| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Fuerte Apache gọi tên anh
Khi còn là biểu tượng ở Boca Juniors, BLĐ đội bóng này giục giã Tevez phẫu thuật thẩm mỹ, một phần để hình ảnh đội bóng trở nên thân thiện hơn. Thế nhưng Tevez cương quyết không làm vậy, đồng thời lý giải rằng: “Tôi có thể xấu xí bề ngoài, nhưng miễn sao tâm hồn tôi trong sạch còn hơn một kẻ vay mượn công nghệ nhưng rỗng tuếch và giả tạo”. Tất nhiên, đám quan chức kia hậm hực lắm nhưng đành cứng họng im bặt.
Dù cả nước Anh hay cộng đồng NHM (nhất là fan M.U) công kích kiệt liệt nhân cách của Tevez, nhưng ở khu ổ chuột Fuerte Apache nơi anh sinh ra, Tevez vẫn là một người hùng bằng xương bằng thịt. Vì sự phát triển của nơi này, Tevez không ngừng làm từ thiện, thành lập quỹ, tổ chức các buổi đấu giá và đầu tư cơ sở hạ tầng, giúp đỡ các gia đình khó khăn và trẻ em mồ côi.
Fuerte Apache là thị trấn nghèo đói bậc nhất thủ đô Buenos Aires, đầy rẫy bạo lực, ma túy và tỷ lệ tội phạm luôn ở mức cao (trung bình cứ 10 đứa trẻ lớn lên thì bị bắt đên 7 với ma túy, súng ống quanh người), nơi ấy chứng kiến những năm tháng đói nghèo khốn khổ của cậu bé Tevez. Ở đó có những tòa nhà sơn nguyên hình ảnh dũng mãnh của anh trên sân cỏ, có những con phố, góc đường in đậm dấu ấn những trận cầu “đỉnh cao” của Tevez cùng đám bạn nghèo. Vì thế, Tevez trở thành biểu tượng của ý chí vươn lên và tinh thần nghĩa hiệp, cái biệt danh “El Apache” cũng từ đó mà ra.
Chiếc sẹo cuộc đời
Quả thực số phận bất hạnh bám riết lấy Tevez, ngay từ khi cầu thủ này mới lọt lòng, minh chứng là chiếc sẹo chạy dọc khuôn mặt, phần cổ và ngực. Nó là một kỷ niệm đau buồn với cá nhân Tevez, ấy vậy mà người ta vẫn cứ lấy đó làm vui, đặt cho anh cái biệt danh đầy mỉa mai là “Gã mặt sẹo”.
Khi vừa mới 10 tháng tuổi, người chú của Tevez lỡ tay làm đổ cả bình nước sôi sùng sục vào người đứa cháu. Các bác sỹ kết luận “El Apache” bị bỏng độ ba, phải nằm điều trị tại bệnh viện đến hơn 2 tháng. Dù không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng hay ảnh hưởng sức khỏe, song những vết sẹo thì vĩnh viễn hằn sâu trên khuôn mặt đứa trẻ kháu khỉnh. Chiếc sẹo ấy báo hiệu cho Tevez một cuộc đời đầy sóng gió phía trước.
Ngoài chứng tích là vết sẹo dài, thì chiếc răng gãy nửa cũng là một kỷ niệm hết sức đáng nhớ với cá nhân Tevez. Khi ấy mẹ của Tevez bị ốm nặng trong khi nhà lại chẳng có nổi một đồng để mua thuốc, vậy là đứa trẻ này buộc lòng phải… đi ăn trộm, mục tiêu là một ngôi nhà giàu có nhất vùng. Xui xẻo cho cậu, ngôi nhà này đầy rẫy bảo vệ rồi chưa kể đến một đàn chó dữ sẵn sàng tiêu diệt tất cả những kẻ dám cả gan đột nhập.
Biết là nguy hiểm rình rập nhưng Tevez đâu có lựa chọn nào khác. Đứa con hiếu thảo hít một hơi đánh bạo nhảy vào trong với mong ước kiếm được một ít tiền về mua thuốc cho mẹ. Và quả thực Tevez cũng đã lấy được một chút, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ chút nào. “El Apache” bị một gã bảo vệ tóm sống, đánh cho nằm bệt xuống đất và gãy mẻ cả răng cửa máu me bết người, tay vẫn giữ chặt ít tiền trộm được. Tevez dù đau đớn nhưng vẫn là một đứa bé cơ trí và nhờ vậy nảy được kế thoát thân: Giả vờ đau đớn đến bị ngất, thừa dịp gã bảo vệ to con mất tập trung liền băng đi chạy bán sống bán chết để lết về nhà. Giả sử nếu không chạy thoát và bị áp giải lên đồn hoặc bị đánh chết, có lẽ giới túc cầu đã mất đi một tài năng thiên bẩm.
“Tôi không phải kẻ phản bội”
Sớm phát lộ khả năng, Tevez trở thành viên ngọc sáng giá của nền bóng đá Argentina và được các ông lớn để ý đến. Cú áp-phe đến West Ham trong ngày cuối cùng kỳ CN mùa Hè 2006/07 đưa Tevez cập bến nước Anh, nơi ghi dấu những vinh quang nhưng cũng chẳng kém phần tủi nhục, thăng trầm đủ cả.
Dù đã chuyển sang khoác áo Juventus, nhưng cho đến nay điều mà Tevez tiếc nuối nhất vẫn là việc phải rời M.U để chuyển đến khoác áo đại kình địch Man City vào phiên chợ Hè 2009. Bởi lẽ như chính tiết lộ của cầu thủ này, M.U vẫn là đội bóng mà “El Apache” yêu thích nhất ở nước Anh. Tevez đã nỗ lực hết mình vì Quỷ đỏ, chứng tỏ tài năng với Sir Alex và góp công lớn trong chiến tích cú đúp mùa 2007/08, song cuối cùng lại không được trọng dụng. Đó là lý do Tevez sinh lòng thù hận với “Ông già gân” và có sự kiện “R.I.P Fergie” trong ngày Man City ăn mừng chức vô địch Premier League đầu tiên sau 44 năm.
Ở Man City, dù được trọng dụng và khoản đãi với mức lương hậu hĩnh nhất nhì đội bóng, song Tevez vẫn chỉ là một trái tim cô đơn và hoảng loạn. Khoác áo Man xanh, niềm đam mê với trái bóng tròn của Tevez dần nguội lạnh và có lúc anh nghĩ đến chuyện giải nghệ dù vẫn đang ở đỉnh cao phong độ. Những buổi tối ở Manchester vắng lặng và đáng sợ, hệt như cảnh tượng tuổi thơ ở Fuerte Apache – nơi không mấy ai dám ra ngoài vào các buổi tối. Thế cho nên việc cập bến Juventus trong bản hợp đồng 10 triệu bảng vừa qua với cá nhân Tevez là một cuộc đào thoát, giải phóng cả thể xác lẫn con tim khỏi sự sợ hãi.
Khi còn là biểu tượng ở Boca Juniors, BLĐ đội bóng này giục giã Tevez phẫu thuật thẩm mỹ, một phần để hình ảnh đội bóng trở nên thân thiện hơn. Thế nhưng Tevez cương quyết không làm vậy, đồng thời lý giải rằng: “Tôi có thể xấu xí bề ngoài, nhưng miễn sao tâm hồn tôi trong sạch còn hơn một kẻ vay mượn công nghệ nhưng rỗng tuếch và giả tạo”. Tất nhiên, đám quan chức kia hậm hực lắm nhưng đành cứng họng im bặt.
![]() |
| Con phố nơi Tevez từng chơi bóng khi còn là đứa trẻ |
Dù cả nước Anh hay cộng đồng NHM (nhất là fan M.U) công kích kiệt liệt nhân cách của Tevez, nhưng ở khu ổ chuột Fuerte Apache nơi anh sinh ra, Tevez vẫn là một người hùng bằng xương bằng thịt. Vì sự phát triển của nơi này, Tevez không ngừng làm từ thiện, thành lập quỹ, tổ chức các buổi đấu giá và đầu tư cơ sở hạ tầng, giúp đỡ các gia đình khó khăn và trẻ em mồ côi.
Fuerte Apache là thị trấn nghèo đói bậc nhất thủ đô Buenos Aires, đầy rẫy bạo lực, ma túy và tỷ lệ tội phạm luôn ở mức cao (trung bình cứ 10 đứa trẻ lớn lên thì bị bắt đên 7 với ma túy, súng ống quanh người), nơi ấy chứng kiến những năm tháng đói nghèo khốn khổ của cậu bé Tevez. Ở đó có những tòa nhà sơn nguyên hình ảnh dũng mãnh của anh trên sân cỏ, có những con phố, góc đường in đậm dấu ấn những trận cầu “đỉnh cao” của Tevez cùng đám bạn nghèo. Vì thế, Tevez trở thành biểu tượng của ý chí vươn lên và tinh thần nghĩa hiệp, cái biệt danh “El Apache” cũng từ đó mà ra.
Chiếc sẹo cuộc đời
Quả thực số phận bất hạnh bám riết lấy Tevez, ngay từ khi cầu thủ này mới lọt lòng, minh chứng là chiếc sẹo chạy dọc khuôn mặt, phần cổ và ngực. Nó là một kỷ niệm đau buồn với cá nhân Tevez, ấy vậy mà người ta vẫn cứ lấy đó làm vui, đặt cho anh cái biệt danh đầy mỉa mai là “Gã mặt sẹo”.
Khi vừa mới 10 tháng tuổi, người chú của Tevez lỡ tay làm đổ cả bình nước sôi sùng sục vào người đứa cháu. Các bác sỹ kết luận “El Apache” bị bỏng độ ba, phải nằm điều trị tại bệnh viện đến hơn 2 tháng. Dù không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng hay ảnh hưởng sức khỏe, song những vết sẹo thì vĩnh viễn hằn sâu trên khuôn mặt đứa trẻ kháu khỉnh. Chiếc sẹo ấy báo hiệu cho Tevez một cuộc đời đầy sóng gió phía trước.
![]() |
| Người dân Fuerte Apache sơn cả tòa nhà hình Tevez |
Ngoài chứng tích là vết sẹo dài, thì chiếc răng gãy nửa cũng là một kỷ niệm hết sức đáng nhớ với cá nhân Tevez. Khi ấy mẹ của Tevez bị ốm nặng trong khi nhà lại chẳng có nổi một đồng để mua thuốc, vậy là đứa trẻ này buộc lòng phải… đi ăn trộm, mục tiêu là một ngôi nhà giàu có nhất vùng. Xui xẻo cho cậu, ngôi nhà này đầy rẫy bảo vệ rồi chưa kể đến một đàn chó dữ sẵn sàng tiêu diệt tất cả những kẻ dám cả gan đột nhập.
Biết là nguy hiểm rình rập nhưng Tevez đâu có lựa chọn nào khác. Đứa con hiếu thảo hít một hơi đánh bạo nhảy vào trong với mong ước kiếm được một ít tiền về mua thuốc cho mẹ. Và quả thực Tevez cũng đã lấy được một chút, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ chút nào. “El Apache” bị một gã bảo vệ tóm sống, đánh cho nằm bệt xuống đất và gãy mẻ cả răng cửa máu me bết người, tay vẫn giữ chặt ít tiền trộm được. Tevez dù đau đớn nhưng vẫn là một đứa bé cơ trí và nhờ vậy nảy được kế thoát thân: Giả vờ đau đớn đến bị ngất, thừa dịp gã bảo vệ to con mất tập trung liền băng đi chạy bán sống bán chết để lết về nhà. Giả sử nếu không chạy thoát và bị áp giải lên đồn hoặc bị đánh chết, có lẽ giới túc cầu đã mất đi một tài năng thiên bẩm.
“Tôi không phải kẻ phản bội”
Sớm phát lộ khả năng, Tevez trở thành viên ngọc sáng giá của nền bóng đá Argentina và được các ông lớn để ý đến. Cú áp-phe đến West Ham trong ngày cuối cùng kỳ CN mùa Hè 2006/07 đưa Tevez cập bến nước Anh, nơi ghi dấu những vinh quang nhưng cũng chẳng kém phần tủi nhục, thăng trầm đủ cả.
Dù đã chuyển sang khoác áo Juventus, nhưng cho đến nay điều mà Tevez tiếc nuối nhất vẫn là việc phải rời M.U để chuyển đến khoác áo đại kình địch Man City vào phiên chợ Hè 2009. Bởi lẽ như chính tiết lộ của cầu thủ này, M.U vẫn là đội bóng mà “El Apache” yêu thích nhất ở nước Anh. Tevez đã nỗ lực hết mình vì Quỷ đỏ, chứng tỏ tài năng với Sir Alex và góp công lớn trong chiến tích cú đúp mùa 2007/08, song cuối cùng lại không được trọng dụng. Đó là lý do Tevez sinh lòng thù hận với “Ông già gân” và có sự kiện “R.I.P Fergie” trong ngày Man City ăn mừng chức vô địch Premier League đầu tiên sau 44 năm.
![]() |
| Fuerte Apache luôn trong trái tim Tevez |
Ở Man City, dù được trọng dụng và khoản đãi với mức lương hậu hĩnh nhất nhì đội bóng, song Tevez vẫn chỉ là một trái tim cô đơn và hoảng loạn. Khoác áo Man xanh, niềm đam mê với trái bóng tròn của Tevez dần nguội lạnh và có lúc anh nghĩ đến chuyện giải nghệ dù vẫn đang ở đỉnh cao phong độ. Những buổi tối ở Manchester vắng lặng và đáng sợ, hệt như cảnh tượng tuổi thơ ở Fuerte Apache – nơi không mấy ai dám ra ngoài vào các buổi tối. Thế cho nên việc cập bến Juventus trong bản hợp đồng 10 triệu bảng vừa qua với cá nhân Tevez là một cuộc đào thoát, giải phóng cả thể xác lẫn con tim khỏi sự sợ hãi.
00:00 30/11/-0001


















