Trước trận đấu, nhiều người đã nghĩ đến một viễn cảnh tươi đẹp khi tiếp đón người Thái trên sân Mỹ Đình. Song, có vào trận mới thấy, giờ đây chúng ta không còn chỉ thua một mình người Thái, mà còn xếp dưới cả Malaysia nữa.
Tự thua thì không thể cứu !
Xét về góc độ chiến thuật thì Việt Nam vào trận với một thế trận hợp lí. Chủ động cầm bóng như thường lệ và dùng những đường chuyền ngắn để lên bóng. Theo lí thuyết, mặc dù có lợi thế sân nhà nhưng chúng ta vẫn cố gắng gia tăng sức ép để giảm thiểu nguy cơ cho hàng phòng ngự chưa bao giờ được đánh giá cao. Nhưng, khi mà hàng công còn chưa nóng máy thì các hậu vệ của Việt Nam đã mắc sai lầm. Pha phạm lỗi khá đáng trách của Quế Ngọc Hải đã mở màn một đêm ác mộng cho hàng thủ của chúng ta ở sân Mỹ Đình.
Rõ ràng, dù toan tính chiến thuật thiên tài đến cỡ nào, ông Miura cũng không thể tính được các học trò của mình lại thủ tệ đến vậy. Ba trong bốn bàn thua hoàn toàn xuất phát từ các sai lầm cá nhân. Với bóng đá đỉnh cao, chỉ một khoảnh khắc mất tập trung đã có thể trả giá bằng một trận thua. Đằng này, các hậu vệ của Việt Nam mắc đến ba lỗi. Một trận thua cách biệt hai bàn có lẽ đã nhẹ với đội tuyển của chúng ta.
Trước trận đấu, nhiều người trong giới chuyên môn đã “mạnh miệng” một kết quả cách biệt thuộc về Việt Nam. Sau trận đấu này, có lẽ nhiều người phải suy nghĩ lại. Phải cầu trời cho các cầu thủ đừng tự thua trước đã, rồi hòa hay thắng tính sau.
Muốn chơi với người Thái thì phải …chờ!
Cách đây khoảng chục năm, ở Đông Nam Á, Việt Nam gần như chỉ ngán mỗi tuyển Thái. Thuở ấy, Việt Nam hầu như chỉ phải cố đá mỗi trận bán kết để “hẹn gặp” Thái Lan. Giờ đây, với sự tiến bộ không ngừng của Phillipines, sự lấn lướt ngày càng rõ của Malaysia hay thậm chí những Indonesia hay Singapore cũng sẵn sàng cản trở chúng ta thì Việt Nam đang tụt lùi so với các quốc gia còn lại.
Tâm thế cửa trên một lần nữa đã hại Việt Nam. Có người cho rằng, các cầu thủ áo đỏ thua là do sự kì vọng quá lớn từ khán giả. Điều ấy là không đúng bởi đã thi đấu chuyên nghiệp thì chuyện gặp sức ép là quá đỗi bình thường. Không có đội bóng nào vô địch mà không hề nhận bất cứ sức ép nào. Chỉ có thể nói việc đặt chỉ tiêu rồi tăng tiền thưởng các kiểu mới là mầm mống gây ra những trận thua tai hại như thế này.
Như người Thái, họ đã sẵn sàng bỏ ra một vài năm để đào tạo bóng đá trẻ. Việt Nam thì không bao giờ dám như vậy. Bệnh thành tích khiến liên đoàn lúc nào cũng phải yêu cầu đội tuyển phải đạt được huy chương thế này thế kia. Khi thua thì không kiên định với quyết tâm đào tạo trẻ. Và thực tế thì ngoài Hoàng Anh Gia Lai, chưa có trung tâm nào đạo tạo trẻ đến nơi đến chốn. Danh tiếng như lò Sông Lam Nghệ An cũng phải giật gấu vá vai lo chuyện tài chính!
Ghé mắt trông sang người Thái, họ đã thành công với một tuyển trẻ trung vào đến bán kết ASIAD, giờ thì chúng ta muốn chơi với người Thái lại phải… chờ. Mọi chuyện không đơn giản như cách đây một thập kỉ.
Tự thua thì không thể cứu !
Xét về góc độ chiến thuật thì Việt Nam vào trận với một thế trận hợp lí. Chủ động cầm bóng như thường lệ và dùng những đường chuyền ngắn để lên bóng. Theo lí thuyết, mặc dù có lợi thế sân nhà nhưng chúng ta vẫn cố gắng gia tăng sức ép để giảm thiểu nguy cơ cho hàng phòng ngự chưa bao giờ được đánh giá cao. Nhưng, khi mà hàng công còn chưa nóng máy thì các hậu vệ của Việt Nam đã mắc sai lầm. Pha phạm lỗi khá đáng trách của Quế Ngọc Hải đã mở màn một đêm ác mộng cho hàng thủ của chúng ta ở sân Mỹ Đình.
![]() |
| Hàng phòng ngự có một ngày thi đấu tồi tệ. Ảnh VnExpress |
Rõ ràng, dù toan tính chiến thuật thiên tài đến cỡ nào, ông Miura cũng không thể tính được các học trò của mình lại thủ tệ đến vậy. Ba trong bốn bàn thua hoàn toàn xuất phát từ các sai lầm cá nhân. Với bóng đá đỉnh cao, chỉ một khoảnh khắc mất tập trung đã có thể trả giá bằng một trận thua. Đằng này, các hậu vệ của Việt Nam mắc đến ba lỗi. Một trận thua cách biệt hai bàn có lẽ đã nhẹ với đội tuyển của chúng ta.
Trước trận đấu, nhiều người trong giới chuyên môn đã “mạnh miệng” một kết quả cách biệt thuộc về Việt Nam. Sau trận đấu này, có lẽ nhiều người phải suy nghĩ lại. Phải cầu trời cho các cầu thủ đừng tự thua trước đã, rồi hòa hay thắng tính sau.
Muốn chơi với người Thái thì phải …chờ!
Cách đây khoảng chục năm, ở Đông Nam Á, Việt Nam gần như chỉ ngán mỗi tuyển Thái. Thuở ấy, Việt Nam hầu như chỉ phải cố đá mỗi trận bán kết để “hẹn gặp” Thái Lan. Giờ đây, với sự tiến bộ không ngừng của Phillipines, sự lấn lướt ngày càng rõ của Malaysia hay thậm chí những Indonesia hay Singapore cũng sẵn sàng cản trở chúng ta thì Việt Nam đang tụt lùi so với các quốc gia còn lại.
Tâm thế cửa trên một lần nữa đã hại Việt Nam. Có người cho rằng, các cầu thủ áo đỏ thua là do sự kì vọng quá lớn từ khán giả. Điều ấy là không đúng bởi đã thi đấu chuyên nghiệp thì chuyện gặp sức ép là quá đỗi bình thường. Không có đội bóng nào vô địch mà không hề nhận bất cứ sức ép nào. Chỉ có thể nói việc đặt chỉ tiêu rồi tăng tiền thưởng các kiểu mới là mầm mống gây ra những trận thua tai hại như thế này.
![]() |
| Người Thái vẫn chứng tỏ bản lĩnh của mình trong khu vực. Ảnh internet |
Như người Thái, họ đã sẵn sàng bỏ ra một vài năm để đào tạo bóng đá trẻ. Việt Nam thì không bao giờ dám như vậy. Bệnh thành tích khiến liên đoàn lúc nào cũng phải yêu cầu đội tuyển phải đạt được huy chương thế này thế kia. Khi thua thì không kiên định với quyết tâm đào tạo trẻ. Và thực tế thì ngoài Hoàng Anh Gia Lai, chưa có trung tâm nào đạo tạo trẻ đến nơi đến chốn. Danh tiếng như lò Sông Lam Nghệ An cũng phải giật gấu vá vai lo chuyện tài chính!
Ghé mắt trông sang người Thái, họ đã thành công với một tuyển trẻ trung vào đến bán kết ASIAD, giờ thì chúng ta muốn chơi với người Thái lại phải… chờ. Mọi chuyện không đơn giản như cách đây một thập kỉ.
Quốc Phi |
00:00 30/11/-0001
















