
"Tôi sẽ là một huấn luyện viên cừ khôi," hậu vệ trụ cột Ruben Dias khẳng định với nụ cười tươi.
Khi trò chuyện với cầu thủ người Bồ Đào Nha, bạn sẽ cảm nhận được một trí tuệ bóng đá sắc sảo cùng sự tập trung mãnh liệt và một khao khát chiến thắng cháy bỏng. Anh xem áp lực là "thứ gây nghiện", coi mỗi trận đấu là một cuộc chiến, và sau khi đã giành được mọi vinh quang, anh vẫn "khao khát" làm lại tất cả.
Cuộc trò chuyện dưới đây sẽ cung cấp một cái nhìn sâu sắc về một trong những hậu vệ xuất sắc nhất thế giới, một chiến binh trên sân cỏ, một triết gia trong phòng thay đồ, và một người đàn ông luôn nỗ lực tìm kiếm sự yên bình giữa tâm bão danh vọng.
Sự khao khát, kiệt sức và một lời cam kết
Mùa giải này, Dias bước vào sân với niềm khao khát mạnh mẽ, động lực đó đến từ mùa giải 2024-25, mùa giải đầu tiên trong năm năm anh ở Man City mà không có một danh hiệu nào. Vết sẹo đó đã trở thành nhiên liệu. "Nó chắc chắn rất đau đớn," anh thừa nhận. "Sau rất nhiều thành công, sẽ luôn có một khoảnh khắc như vậy. Không đội bóng nào có thể chiến thắng được mãi."

Khi được hỏi liệu có phải Man City đã trở nên no nê sau chuỗi 4 chức vô địch Ngoại hạng Anh liên tiếp chưa từng có, Dias phản đối.
Anh cho rằng đó là sự "kiệt sức", cả về thể chất lẫn tinh thần, sau nhiều năm phải duy trì một tiêu chuẩn bóng đá gần như hoàn hảo. Nhưng ngay cả khi giải thích, bản tính của một đấu sĩ trong anh vẫn trỗi dậy: "Suy cho cùng, chúng tôi đứng thứ ba ở giải đấu khó khăn nhất thế giới, và chỉ kém 3 điểm so với Arsenal, đội được cho là đã có một mùa giải tuyệt vời."
Giữa bối cảnh đó, việc anh đặt bút ký vào bản hợp đồng mới kéo dài đến năm 2029 là một lời cam kết đanh thép. "Cơ hội được thi đấu ở đẳng cấp này thêm 4 hoặc 5 năm nữa, nâng tổng thời gian tôi thi đấu lên đến 9, 10 năm. Chỉ riêng điều đó thôi đã là một thành tựu đáng nể."
Tư duy của một chiến binh
Sự thất bại và có phần kiệt sức của nửa xanh thành Manchester ở mùa giải trước đã dẫn đến một cuộc đại tu đội hình tại 2 kì chuyển nhượng gần nhất. Với Dias, đó là quy luật tự nhiên của bóng đá. "Đó là những thách thức mới, là làm mới tham vọng, năng lượng và sự kiên cường của bạn. Theo một cách đầy hi vọng, mọi thứ luôn bắt đầu lại từ đầu."

Với các đồng đội mới, Dias có một tiêu chuẩn rất rõ ràng để đánh giá họ. Anh gọi đó là bài kiểm tra trước khi ra trận. Anh giải thích rằng, để giành chiến thắng, điều quan trọng nhất là cảm giác tin tưởng tuyệt đối trên sân. Anh muốn khi nhìn các đồng đội, anh có thể cảm thấy rằng "tôi sẽ chiến đấu cùng những người này".
Theo Dias, một đội bóng mạnh là khi mọi người sẵn sàng hỗ trợ và sửa sai cho nhau. Nếu một người mắc lỗi, những người còn lại sẽ ở đó để gánh vác. Anh khẳng định đó là "cách duy nhất để chiến thắng".
Tư duy chiến binh đó được rèn giũa từ một kỷ luật thép. Anh luôn là người đầu tiên đến sân tập, không phải để thể hiện bản thân, mà là vì một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. "Mỗi đêm tôi sẽ lên kế hoạch cho ngày hôm sau, hình dung mọi việc cần làm. Điều đó giúp tôi cảm thấy bình yên và là chính mình."
Sứ mệnh vượt ra ngoài danh hiệu
Sự chuyên nghiệp của Dias đã trở thành một hình mẫu, đến mức Liên đoàn bóng đá Bồ Đào Nha thường lấy anh làm ví dụ tiêu biểu cho các đội tuyển trẻ. Đối với anh, việc xây dựng một di sản về tinh thần còn quan trọng hơn cả những chiếc cúp.

"Tôi có thể có tất cả các danh hiệu trên thế giới," anh bộc bạch. "Nhưng việc được mọi người từng làm việc cùng tôi công nhận... tôi cảm thấy đó mới là sự ảnh hưởng thực sự. Điều đó khiến mọi việc tôi làm có ý nghĩa, nếu đôi khi bản thấy có những cảm xúc nghi ngờ hay khủng hoảng, tôi nhìn lại những điều đó và cảm thấy đây chính xác là điều tôi nên làm."
Anh xem bản thân như một "đại sứ" cho chất lượng của người Bồ Đào Nha, và với mỗi chiến thắng là thông điệp gửi đến thế giới, đến những đứa trẻ ở quê nhà anh rằng mọi thứ đều có thể xảy ra.
Tuy nhiên, sự tập trung cao độ này cũng có cái giá của nó. Dias tiết lộ rằng dù rất yêu sách, anh thường quá mệt mỏi về mặt tinh thần sau một ngày làm việc để có thể đọc. Anh chỉ muốn "về nhà và thư giãn". Điều đó cho thấy sự cống hiến và hy sinh to lớn cần thiết để duy trì vị thế ở đỉnh cao bóng đá thế giới.
Tìm kiếm sự bình yên
Để gánh vác sứ mệnh và áp lực khổng lồ đó, Dias đã tìm ra những phương pháp độc đáo để giữ cho tâm trí cân bằng. Anh chia sẻ một câu chuyện thú vị về thiền định. Ban đầu, với thái độ mà đội phó Man City thừa nhận có phần kiêu ngạo, anh đã gạt đi lời khuyên về việc thiền định.

Nhưng sau cuộc trò chuyện với một người bạn làm việc trong lĩnh vực tâm lý học, anh nhận ra mình đã "thiền định trong khi ngủ" từ lâu. "Khi bạn lên giường, bạn hình dung mọi thứ đã và sẽ xảy ra, phân tích các góc nhìn khác nhau... Cậu ấy nói 'bạn à, bạn đã thiền mà không hề hay biết'."
Chính khao khát tìm kiếm sự bình yên này đã định hình cuộc sống của anh ở trung tâm Manchester "Tôi yêu thiên nhiên. Tôi thích đi dạo. Tôi yêu chó. Tôi yêu phim ảnh. Tôi yêu âm nhạc. Tôi thích đến một buổi hòa nhạc."
Ngã rẽ tương lai: Ghế huấn luyện hay những chuyến du lịch?
Với tư duy chiến thuật sắc bén và thời gian dài thi đấu đỉnh cao,việc trở thành HLV dường như là một con đường tự nhiên. "Tôi nghĩ mình sẽ là một huấn luyện viên cừ khôi," Dias tự tin nói.
Nhưng ngay sau đó, anh lại tiết lộ một khát vọng khác, một sự mâu thuẫn thú vị. "Điều đầu tiên tôi sẽ làm khi kết thúc sự nghiệp là đi du lịch vòng quanh thế giới và tôi sẽ chỉ trở về bất cứ khi nào tôi muốn."
Cuộc sống đời thường giữa tâm bão danh vọng
Sự độc lập đó cũng là cách anh và bạn gái Maya Jama đối mặt với cuộc sống của một cặp đôi nổi tiếng. Anh không để danh vọng ngăn cản mình sống một cuộc đời bình thường. "Tôi sẽ không ngừng đến nhà hàng hay đi mua sắm. Tôi sẽ đến một siêu thị Co-op, bất cứ đâu. Bình thường nhất có thể," anh khẳng định.

Anh thừa nhận rằng sự chú ý của công chúng là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống, Dias giải thích rằng họ không để sự chú ý của công chúng trở thành tâm điểm cuộc sống. Thay vào đó, họ coi đó là một phần nhỏ phải đối mặt và tập trung vào những điều thực sự quan trọng trong mối quan hệ của mình.
Qua cuộc trò chuyện, một chân dung phức tạp nhưng đầy cuốn hút về Ruben Dias hiện lên rõ nét. Đó là một chiến binh trên sân cỏ, người xem mỗi trận đấu là một cuộc chiến sinh tử, nhưng cũng là một người đàn ông điềm tĩnh tìm kiếm sự bình yên trong những cuộc dạo chơi hay những phút thiền trong giấc ngủ.
Đó là một nhà lãnh đạo bẩm sinh, tự tin mình có thể trở thành một HLV cừ khôi, nhưng lại khao khát một tương lai được hoàn toàn tự do, không bị ràng buộc bởi guồng quay của bóng đá.
Cuối cùng, Ruben Dias không chỉ là một trung vệ thép mà người hâm mộ nhìn thấy mỗi cuối tuần. Anh là một con người sâu sắc, luôn nỗ lực đấu tranh để tìm kiếm sự cân bằng hoàn hảo giữa khát vọng chinh phục đỉnh cao và mong muốn tận hưởng một cuộc đời bình dị, an yên.