“Ban đầu, chẳng ai tin rằng Wenger sẽ làm nên chuyện. Ai cũng nói: ‘Lại một gã nước ngoài nữa.’” Hậu vệ Tetsuo Nakanishi, từng khoác áo Nagoya Grampus ở Nhật Bản nhớ lại khoảng thời gian khi có một HLV người Pháp tới nắm quyền vào năm 1995.
Đấy không phải lần đầu tiên Arsene Wenger phải vượt qua sự nghi ngờ để khẳng định mình, và đấy cũng không phải lần đầu tiên ông thành công rực rỡ tới mức thay đổi vận mệnh của cả một đội bóng. 18 tháng ở Nhật Bản có thể chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi trong sự nghiệp của Wenger, nhưng ông đã để lại dấu ấn đặc biệt của mình lên sự phát triển bóng đá ở đất nước mặt trời mọc.
![]() |
| HLV Arsene Wenger năm 1994, vài tháng trước khi sang Nhật |
Arsene Wenger tới Nhật vào tháng 1 năm 1995 để thay thế một “gã nước ngoài” khác, Gordon Milne. Vị HLV người Anh này được tiền đạo Gary Lineker, khi đó đang thi đấu cho Nagoya giới thiệu. Nhưng trước khi ông kịp tới Nhật, Lineker đã phải chấm dứt sự nghiệp thi đấu vì gặp chấn thương.
Đối với Milne, Tình hình cũng không khá hơn là bao. Không tìm được tiếng nói chung với các cầu thủ, ông buộc phải ra đi chỉ sau vài tháng ngồi ghế HLV. Khi Wenger chấp nhận lời đề nghị của Nagoya, đội bóng đang phải vật lộn với cuộc chiến trụ hạng.
Wenger xuất hiện trong màu tóc nâu cùng cặp kính dày cộp của mình. Nhưng cũng giống như người tiền nhiệm, ông không tài nào khiến các học trò hiểu được ý mình. Trong mỗi buổi luyện tập, các cầu thủ lúc nào cũng chỉ đứng chờ ông ra lệnh.
“Có cả một bức tường lớn giữa tôi và các cầu thủ Grampus,” Wenger nhớ lại. “Những kinh nghiệm tôi tích lũy được ở châu Âu chẳng giúp gì được cho tôi. Họ muốn tôi hướng dẫn cụ thể… nhưng cầu thủ mới là những người quyết định trận đấu. Tôi phải dạy họ cách vừa chơi bóng, vừa suy nghĩ.” Những ngày đó, “giáo sư” phải liên tục hét lên “các cậu sợ gì chứ?”
Mùa giải 1995 khởi đầu một cách tệ hại. 3 trận đấu đầu tiên thua trắng, trong đó có trận thảm bại 2-6 ngay trên sân nhà trước Jubilo Iwata. 3 điểm đầu tiên đến với Grampus sau khi họ hạ gục đối thủ trong loạt đấu penalty (thời đó ở Nhật không chấp nhận kết quả hòa), nhưng rồi sau đó lại tới một chuỗi 4 trận thua liên tiếp. 8 trận đấu, 3 điểm, 2 bàn thắng và 11 bàn thua.
![]() |
Nhưng dần dần, dường như thầy trò HLV Arsene Wenger đã hiểu nhau hơn. Chiến lược gia người Pháp rất ấn tượng trước tinh thần ham học hỏi, không ngại khó khăn của các cầu thủ. Gần 10 giờ khổ luyện trên sân mỗi ngày đã bắt đầu đem lại hiệu quả. Kết quả vẫn không khá hơn là bao, nhưng các cầu thủ đã bắt đầu trao đổi với nhau nhiều hơn. Khả năng di chuyển và tổ chức tấn công của họ tiến bộ rõ rệt, dù vẫn còn một vài nỗi lo nơi hàng thủ.
Thật may mắn cho Arsene Wenger khi ông có trong tay Dragan Stoijkovic, một thủ lĩnh thực sự trên sân cỏ. Tiền vệ lừng danh người Serbia dễ dàng khiến cho những người đồng đội Nhật Bản hiểu làm thế nào để đưa ra những quyết định đúng đắn, làm thế nào để hoàn thành trọn vẹn trách nhiệm của mình.
Dưới sự lãnh đạo của Stoijkovic, kết quả dần dần khả quan hơn. Lượt đi của mùa giải kết thúc, Nagoya vùng dậy mạnh mẽ và cán đích ở vị trí thứ tư. Hai trận đấu đáng chú ý nhất là cuộc “thảm sát” Cerezo Osaka với tỉ số 6-0, và chiến thắng 3-2 trước “đại gia” Yokohama Marios. Các khán đài của SVĐ Mizuho, sân nhà của Nagoya dần dần chật kín người. Các CĐV hiểu rằng họ đang chứng kiến một điều đặc biệt.
“Tôi bắt đầu cảm thấy ông ấy là một HLV tuyệt vời,” Tetsuo Nakanishi nhớ lại. Bản thân anh cũng đã gạt bỏ những nghi ngờ ban đầu để nghe theo những hướng dẫn của Arsene Wenger. “Tôi cảm thấy những lời khuyên của Wenger rất có giá trị.”
Các cầu thủ trở nên tự tin hơn, họ dễ dàng hoàn thành giáo án luyện tập mà Wenger đưa ra, và bắt đầu làm chủ trận đấu. Lượt về của mùa giải khởi đầu mỹ mãn với 4 trận thắng liên tiếp. Cuối mùa, Nagoya về nhì, thành tích tốt nhất của họ kể từ khi J-League được thành lập năm 1993. Mùa giải kết thúc với chức vô địch Emperor’s Cup trước 50.000 khán giả ở SVĐ Quốc gia Tokyo.
![]() |
| Nagoya Grampus vô địch J-League năm 2010 |
Đó vẫn là thành tích đáng nể nhất của CLB, cho tới khi Dragan Stojkovic – nay đã là HLV - đem về chức vô địch J-League năm 2010. “Thật may mắn khi có Arsene Wenger. Năm 1995, tôi là cầu thủ xuất sắc nhất giải, còn ông ấy là HLV xuất sắc nhất. Chúng tôi rất hợp nhau. Những gì tôi hiểu được từ ông ấy, những gì tôi học được từ ông ấy đều rất đáng quý. Nhiệm vụ của tôi bây giờ cũng không khác nhiệm vụ của ông ấy ngày đó là bao. Tôi muốn các cầu thủ phải tự do thoải mái chơi bóng, dù là khi họ thi đấu hay khi họ luyện tập.”
Wenger không có đủ thời gian để vô địch J-League, ông chuyển tới Arsenal vào năm 1996. Tuy vậy, trong khoảng thời gian gần 17 năm gắn bó với Arsenal (tính tới thời điểm này), ông luôn nhớ tới Nagoya. “Hơn cả những trận thắng, tôi rất hạnh phúc khi chứng kiến các cầu thủ chơi một thứ bóng đá tấn công đẹp mắt,” chiến lược gia người Pháp phát biểu khi Nagoya vô địch J-League năm 2010.
“Tôi cũng cảm nhận được niềm say mê bóng đá đẹp của người dân Nhật Bản. Chúng tôi đã bán hết vé trong tất cả các trận đấu. Tôi rất vui mừng, rất tự hào, bởi những hạt giống mà chúng tôi gieo ở Nagoya giờ đây đã nảy mầm.”
Ngay trước khi rời Nhật để tới Anh, Wenger đã nói lời từ biệt với hàng vạn CĐV trên SVĐ Mizuho. “Tôi sẽ không bao giờ quên các bạn và sẽ mãi mãi nhớ tới Nagoya,” ông nói bằng tiếng Nhật. Bảng tỉ số trên sân hiện lên dòng chữ “Cảm Ơn” bằng tiếng Anh. Và rồi ông ra đi, nhưng những ấn tượng đó chắc chắn sẽ không bao giờ rơi vào quên lãng.

















