| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Thật ra những lập luận của giáo sư Kesenne không phải là hoàn toàn vô lý, bởi ông này đã sử dụng hàng loạt mô hình toán phức tạp để chứng minh rằng, trong trường hợp lý tưởng, các CLB sẽ chẳng bị ảnh hưởng gì và vẫn sẽ tối đa hóa được chất lượng đội hình bằng cách bỏ tiền đầu tư vào các trung tâm đào tạo tài năng trẻ. Tuy nhiên, vấn đề là những mô hình giả định rất hiếm khi - nếu không muốn nói là chẳng bao giờ - phản ánh đúng diễn biến thực tế, mà vụ phá sản của ngân hàng đầu tư Lehmann Brothers (vì quá tin vào kết quả của các mô hình kinh tế lượng) là một bài học điển hình.
Đúng là quá trình tự do hóa thị trường chuyển nhượng cầu thủ, đặc biệt là sau khi Luật Bosman có hiệu lực, đã khiến các đội bóng nhỏ thường xuyên phải đối mặt với vấn nạn chảy máu ngôi sao, nhưng mặt khác nó cũng đã giúp người hâm mộ được chứng kiến thứ bóng đá chất lượng cao chưa từng có. Nói một cách đơn giản, nếu các CLB không được phép chiêu mộ tài năng từ bên ngoài thì có lẽ chúng ta đã không bao giờ được chiêm ngưỡng tài năng của Lionel Messi. Không có hormone tăng trưởng và các liệu pháp y tế đặc biệt của Barcelona, có lẽ Messi vẫn đang sống ở thành phố quê nhà Rosario vào mới chỉ cao khoảng 1m50 vì di chứng của căn bệnh chậm lớn. Còn nữa, những Falcao, Neymar, Tevez…. giờ này có thể vẫn đang vất vưởng ở một xó xỉnh nghèo đói nào đó tại Nam Mỹ, vì chẳng có quỹ đầu tư nào chịu bỏ tiền ra để mua một phần quyền sở hữu của họ trước khi “sang tên” lại cho các đại gia bóng đá châu Âu.
Tất nhiên, cũng sẽ không có chuyện hàng loạt siêu sao trên khắp hành tinh quy tụ về một số CLB lớn để cùng tranh tài ở Champions League – giải đấu được đánh giá là hấp dẫn nhất thế giới hiện nay, đứng trên cả World Cup. Các CLB cũng sẽ gặp vấn đề tương tự như ĐTQG: mỗi khi thiếu thốn cầu thủ ở một vị trí cụ thể nào đó, họ không thể tìm kiếm sự bổ sung từ thị trường chuyển nhượng mà phải chờ đợi một “mầm non” nào đó trưởng thành. Ví dụ: suốt những năm 2000, ĐT Anh không tìm đâu ra một tiền vệ cánh trái xứng tầm để chơi bên cạnh Beckham, Scholes, Lampard hay Gerrard và luôn phải ra sân với một hàng tiền vệ mất cân xứng, nhưng nếu đó là M.U hay Chelsea thì mọi thứ có thể được giải quyết nhanh chóng thông qua một khoản chi 20 triệu bảng.
Quan trọng nhất, nếu không có các tin đồn về hoạt động chuyển nhượng, về những vụ “soap opera” dài lê thê, về những ngôi sao đang băn khoăn chuyện đi-ở… thì các tín đồ của túc cầu giáo biết phải làm gì để thỏa cơn khát bóng đá vào mỗi mùa hè? Nên nhớ, các giải đấu lớn như VCK World Cup hay Euro thì 2 năm mới diễn ra một lần, và mỗi lần cũng chỉ kéo dài một tháng. Cuối cùng, giáo sư Kesenne có lẽ không có người thân nào theo nghề báo, bởi cánh báo chí chắc sẽ lâm vào cảnh trầm cảm mất nếu các thương vụ mua – bán bỗng biến mất mỗi khi hè về…
![]() |
| Nếu không có những thương vụ như Thiago (vừa sang Bayern) thì mùa hè sẽ tẻ nhạt biết bao |
Đúng là quá trình tự do hóa thị trường chuyển nhượng cầu thủ, đặc biệt là sau khi Luật Bosman có hiệu lực, đã khiến các đội bóng nhỏ thường xuyên phải đối mặt với vấn nạn chảy máu ngôi sao, nhưng mặt khác nó cũng đã giúp người hâm mộ được chứng kiến thứ bóng đá chất lượng cao chưa từng có. Nói một cách đơn giản, nếu các CLB không được phép chiêu mộ tài năng từ bên ngoài thì có lẽ chúng ta đã không bao giờ được chiêm ngưỡng tài năng của Lionel Messi. Không có hormone tăng trưởng và các liệu pháp y tế đặc biệt của Barcelona, có lẽ Messi vẫn đang sống ở thành phố quê nhà Rosario vào mới chỉ cao khoảng 1m50 vì di chứng của căn bệnh chậm lớn. Còn nữa, những Falcao, Neymar, Tevez…. giờ này có thể vẫn đang vất vưởng ở một xó xỉnh nghèo đói nào đó tại Nam Mỹ, vì chẳng có quỹ đầu tư nào chịu bỏ tiền ra để mua một phần quyền sở hữu của họ trước khi “sang tên” lại cho các đại gia bóng đá châu Âu.
Tất nhiên, cũng sẽ không có chuyện hàng loạt siêu sao trên khắp hành tinh quy tụ về một số CLB lớn để cùng tranh tài ở Champions League – giải đấu được đánh giá là hấp dẫn nhất thế giới hiện nay, đứng trên cả World Cup. Các CLB cũng sẽ gặp vấn đề tương tự như ĐTQG: mỗi khi thiếu thốn cầu thủ ở một vị trí cụ thể nào đó, họ không thể tìm kiếm sự bổ sung từ thị trường chuyển nhượng mà phải chờ đợi một “mầm non” nào đó trưởng thành. Ví dụ: suốt những năm 2000, ĐT Anh không tìm đâu ra một tiền vệ cánh trái xứng tầm để chơi bên cạnh Beckham, Scholes, Lampard hay Gerrard và luôn phải ra sân với một hàng tiền vệ mất cân xứng, nhưng nếu đó là M.U hay Chelsea thì mọi thứ có thể được giải quyết nhanh chóng thông qua một khoản chi 20 triệu bảng.
Quan trọng nhất, nếu không có các tin đồn về hoạt động chuyển nhượng, về những vụ “soap opera” dài lê thê, về những ngôi sao đang băn khoăn chuyện đi-ở… thì các tín đồ của túc cầu giáo biết phải làm gì để thỏa cơn khát bóng đá vào mỗi mùa hè? Nên nhớ, các giải đấu lớn như VCK World Cup hay Euro thì 2 năm mới diễn ra một lần, và mỗi lần cũng chỉ kéo dài một tháng. Cuối cùng, giáo sư Kesenne có lẽ không có người thân nào theo nghề báo, bởi cánh báo chí chắc sẽ lâm vào cảnh trầm cảm mất nếu các thương vụ mua – bán bỗng biến mất mỗi khi hè về…
Quang Hải |
00:00 30/11/-0001
















