| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Bầy quạ và con khỉ
Bước xuống từ chiếc xe của cảnh sát, tôi mới bắt đầu sợ hãi. Đó là khi hàng trăm phóng viên vây kín xung quanh, như đám quạ trong tranh của Van Gogh (họa sỹ trường phái Hậu Ấn tượng nổi tiếng của Hà Lan) vậy. Lúc bắt đầu bị đưa đi, tôi chỉ nghĩ đơn giản là đến đồn cảnh sát, trả lời vài câu hỏi rồi bắt taxi để về nhà, vì tôi có hiếp dâm đâu, đó là sự vu khống trắng trợn nhất mà tôi từng nghe. Ngoài ra, tôi sẽ nghĩ rằng thế nào cũng phải táng vài nắm đấm vào mặt ả Sandra trơ tráo mới hả giận…
Thế nhưng, trước đám phóng viên lăm lăm micro, máy ghi âm, camera và ném về phía tôi ánh chớp của flash cùng những câu hỏi đầy cay nghiệt, tôi dần cảm nhận được tính nghiêm trọng. “Hiếp dâm, đó có phải thú vui của cậu?”, “Bao nhiêu lần cậu lừa dối Bouchra?”, “Anh làm chuyện đó trên lavabo hay bồn cầu?”… Ngoài ra, một số kẻ rỗi hơi cũng đến để chửi bới và thóa mạ tôi. Rõ ràng đây không phải là trò đùa, cũng chẳng phải cơn ác mộng. Sự thật là tôi bị bắt và cái bản mặt tôi sẽ bị phơi trước 16 triệu con người (dân số Hà Lan năm 2005). Chưa kể nước Phần Lan, thế nào họ cũng có vài bài to tướng: “Cầu thủ ghi bàn vào lưới chúng ta bị bắt về tội hiếp dâm”. Thật khốn nạn!
Sau khi để lại đám quạ sau lưng, tôi được đưa đến phòng tạm giam. Đó là một căn phòng khoảng 6m2, được cách ly với cảnh sát bên ngoài bằng song sắt. Tôi ở cùng với 4 người nữa, mà sau này tôi mới biết, tất cả đều là nhập cư trái phép. Nhìn vẻ mặt rầu rĩ và thâm xám như những zombie của họ, tinh thần tôi xuống thấy rõ. Mặc dù thiếu ngủ (vì mấy đêm thác loạn trước đó) nhưng tôi không tài nào chợp mắt nổi lấy một phút. Sự sợ hãi đang ăn mòn cơ thể tôi.
Bỗng một luồng nước lạnh toát chảy từ đầu xuống thân khiến tôi hoảng hồn ngẩng đầu nhìn lên, một cảnh sát đã đổ cốc nước lên đầu tôi. Đám cảnh sát muốn xem mặt tôi, như một con khỉ trong rạp xiếc. Nhục nhã và xấu hổ. Tự nhiên tôi nghĩ đến cái chết. Không biết có thật không nhưng tôi chợt nhớ lại câu chuyện của Van Gogh. Trong câu chuyện đó cũng có những con quạ. Đó là trong ngày cuối cùng của cuộc đời, Van Gogh vẽ trên một cánh đồng vàng vừa gặt thì một đàn quạ đen bay đến, bổ xuống đầu ông và lao vào xâu xé bức tranh tranh. Khi chúng vút lên cao, ông nhìn xuống bức tranh be bét màu. Nhưng chúng vẫn không buông tha, tiếp lục lao xuống. Van Gogh quờ lấy cây cọ và vẽ như điên như dại những vệt đen nhớp nhúa. Rồi sau đó, ông về nhà, lục tìm khẩu súng, quay lại chỗ cũ và kết liễu đời mình trong khi đám quạ không ngừng vần vũ đầy quái dị trên không…
Tia hy vọng
Chợt có tiếng khóa vang lên, cánh cửa bật mở và tôi được đưa ra. Khó có thể hình dung sự vui mừng khôn xiết lúc đó. Có thế chứ, cuối cùng thì mọi việc cũng được sáng tỏ. “Mk (tôi bắt đầu chửi thề). Các người thấy đó, tôi vô tội. Hãy bỏ tù con khốn Sandra. Và trước đó, hãy cho tôi gặp nó”, như một chai champagne được khui, tôi xổ ra một tràng liên tục. Vậy nhưng tôi xì hơi ngay sau đó. Gã cảnh sát cao lênh khênh lạnh lùng nói: “Hãy tiết kiệm năng lượng và để dành nó mà nói với luật sư”.
Hắn đưa tôi sang một căn phòng khác, nơi Kees Vos - người đại diện của tôi chờ sẵn cùng một gã lạ hoắc. Vừa thấy Kees, tôi đã chực muốn khóc. “Hãy giúp tôi, Kees! Tôi van ông. Có kẻ muốn giết tôi, chúng muốn hãm hại tôi!”, tôi vồ lấy anh ta mà gào lên như điên như dại những câu vô nghĩa. “Mk! Bình tĩnh. Rít một hơi thuốc đi. Rồi, thở mạnh. Và giờ thì nói xem chuyện gì đã xảy ra. Nhân tiện, đây là luật sư Abraham Moskowicz. Ông ấy sẽ giúp anh”, Kess nói.
Tôi hổn hển kể lại sự việc, tuy hơi lộn xộn nhưng xin thề là toàn bộ sự thật, không đổi vai lung tung như trong câu chuyện đã nói với Bouchra. “Hãy đưa tôi ra khỏi đây”, gần như cứ sau mỗi câu, tôi lại đệm câu van lơn đó, nhiều đến mức Kees luôn mồm chửi tục (Đến bây giờ, anh ta vẫn thường xuyên sử dụng câu nói đó để giễu nhại tôi). “Thôi được rồi, giờ thì gắn cái mồm của cậu lại. Tôi phát chán vì cái vẻ ngu ngốc ấy. Giờ đến lượt ông”, Kees hất hàm về phía Moskowicz.
Moskowicz nói với tôi rằng mọi chuyện sẽ ổn và bên công tố chỉ có thể giữ tôi trong 3 ngày. Trong khoảng thời gian đó, ông ta sẽ cố chứng minh tôi vô tội. Lời nói của Moskowicz thực sự là những lời êm dịu nhất mà tôi được nghe từ sáng tới giờ. Còn Kees thì không được nhẹ nhàng như vậy. Trước khi rời đi, ông ta còn tặng tôi một “cú trời giáng”: “Cậu tán tỉnh con khốn Sandra? Thật đáng thương! Nó là vũ nữ chính hiệu, ông thánh ạ! Cậu bị nó lừa quá dễ. Vì sao cậu biết không? Cậu ngu quá đỗi”. Ra là thế. Thật khốn khổ cái thân tôi.
Lúc này, tôi mới nghĩ đến Bouchra. Cô ấy thật đáng thương. Khi tôi bị lôi đi, cô ấy đã ngất xỉu, không biết giờ này ra sao. Bouchra luôn muốn tôi cải theo đạo Hồi nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu. Tuy nhiên, có lẽ sau vụ này tôi phải xem xét lại. Vừa mới phản bội vợ (thề có thánh Allah (?), đây là lần đầu tôi làm thế), ngay lập tức đã phải nhận hậu quả nhãn tiền, chẳng phải đó là quả báo sao?
![]() |
| Sandra Boma Krijgsman |
Thế nhưng, trước đám phóng viên lăm lăm micro, máy ghi âm, camera và ném về phía tôi ánh chớp của flash cùng những câu hỏi đầy cay nghiệt, tôi dần cảm nhận được tính nghiêm trọng. “Hiếp dâm, đó có phải thú vui của cậu?”, “Bao nhiêu lần cậu lừa dối Bouchra?”, “Anh làm chuyện đó trên lavabo hay bồn cầu?”… Ngoài ra, một số kẻ rỗi hơi cũng đến để chửi bới và thóa mạ tôi. Rõ ràng đây không phải là trò đùa, cũng chẳng phải cơn ác mộng. Sự thật là tôi bị bắt và cái bản mặt tôi sẽ bị phơi trước 16 triệu con người (dân số Hà Lan năm 2005). Chưa kể nước Phần Lan, thế nào họ cũng có vài bài to tướng: “Cầu thủ ghi bàn vào lưới chúng ta bị bắt về tội hiếp dâm”. Thật khốn nạn!
Sau khi để lại đám quạ sau lưng, tôi được đưa đến phòng tạm giam. Đó là một căn phòng khoảng 6m2, được cách ly với cảnh sát bên ngoài bằng song sắt. Tôi ở cùng với 4 người nữa, mà sau này tôi mới biết, tất cả đều là nhập cư trái phép. Nhìn vẻ mặt rầu rĩ và thâm xám như những zombie của họ, tinh thần tôi xuống thấy rõ. Mặc dù thiếu ngủ (vì mấy đêm thác loạn trước đó) nhưng tôi không tài nào chợp mắt nổi lấy một phút. Sự sợ hãi đang ăn mòn cơ thể tôi.
Bỗng một luồng nước lạnh toát chảy từ đầu xuống thân khiến tôi hoảng hồn ngẩng đầu nhìn lên, một cảnh sát đã đổ cốc nước lên đầu tôi. Đám cảnh sát muốn xem mặt tôi, như một con khỉ trong rạp xiếc. Nhục nhã và xấu hổ. Tự nhiên tôi nghĩ đến cái chết. Không biết có thật không nhưng tôi chợt nhớ lại câu chuyện của Van Gogh. Trong câu chuyện đó cũng có những con quạ. Đó là trong ngày cuối cùng của cuộc đời, Van Gogh vẽ trên một cánh đồng vàng vừa gặt thì một đàn quạ đen bay đến, bổ xuống đầu ông và lao vào xâu xé bức tranh tranh. Khi chúng vút lên cao, ông nhìn xuống bức tranh be bét màu. Nhưng chúng vẫn không buông tha, tiếp lục lao xuống. Van Gogh quờ lấy cây cọ và vẽ như điên như dại những vệt đen nhớp nhúa. Rồi sau đó, ông về nhà, lục tìm khẩu súng, quay lại chỗ cũ và kết liễu đời mình trong khi đám quạ không ngừng vần vũ đầy quái dị trên không…
Tia hy vọng
Chợt có tiếng khóa vang lên, cánh cửa bật mở và tôi được đưa ra. Khó có thể hình dung sự vui mừng khôn xiết lúc đó. Có thế chứ, cuối cùng thì mọi việc cũng được sáng tỏ. “Mk (tôi bắt đầu chửi thề). Các người thấy đó, tôi vô tội. Hãy bỏ tù con khốn Sandra. Và trước đó, hãy cho tôi gặp nó”, như một chai champagne được khui, tôi xổ ra một tràng liên tục. Vậy nhưng tôi xì hơi ngay sau đó. Gã cảnh sát cao lênh khênh lạnh lùng nói: “Hãy tiết kiệm năng lượng và để dành nó mà nói với luật sư”.
Hắn đưa tôi sang một căn phòng khác, nơi Kees Vos - người đại diện của tôi chờ sẵn cùng một gã lạ hoắc. Vừa thấy Kees, tôi đã chực muốn khóc. “Hãy giúp tôi, Kees! Tôi van ông. Có kẻ muốn giết tôi, chúng muốn hãm hại tôi!”, tôi vồ lấy anh ta mà gào lên như điên như dại những câu vô nghĩa. “Mk! Bình tĩnh. Rít một hơi thuốc đi. Rồi, thở mạnh. Và giờ thì nói xem chuyện gì đã xảy ra. Nhân tiện, đây là luật sư Abraham Moskowicz. Ông ấy sẽ giúp anh”, Kess nói.
![]() |
| Robin Van Persie và Bouchra Elbali |
Tôi hổn hển kể lại sự việc, tuy hơi lộn xộn nhưng xin thề là toàn bộ sự thật, không đổi vai lung tung như trong câu chuyện đã nói với Bouchra. “Hãy đưa tôi ra khỏi đây”, gần như cứ sau mỗi câu, tôi lại đệm câu van lơn đó, nhiều đến mức Kees luôn mồm chửi tục (Đến bây giờ, anh ta vẫn thường xuyên sử dụng câu nói đó để giễu nhại tôi). “Thôi được rồi, giờ thì gắn cái mồm của cậu lại. Tôi phát chán vì cái vẻ ngu ngốc ấy. Giờ đến lượt ông”, Kees hất hàm về phía Moskowicz.
Moskowicz nói với tôi rằng mọi chuyện sẽ ổn và bên công tố chỉ có thể giữ tôi trong 3 ngày. Trong khoảng thời gian đó, ông ta sẽ cố chứng minh tôi vô tội. Lời nói của Moskowicz thực sự là những lời êm dịu nhất mà tôi được nghe từ sáng tới giờ. Còn Kees thì không được nhẹ nhàng như vậy. Trước khi rời đi, ông ta còn tặng tôi một “cú trời giáng”: “Cậu tán tỉnh con khốn Sandra? Thật đáng thương! Nó là vũ nữ chính hiệu, ông thánh ạ! Cậu bị nó lừa quá dễ. Vì sao cậu biết không? Cậu ngu quá đỗi”. Ra là thế. Thật khốn khổ cái thân tôi.
Lúc này, tôi mới nghĩ đến Bouchra. Cô ấy thật đáng thương. Khi tôi bị lôi đi, cô ấy đã ngất xỉu, không biết giờ này ra sao. Bouchra luôn muốn tôi cải theo đạo Hồi nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu. Tuy nhiên, có lẽ sau vụ này tôi phải xem xét lại. Vừa mới phản bội vợ (thề có thánh Allah (?), đây là lần đầu tôi làm thế), ngay lập tức đã phải nhận hậu quả nhãn tiền, chẳng phải đó là quả báo sao?
|
Q. Lee |
00:00 30/11/-0001

















