Trước trận đấu với AC Milan trên sân San Siro, Arsenal tỏ ra khá tự tin bởi họ đã từng khiến cho đối thủ phải khốn đốn 4 năm về trước. Hơn thế nữa phong độ của các Pháo thủ thời gian qua là khá ổn định với hai chiến thắng liên tiếp tại đấu trường ngoại hạng trong đó có trận hủy diệt Blackburn 7-1, đồng thời đang có nhiều cơ hội để lên ngôi tại FA cup. Lối chơi của Arsenal, tuy chưa thể hiện được sự nhuần nhuyễn và đẹp mắt như bản chất vốn có của họ suốt những năm vừa qua, nhưng ít nhất nó cũng mang lại những dấu hiệu rất tích cực. Phong độ cao của Van Persie và kinh nghiệm trận mạc dày dặn của Thierry Henry là những cơ sở để Arsenal tự tin vào một kết quả có lợi ngay tại San Siro. Nhưng, tất cả những điều đó đã trở nên vô nghĩa khi đại diện đến từ nước Anh đã bị đối phương “thảm sát” trong một trận cầu mà Arsenal đã thể hiện sự non kém về mọi mặt so với một đối thủ già giơ và bản lĩnh như AC Milan.
Arsene Wenger đã tiến hành hai sự thay đổi người trong đội hình xuất phát so với những trận đấu trước đó. Hậu vệ Kierran Gibbs được ra sân ngay từ đầu, thế chỗ của Vermaelen để trung vệ người Bỉ di chuyển vào giữa đá trung vệ cùng Koscielny, thay cho Per Mertesacker bị chấn thương. Tiếp đó, ông bố trí Aaron Ramsey đá thay tài năng trẻ Chamberlain ở khu vực giữa sân, qua đó đẩy Tomas Rosicky lên chơi như một tiền vệ tự do để tận dụng khả năng sáng tạo của tiền vệ này. Đây được xem là một quyết định rất khó hiểu của “Giáo sư” bởi rõ ràng vào thời điểm này, Chamberlain tài năng hơn, trẻ trung hơn và hữu dụng hơn so với một Rosicky đã bước qua sườn dốc bên kia của sự nghiệp. Với những sự thay đổi như vậy, Arsenal đã không thể áp đặt được lối chơi của mình, dù tỷ lệ cầm bóng của họ cao hơn so với đối thủ. Ngược lại, họ phải chịu đựng sức ép từ phía AC Milan ngay từ khi tiếng còi khai cuộc trận đấu vang lên, và điều đó diễn ra trong phần lớn thời gian của trận đấu.
Arsene Wenger đã không giấu giếm ý đồ chơi tấn công nhằm chiếm lợi thế trước đội chủ nhà, nhưng thực tế trên sân đã cho thấy đó là một kế hoạch sai lầm. Chơi tấn công đồng nghĩa với việc hàng phòng ngự sẽ buộc phải dâng cao và vì thế những lỗ hổng sẽ dễ dàng bị lộ ra. Trong một trận đấu đỉnh cao, một đội bóng chơi tấn công, nhưng áp lực tạo ra về phía đối thủ không đủ lớn để áp đặt trận đấu, ắt sẽ phải trả giá, Arsenal đáng tiếc đã mắc phải sai lầm nghiêm trọng đó. Khi mà hàng tấn công của họ chưa tạo ra được cơ hội đáng kể nào về phía khung thành của Milan thì ở phía dưới những lỗ hổng chết người đã bị lộ ra mà hai bàn thắng đầu tiên của Boateng phút 15 và Robinho phút 38 là những ví dụ điển hình. Đó đều là những tình huống mà hàng phòng ngự Arsenal đã không có được sự bọc lót kín kẽ để Boateng dễ dàng thoát xuống tung cú dứt điểm sấm sét mở tỷ số, sau đó đến lượt Ibrahimovic phá bẫy việt vị thành công băng xuống bên cánh trái chuyền dọn cỗ cho Robinho nâng tỷ số.
Có cảm tưởng mỗi đợt tấn công của Milan đều có thể dẫn tới một bàn thắng, và thực tế họ đã làm được điều đó tới 4 lần. Trong khi Arsenal dù đã rất nỗ lực nhưng không thể triển khai được bóng theo ý muốn. Cách tiếp cận trận đấu sai lầm đã khiến Pháo thủ phải trả giá. Có lẽ họ đã quá tự tin vào khả năng của mình mà không lường trước được sức mạnh của đội chủ nhà. Arsenal hiện tại chưa đủ “trình” để có thể chơi tấn công phủ đầu, hoặc chơi đôi công với AC Milan ngay trên sân khách. Đây là điều mà chỉ có Barca (hoặc Real) mới dám làm khi đối đầu với nhà ĐKVĐ của Ý. Một cách tiếp cận trận đấu thận trọng, đề cao sự an toàn, chơi chắc chắn, giữ chặt cự ly đội hình là điều Arsenal lẽ ra nên làm, nhưng nó đã không xảy ra. 4-0 vẫn là một tỷ số hơi thấp nếu so với những cơ hội ngon ăn mà AC Milan tạo ra trong tổng số 22 cú sút mà họ thực hiện về phía khung thành của Szczesny.
Với trận thua này, Arsenal coi như đã chấm dứt cuộc hành trình của mình tại Cúp C1 năm nay dù còn trận lượt về trên sân nhà. Đây sẽ là một bài học xương máu vô cùng quý giá cho Pháo thủ và hy vọng họ sẽ trưởng thành hơn, bản lĩnh hơn trong tương lai, giống như cái cách mà Quỷ đỏ MU đã đứng dậy sau khi cũng nhận được một bài học đích đáng từ Milan tại mùa giải 2006/2007.
![]() |
| AC Milan đã chơi vượt trội hoàn toàn so với Arsenal |
Arsene Wenger đã tiến hành hai sự thay đổi người trong đội hình xuất phát so với những trận đấu trước đó. Hậu vệ Kierran Gibbs được ra sân ngay từ đầu, thế chỗ của Vermaelen để trung vệ người Bỉ di chuyển vào giữa đá trung vệ cùng Koscielny, thay cho Per Mertesacker bị chấn thương. Tiếp đó, ông bố trí Aaron Ramsey đá thay tài năng trẻ Chamberlain ở khu vực giữa sân, qua đó đẩy Tomas Rosicky lên chơi như một tiền vệ tự do để tận dụng khả năng sáng tạo của tiền vệ này. Đây được xem là một quyết định rất khó hiểu của “Giáo sư” bởi rõ ràng vào thời điểm này, Chamberlain tài năng hơn, trẻ trung hơn và hữu dụng hơn so với một Rosicky đã bước qua sườn dốc bên kia của sự nghiệp. Với những sự thay đổi như vậy, Arsenal đã không thể áp đặt được lối chơi của mình, dù tỷ lệ cầm bóng của họ cao hơn so với đối thủ. Ngược lại, họ phải chịu đựng sức ép từ phía AC Milan ngay từ khi tiếng còi khai cuộc trận đấu vang lên, và điều đó diễn ra trong phần lớn thời gian của trận đấu.
Arsene Wenger đã không giấu giếm ý đồ chơi tấn công nhằm chiếm lợi thế trước đội chủ nhà, nhưng thực tế trên sân đã cho thấy đó là một kế hoạch sai lầm. Chơi tấn công đồng nghĩa với việc hàng phòng ngự sẽ buộc phải dâng cao và vì thế những lỗ hổng sẽ dễ dàng bị lộ ra. Trong một trận đấu đỉnh cao, một đội bóng chơi tấn công, nhưng áp lực tạo ra về phía đối thủ không đủ lớn để áp đặt trận đấu, ắt sẽ phải trả giá, Arsenal đáng tiếc đã mắc phải sai lầm nghiêm trọng đó. Khi mà hàng tấn công của họ chưa tạo ra được cơ hội đáng kể nào về phía khung thành của Milan thì ở phía dưới những lỗ hổng chết người đã bị lộ ra mà hai bàn thắng đầu tiên của Boateng phút 15 và Robinho phút 38 là những ví dụ điển hình. Đó đều là những tình huống mà hàng phòng ngự Arsenal đã không có được sự bọc lót kín kẽ để Boateng dễ dàng thoát xuống tung cú dứt điểm sấm sét mở tỷ số, sau đó đến lượt Ibrahimovic phá bẫy việt vị thành công băng xuống bên cánh trái chuyền dọn cỗ cho Robinho nâng tỷ số.
![]() |
| Arsenal đã nhận được một bài học xương máu sau trận thua này |
Có cảm tưởng mỗi đợt tấn công của Milan đều có thể dẫn tới một bàn thắng, và thực tế họ đã làm được điều đó tới 4 lần. Trong khi Arsenal dù đã rất nỗ lực nhưng không thể triển khai được bóng theo ý muốn. Cách tiếp cận trận đấu sai lầm đã khiến Pháo thủ phải trả giá. Có lẽ họ đã quá tự tin vào khả năng của mình mà không lường trước được sức mạnh của đội chủ nhà. Arsenal hiện tại chưa đủ “trình” để có thể chơi tấn công phủ đầu, hoặc chơi đôi công với AC Milan ngay trên sân khách. Đây là điều mà chỉ có Barca (hoặc Real) mới dám làm khi đối đầu với nhà ĐKVĐ của Ý. Một cách tiếp cận trận đấu thận trọng, đề cao sự an toàn, chơi chắc chắn, giữ chặt cự ly đội hình là điều Arsenal lẽ ra nên làm, nhưng nó đã không xảy ra. 4-0 vẫn là một tỷ số hơi thấp nếu so với những cơ hội ngon ăn mà AC Milan tạo ra trong tổng số 22 cú sút mà họ thực hiện về phía khung thành của Szczesny.
Với trận thua này, Arsenal coi như đã chấm dứt cuộc hành trình của mình tại Cúp C1 năm nay dù còn trận lượt về trên sân nhà. Đây sẽ là một bài học xương máu vô cùng quý giá cho Pháo thủ và hy vọng họ sẽ trưởng thành hơn, bản lĩnh hơn trong tương lai, giống như cái cách mà Quỷ đỏ MU đã đứng dậy sau khi cũng nhận được một bài học đích đáng từ Milan tại mùa giải 2006/2007.
Duy Nguyễn |
00:00 30/11/-0001
















