bởi





Đêm khốn khổ

Suốt đêm, tôi không sao ngủ được, dù chân tay có thể co duỗi một cách hoàn toàn thoải mái vì đám người nhập cư kia đã được chuyển đi, trong khi tôi no đòn ở phòng hỏi cung. Người ta nói sống trên đời, không có gì khốn khổ hơn là đói và lạnh, tôi phải nhận cùng lúc hai “món quà” này. Ngoài ra, còn được “bonus” thêm cái đau ê ẩm, dư âm của một ngày đầy sóng gió.

Sau hơn 20 phút làm bị bông cho Vitali Klitschko (người giành ngôi vô địch của Hội đồng quyền anh thế giới (WBC) năm 2004, vốn bị bỏ trống từ khi Lewis giải nghệ. Ở đây, Percy đang ám chỉ những cú đấm phải nhận từ tay cảnh sát Jeroen - PV), hai hàm răng tôi khởi động như ý và đành chấp nhận nhìn khay thức ăn bị ném bỏ vào thùng rác. Nhưng để quên đi, tôi lại không sao ngủ nổi bởi cái lạnh thấu xương. Dù cố thu gọn cái thân thể dài tới 1m86 hết cỡ, những cơn gió đêm vẫn len lỏi bò vào, chọc ngoáy đôi chân và mơn man dọc sống lưng khốn khổ của tôi.

Chợt tôi nhìn xuống đám bùng nhùng dưới chân, hình như trong lúc vui mừng vì rời khỏi đây, đám người nhập cư trái phép kia đã bỏ quên gì đó. Thật thất vọng: Một đống hổ lốn những mảnh vải rời rạc và hôi hám. Có thể trong lúc xô xát với tôi, một vài chiếc áo đã bị xé rách và họ đành lột bỏ nó. Cực chẳng đã, tôi đành vơ lấy chúng và đắp vội lên người. Trong hoàn cảnh này, chúng vẫn có dịp phát huy tác dụng.

Nhưng rõ ràng, chúng không phải là một tấm chăn. Vì thế, nó không sao che kín thân thể và thậm chí khiến tôi còn khó chịu hơn. Loay hoay chán chê, cuối cùng, tôi chợt nghĩ ra một cách. Đó là thay vì dùng chúng như tấm chăn, tôi cố gắng xé nhỏ và quấn chúng quanh đôi bàn chân và tay. Còn thừa một vài miếng, tôi quấn quanh đầu và cố gắng kết thúc ở dưới cổ. Nhờ vậy, cái lạnh được giải quyết phần nào. Tự nhiên, tôi bỗng bật cười và nhớ đến ngày lễ Thánh Martin. Nếu chuyện mà mẹ tôi thường kể là có thật, thì bây giờ tôi cũng chẳng khác gì người ăn mày trong câu chuyện đó, khi được Thánh Martin trao cho một nửa tấm áo choàng. Chỉ khác là tôi chẳng nhận được nửa chiếc bánh mỳ nào cả. Một mẩu bé xíu thôi, cũng không có. Cái lạnh còn có thể chống đỡ được chứ cái đói thì đúng là vô phương cứu chữa. Có lẽ là đành chờ đến sáng mai, khi “các Thánh” (tức những cảnh sát) đi làm vậy.

Giấc mơ có thật

Nhưng không cần đợi lâu như vậy, có tiếng đế giày nặng trịch bước tới và sau đó thì tiếng khóa vang lên, cánh cửa bật mở, một cảnh sát cấp bậc trung sỹ bước vào. Thật như chuyện đùa, trên tay ông ta có đúng… một nửa chiếc bánh mỳ. Phải chăng ảnh hướng của trận đòn vẫnquá nặng nề, khiến tôi đang lạc vào xứ sở diệu kỳ cùng Alice? Không, khi tôi vừa nhổm dậy, các khớp lưng bắt đầu phản đối mạnh mẽ, chứng tỏ tôi vẫn trong cơn ác mộng nhà tù.

“Trông cậu nhếch nhác quá”, người cảnh sát kia nói, “Tôi đang cố hình dung xem liệu có mối liên hệ nào giữa cậu và một cầu thủ thuộc hàng ngũ của Van Basten (khi ấy, cựu danh thủ của Milan đang dẫn dắt tuyển Hà Lan)”. Chết tiệt, hắn đang nhạo báng và cố gắng làm tôi tổn thương. Đừng hòng. Mấy ngày qua tôi đã nhận đủ sự ê chề và mấy lời nói kia, coi như một sự khen ngợi vậy. Nghĩ thế, tôi trơ tráo nhận lấy nửa chiếc bánh và ăn ngấu nghiến. Tôi nhếch nhác, ừ đấy, thì sao nào?

“Ai cũng có thể mắc sai lầm. Đến Michael còn phải hầu tòa thì những người khác có là gì? (Hồi đầu năm 2005 (31/01), vụ Michael Jackson hầu tòa vì cáo buộc lạm dục tình dục với trẻ vị thành niên gây ầm ĩ cả thế giới, ông này chắc cũng là một crazy fan của Vua nhạc Pop)”, viên cảnh sát nói, “Dù sao thì cũng không nên lo lắng quá, nếu cậu không làm gì sai”. Trong đầu tôi ngạc nhiên hết sức, chẳng nhẽ ông ấy chỉ đến đây, ném cho tôi nửa chiếc bánh mỳ và nói những lời mềm mại vô nghĩa này?

“Nhưng sự có mặt của cậu ở đây đang khiến chúng tôi khó xử. Cánh báo chí không ngày nào không gây náo loạn cả dãy phố và nhiều người cảm thấy ức chế, Jeroen cũng là một trong số đó. Vì vậy, cậu phải chuyển đến một địa điểm khác, ngay trong đêm nay”, ông ta nói. Không cần nhận lại cái gật đầu, cũng chẳng để tôi nhá nốt miếng bánh mỳ còn lại, ngay sau câu nói đó, hai viên cảnh sát ập vào, xốc nách tôi mang đi. Bên ngoài cửa, một chiếc xe chờ sẵn và khi tôi đã yên vị trên băng ghế phía sau cùng “hai vệ sỹ”, lao vút đi vào màn đêm…

Lễ Thánh Martin ở Hà Lan diễn ra vào ngày 11/11 hàng năm trên khắp đất nước. Nó gần giống với ngày hội hóa trang cho trẻ em trong lễ Halloween. Thánh Martin được biết đến như người bảo trợ cho trẻ em và người nghèo. Truyền thuyết nổi tiếng nhất về Thánh Martin là câu chuyện ông đã cắt một nửa tấm áo choàng và chia sẻ nửa chiếc bánh mỳ để cứu một người ăn xin trong đêm bão tuyết.

Theo báo cáo của Ủy ban châu Âu về Phòng chống tra tấn và ngược đãi (PCT) sau cuộc thanh tra ở các nhà tù ở Hà Lan, họ nhận được rất nhiều khiếu nại về ngược đãi và bạo lực. Các nhà chức trách Hà Lan vào năm 2003 đã có bộ luật hoàn chỉnh về vấn đề này dưới sự gíam sát của Cơ quan Quốc gia về tổ chức cải huấn (DJI). Tuy nhiên, PCT vẫn ghi nhận được nhiều trường hợp các nhân viên không nhận thức đúng mực về các thông tư này.

Ngoài ra, CPT cũng tỏ ra lo ngại về việc cung cấp thực phẩm trong các hệ thống giam giữ. Thực phẩm chủ yếu là đồ đông lạnh, không được hâm nóng trước khi giao đến tay phạm nhân và một trong số đó còn quá hạn sử dụng.
Q. Lee | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục