Nhật ký 14 ngày ở tù của Van Persie - Phần 3: Một ngày sóng gió

11:39 Thứ bảy 06/07/2013

Trong sự tuyệt vọng tột cùng, những hứa hẹn của luật sư Abraham Moskowicz và sự cứng cỏi từ Kees Vos đã giúp Van Persie lấy lại tinh thần. Tuy nhiên, sự thật có phải là Percy của chúng ta chỉ bị giam giữ 3 ngày?

Bài viết cung cấp độc quyền bởi




Lo buổi sáng, sốc buổi trưa…

Sang đến ngày thứ hai, tôi bắt đầu bận rộn với những ý nghĩ, làm thế nào để đối phó với áp lực của những ngày sắp tới, khi ra khỏi cái nơi hôi hám và chật chội này. Đầu tiên, tất nhiên tìm gặp Bouchra, làm tất cả những gì cô ấy yêu cầu để đổi lấy sự tha thứ. Tiếp theo, giải thích sự việc với Arsene Wenger. Đối mặt với ông ấy khi bạn mắc sai lầm là một cực hình, liệu có vì việc này mà tôi bị ném ra khỏi CLB? Đó lại là một sợ hãi khác…

Cứ như thế, đầu tôi chật ních các kế sách, những câu hỏi có thể nghĩ ra và tự mình trả lời. Mặc dù một vài tiếng la hét, hoặc âm thanh khủng khiếp từ chiếc khóa lại làm tôi giật mình, nhưng phần lớn thời gian tôi hoàn toàn cách ly với xung quanh. Tôi hài lòng với việc đó. Lạc quan một chút, có lẽ đây là khoảng lặng cần thiết để tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc về cuộc sống, mà thường nhật, tôi không có nhiều thời gian.

Luật sư Abraham Moszkowicz

Buổi trưa, tôi nhai một miếng bánh mỳ nhỏ và tự thưởng cho mình một giấc ngủ trưa. Vậy nhưng, vừa được khoảng mươi phút, tôi bị đánh thức và được lôi đi, có người muốn gặp. Bước vào căn phòng hôm trước, chỉ có một mình Moskowicz ngồi ở đó. Theo giải thích của ông, Kees cần phải lo một số việc. Tôi ngồi xuống và lắng nghe.

“Nhìn cậu tệ quá”, Moskowicz nói. “Chết tiệt. Lão đần này nghĩ cái quái gì vậy? Nếu béo tốt và vui vẻ, hẳn ai cũng muốn vào tù!”, tôi nghĩ thầm. Tuy vậy, não bộ tôi vẫn hoạt động khá linh hoạt khi truyền mệnh lệnh xuống, khởi động lại các khớp hàm và đôi môi bật mở: “Tôi ổn. Coi như đây là một đợt tập huấn trước mùa giải. Dù sao cũng chỉ 3 ngày thôi mà”. “Xin lỗi Robin. Tôi e là ‘đợt tập huấn’ sẽ phải kéo dài”, Moskowicz nói. “Nghĩa là…”, tôi ấp úng. “Văn phòng Công tố Reijnmond đã có những xác minh ban đầu. Họ thu thập được nhiều chứng cứ cho thấy cậu và hai người bạn có ở cùng ả Sandra tại “Tulip Inn” đêm đó. Vì vậy, họ yêu cầu giữ cậu lại thêm, ít nhất 2 tuần nữa”, Moskowicz trả lời.

“Không. Mk!”, tôi gào lên và lao vào túm lấy ông ta và dí đầu xuống bàn, “Tao giết mày, thằng khốn. Mày đã chẳng làm cái quái gì. Hôm qua mày nói chỉ có 3 ngày, nhưng hôm nay nó đã nhân lên gấp 5. Mày giỏi đấy!”. Tôi không thể mường tượng được khuôn mặt mình khi ấy, nhưng nhìn vào ánh mắt khiếp đảm của Moskowicz, hẳn nó phải khủng khiếp lắm. May cho ông ta, hai cảnh sát đã ập vào và bẻ quặt cánh tay tôi ra phía sau. Bấy giờ, vị luật sư của tôi mới bò dậy, chỉnh trang lại quần áo và điềm đạm nói: “Cậu nên cảm thấy may mắn vì chỉ có 14 ngày, Robin”.

… và nhừ đòn vào buổi chiều

Thế nghĩa là mọi chuyện đang diễn biến xấu đi. Sự lạc quan trước đó tan biến và những ý nghĩ khủng khiếp bắt đầu mon men trở lại. Trở lại phòng tạm giam, tôi bắt đầu nức nở như một đứa trẻ. Một gã cùng phòng (nói thật, đến bây giờ tôi không thể nhớ được khuôn mặt của bọn họ) đặt tay lên vai, tỏ ý muốn an ủi tôi. Khi ấy, tôi cần một bao cát để hả giận và bằng một phản xạ nhanh như chớp, tôi tung một cú đấm trời giáng vào con người tội nghiệp đó. Trước sự vô lý của tôi, 3 gã còn lại khôngthể ngồi yên. Một trận loạn đả nổ ra và nhanh chóng kết thúc bằng cơn mưa dùi cui của những tay cảnh sát ghét sự ồn ào.

Robin Van Persie

Khắp người tôi đau như dần, hốc mắt rỉ máu còn cườm tay sưng tấy. “Lũ cầu thủ khốn kiếp!”, một gã người nhỏ bé vừa nói vừa nhổ một bãi nước miếng to tướng xuống sàn. Lời nói ấy làm tôi chết điếng. Thì ra bọn họ đã nhận ra tôi - một cầu thủ chứ không phải kẻ vô gia cư như tôi tưởng. Những vết thương thể xác không còn làm tôi vướng bận. Thay vào đó là trái tim đau nhói. Từ bé luôn được giáo dục phải làm đẹp lòng người xung quanh, vậy mà xem tôi đã làm gì thế này? Cú đấm của tôi, ngoài việc tự chuốc lấy những vết thương, nó còn lấy về sự khinh bỉ.

Mình phải làm một điều gì đó. Nghĩ vậy và tôi ngước mắt lên để nói lời xin lỗi. Thế nhưng vừa khẽ liếc sang, bắt gặp cái nhìn đầy dữ tợn của bọn họ, tôi lại ngập ngừng. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn giận mình vì sự rụt rè đó. Bởi vì sau lúc ấy, tôi không còn cơ hội nào khác.

Tôi bị đem sang phòng thẩm vấn. Tại đó, họ tra hỏi về vụ việc và những lời cáo buộc. Tất nhiên, tôi thuật lại một cách nghiêm chỉnh và đúng sự thật. Nhưng họ không tin. Trước sự “cứng đầu” của tôi, gã cảnh sát có hàng ria kiểu cách tên Jeroen không ngại ngần tặng thêm vài cú đấm nảy lửa. Lúc này, tôi mới thấy mình thật ngu ngốc, chính vì những vết thương được tạo ra từ vụ đánh nhau vô bổ trong phòng giam khi nãy, nên đám cảnh sát có thể thoải mái ra tay. Khai thế nào mới đúng ý họ? Tôi chịu. Thế thì phải chịu đòn. Còn trách gì ai?

Van Persie lớn lên trong một gia đình nghệ thuật. Cha anh, Bob, là một nhà điêu khắc. Còn mẹ anh, Jose Ras là họa sỹ, nhà thiết kế đồ trang sức. Vì vậy, họ luôn hướng con cái tới cái đẹp, cả trong tâm hồn và thực tại. Ngoài ra, vì là người của công chúng, cha mẹ Percy cũng luôn nhắc nhở anh phải cư xử đúng mực và đem đến cho mọi người những gì đẹp nhất. Mặc dù được bố mẹ khuyến khích đi theo con đường nghệ thuật, nhưng Van Persie đã chọn bóng đá. Vì theo anh, bóng đá là nơi để sáng tạo, sân cỏ chính là toan vẽ và đôi chân anh là cây cọ để tạo nên tác phẩm nghệ thuật.

Abraham Moszkowicz (1960) là một luật sư nổi tiếng trong lĩnh vực hình sự và các vụ bê bối tình dục. Ngoài ra, Moszkowicz khá thành công với nghiệp viết lách khi là tác giả của hai cuốn “Cỏ dại” và “Thà chết thẳng còn hơn sống bằng đầu gối”. Quay lại với vụ Van Persie, ban đầu Viện công tố ra phán quyết tăng thời hạn giam giữ lên 3 tháng. Vậy nhưng bằng những nỗ lực của mình, ông đã giảm nó xuống mức thấp nhất có thể: 14 ngày. Sau thời gian này, nếu bên Công tố không đưa được ra những bằng chứng buộc tội, Percy sẽ được tự do.
Q. Lee | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục