Nghịch lý Anthony Gordon và "hai bộ mặt" của Newcastle
Không ai phản ánh rõ nét nghịch lý của Newcastle mùa này hơn Anthony Gordon. Tại Champions League, tiền đạo này ghi tới 10 bàn sau 9 trận, trở thành nỗi khiếp sợ của mọi hàng thủ lục địa già. Nhưng khi trở lại Ngoại hạng Anh, cựu chân sút Everton chỉ có vỏn vẹn 3 bàn sau 21 lần ra sân (trong đó có 2 quả phạt đền).
Sự khác biệt nằm ở tính chất giải đấu. Gordon thừa nhận các đội bóng tại Champions League thường chơi mở, tạo đất diễn cho những pha chuyển trạng thái tốc độ. Ngược lại, Ngoại hạng Anh hiện tại giống như một trận bóng rổ là tàn khốc, giàu thể lực và đề cao các pha tranh chấp tay đôi.
Newcastle, với lối chơi dựa trên nền tảng thể lực sung mãn, như "cá gặp nước" khi đối đầu với những Qarabag ngây thơ dám chơi đôi công. Nhưng trước những đối thủ lọc lõi tại giải quốc nội, những kẻ sẵn sàng nhường thế trận và lùi sâu đội hình, đoàn quân của Eddie Howe lập tức bế tắc vì thiếu sự sáng tạo và khả năng "khoan phá" khối bê tông.
Giới hạn của triết lý "hỗn loạn"
Eddie Howe đã trải qua một cuộc lột xác tư duy. Từ việc ngưỡng mộ lối đá ban bật của Arsenal thời Wenger, ông chuyển sang học hỏi sự thực dụng và cường độ pressing của Andoni Iraola hay Diego Simeone. Thậm chí, Newcastle từng áp dụng chiến thuật "anti-football" như việc cố tình đá bóng ra biên ngay sau khi giao bóng để vây ráp đối thủ, điều mà ngay cả các cầu thủ như Sandro Tonali cũng cảm thấy khó chấp nhận.
Tuy nhiên, lối chơi dựa trên cường độ pressing nghẹt thở và tạo ra sự hỗn loạn có một cái giá rất đắt. Nó đến từ sự kiệt quệ về thể lực. Việc các cầu thủ phải chạy không ngừng nghỉ khiến Newcastle dễ bị hụt hơi ở chặng đường dài và đối mặt với bão chấn thương.
Hơn nữa, khi gặp những bậc thầy kiểm soát bóng như Barcelona, lối đá "dùng sức" của Newcastle hoàn toàn bị vô hiệu hóa bởi kỹ thuật thượng thừa.
Nick Woltemade và chìa khóa cho sự tiến hóa
Để vươn lên đẳng cấp cạnh tranh danh hiệu, Newcastle cần nhiều hơn là sức mạnh cơ bắp. Họ cần sự điềm tĩnh và khả năng kiểm soát nhịp độ. Nick Woltemade chính là hiện thân cho sự thay đổi cần thiết đó.
Khác với những "máy chạy" trên hàng công, cầu thủ người Đức sở hữu kỹ thuật xử lý bóng trong phạm vi hẹp cực tốt và tư duy liên kết lối chơi, dù anh thiếu tốc độ lẫn khả năng pressing tầm cao. Việc Eddie Howe kéo Woltemade xuống đá tiền vệ (số 8 hoặc số 10) cho thấy ông đang bắt đầu nhận ra tầm quan trọng của việc kiểm soát không gian giữa các tuyến thay vì chỉ chăm chăm kéo giãn đội hình đối phương.
Eddie Howe đã thay đổi Newcastle từ một đội bóng trụ hạng thành một thế lực dự Champions League. Nhưng để bước lên nấc thang cuối cùng, trở thành nhà vô địch thực thụ, ông cần thực hiện một cuộc cách mạng nữa: chuyển dịch từ lối chơi "băm bổ" sang phong cách kiểm soát bóng chủ động và tinh tế hơn. Đó là một canh bạc rủi ro, nhưng là bước đi bắt buộc nếu Chích chòe muốn hóa Rồng.
Để tìm hiểu về sự hình thành và phát triển của Newcastle, mời bạn đọc tham khảo bài viết Lịch sử Câu lạc bộ Newcastle: Quá khứ hào hùng, những giấc mơ dang dở và bình minh mới.














