1. Liverpool là ứng cử viên sáng giá cho chức vô địch EPL
Phần lớn thời gian của mùa giả, Liverpool thường không đánh giá cao dù họ đạt phong độ khá ổn định trong mộ thời gian dài. Ngay cả khi thầy trò HLV Brendan Rodgers đứng thứ hai trên BXH Premier League, vẫn có khá nhiều người hồ nghi về khả năng vô địch của họ.
Tuy vậy, tháng Hai là thời điểm Liverpool khẳng định tiềm năng thực sự của họ với sơ đồ chiến thuật 4-3-3 hoàn toàn mới. Với Steven Gerrard, Jordan Herderson và Coutinho ở hàng tiền vệ, đội hình này được sử dụng lần đầu tiên trong trận thắng Everton 4-0 hồi cuối tháng 1.
Trong suốt tháng 2, Brendan Rodgers đã sử dụng đội hình này, và Liverpool chỉ một lần duy nhất “đánh rơi điểm” trước West Brom khi Kolo Toure phạm một sai lầm ngớ ngẩn dẫn đến bàn thua cho đội nhà.
Sức mạnh của đội hình này được thể hiện khá rõ ràng: Luis Suarez và Daniel Sturridge được tự do ở hàng công mà không phải lùi sâu hỗ trợ phòng ngự, Raheem Sterling có thể di chuyển trong một khoảng không gian rộng lớn mà không sợ “dẫm chân” đồng đội, trong khi Coutinho cũng có thể kiến tạo tốt hơn ở một vị trí lùi sâu. Herderson sử dụng sức mạnh để “kết nối” hàng tiền vệ, còn Gerrard vẫn có khả năng phân phối bóng rất tốt.
2. Chelsea là bậc thầy phản công
Jose Mourinho đã mất một khoảng thời gian ngắn để “nhào nặn” lại Chelsea theo đúng ý mình. Trong tháng 1, Mourinho đã bán Juan Mata và Kevin De Bruyne, hai cầu thủ không phù hợp với đường lối chiến thuật của ông và mua về Nemanja Matic – một tiền vệ trung tâm chắc chắn, mạnh mẽ và Mohamed Salah – một tiền đạo cánh nhanh nhẹn, thông minh. Hai cầu thủ này rất hợp với lối chơi phản công.
Tuy vậy, sự thay đổi về nhân sự kể trên không quan trọng bằng những chuyển biến trên sân cỏ. Toàn đội Chelsea giờ đây đã quen thuộc với nhiệm vụ của mình, dù là khi có bóng hay không có bóng. Chiến thắng 1-0 trước Man City ở Etihad là một trận đấu đậm chất Mourinho – họ chủ động phòng thủ nhường thế trận cho đối thủ, và sau đó sử dụng tốc độ của Ramires, Willian và Eden Hazard để triệt hạ Man City trong những đợt phản công.
Những vấn đề với một đội bóng có sở trường phản công vẫn còn đó. Chelsea đã không thể thắng được những đội bóng yếu hơn nhiều, đơn giản bởi họ co cụm phòng thủ và không tạo điều kiện cho The Blues “phản công”. Ở cúp FA, City cũng đã “trả thù” thành công khi đánh bại The Blues bằng cách ngăn chặn tất cả các mũi phản công chủ lực của họ. Chelsea chơi phản công rất tốt, nhưng nhìn chung họ không nên quá phụ thuộc vào chiến thuật này.
3. Real Madrid cực kỳ nguy hiểm
Carlo Ancelotti đã quyết định sử dụng đội hình 4-3-3 ở Real Madrid, và đây có lẽ chính là đội hình ông cần nhất lúc này.
Vấn đề chính mà Ancelotti cần giải quyết là sử dụng một sơ đồ có thể khai thác tối đa sức mạnh của Gareth Bale và Crisitano Ronaldo nhưng không để cả hai phải dạt cánh, và không “ép” họ phải hỗ trợ phòng ngự quá nhiều. Sơ đồ 4-2-3-1 không thể đáp ứng được điều này, bởi nó luôn yêu cầu hai tiền đạo cánh phải lùi rất sâu về sân nhà để bảo vệ hai hậu vệ cánh.
Trái lại, đội hình 4-3-3 khiến cả Bale, Ronaldo lẫn Karim Benzema đạt đỉnh cao phong độ. Ở phía dưới, bộ ba Xabi Alonso, Luka Modric và Angel Di Maria đều có thể tung ra những đường kiến tạo cho các cầu thủ tuyến trên dứt điểm.
Tất nhiên, 4-3-3 có điểm yếu đặc thù. Ở trận hòa 2-2 với Atletico, đã có những dấu hiệu cho thấy hàng tiền vệ 3 người của Real không thể đứng vững trước tuyến giữa quá đông và quá mạnh mẽ của HLV Diego Simeone. Một đội bóng khác có thể gây ra những khó khăn tương tự cho Real Madrid, đó là Bayern Munich ở đấu trường châu Âu.
4. Các đội bóng Anh chưa thể tái thống trị ở châu Âu
Cuối thập niên 2000, các đội bóng Anh có thành tích thi đấu rất tốt tại Champions League. Đã có một thời gian có tới 5 trận chung kết Champions League liên tiếp có sự góp mặt của các đội bóng Anh, và thậm chí có những mùa có 3/4 đội bóng lọt vào bán kết là đại diện Premier League.
Sự thống trị này không còn được duy trì trong những mùa bóng vừa qua, và kết quả của những trận đấu mùa này cho thấy mọi thứ dường như chưa thay đổi. Arsenal và Manchester City đã thiếu may mắn đôi chút khi bị Bayern Munich và Barcelona loại, nhưng cả hai vẫn chưa thể sánh với đối thủ của họ. Chelsea cũng đã bị Galatasaray cầm hòa, trong khi M.U thất bại muối mặt trước Olympiakos.
Chelsea nhiều khả năng vẫn sẽ đi tiếp và thậm chí họ vẫn có cơ hội giành chức vô địch. Tuy vậy, bóng đá Anh dường như vẫn chưa thể trở lại vị trí thống trị của họ.
5. Ranieri chưa biết nên sử dụng đội hình nào
Trận hòa 1-1 trước PSG gần như đã chấm dứt mọi hy vọng vô địch Ligue 1 của Monaco. Đội bóng Công quốc khi đó đã kém PSG năm điểm, và chỉ có một chiến thắng mới mang lại cơ hội “lật đổ” gã nhà giàu thành Paris.
Trận đấu này thể hiện rất rõ phong cách huấn luyện của Claudio Ranieri – ông chọn sai chiến thuật ngay từ đầu khi sử dụng sơ đồ 4-4-2 khiến Monaco bị áp đảo khu trung tuyến. Tuy vậy sau đó ông đã có những điều chỉnh thông minh, chuyển sang dùng sơ đồ kim cương để giúp đội nhà lấy lại thế chủ động.
Ranieri luôn được coi là một HLV “chịu khó” tìm tòi những chiến thuật, đội hình tối ưu cho đội bóng của ông. Đôi lúc, sự “chịu khó” của Ranieri phát huy hiệu quả, nhất là trong những trận đấu. Tuy vậy, nếu Monaco thực sự muốn theo đuổi giấc mơ vô địch, họ sẽ cần một chiến thuật “dài hơi” hơn.
Phần lớn thời gian của mùa giả, Liverpool thường không đánh giá cao dù họ đạt phong độ khá ổn định trong mộ thời gian dài. Ngay cả khi thầy trò HLV Brendan Rodgers đứng thứ hai trên BXH Premier League, vẫn có khá nhiều người hồ nghi về khả năng vô địch của họ.
![]() |
Tuy vậy, tháng Hai là thời điểm Liverpool khẳng định tiềm năng thực sự của họ với sơ đồ chiến thuật 4-3-3 hoàn toàn mới. Với Steven Gerrard, Jordan Herderson và Coutinho ở hàng tiền vệ, đội hình này được sử dụng lần đầu tiên trong trận thắng Everton 4-0 hồi cuối tháng 1.
Trong suốt tháng 2, Brendan Rodgers đã sử dụng đội hình này, và Liverpool chỉ một lần duy nhất “đánh rơi điểm” trước West Brom khi Kolo Toure phạm một sai lầm ngớ ngẩn dẫn đến bàn thua cho đội nhà.
Sức mạnh của đội hình này được thể hiện khá rõ ràng: Luis Suarez và Daniel Sturridge được tự do ở hàng công mà không phải lùi sâu hỗ trợ phòng ngự, Raheem Sterling có thể di chuyển trong một khoảng không gian rộng lớn mà không sợ “dẫm chân” đồng đội, trong khi Coutinho cũng có thể kiến tạo tốt hơn ở một vị trí lùi sâu. Herderson sử dụng sức mạnh để “kết nối” hàng tiền vệ, còn Gerrard vẫn có khả năng phân phối bóng rất tốt.
2. Chelsea là bậc thầy phản công
Jose Mourinho đã mất một khoảng thời gian ngắn để “nhào nặn” lại Chelsea theo đúng ý mình. Trong tháng 1, Mourinho đã bán Juan Mata và Kevin De Bruyne, hai cầu thủ không phù hợp với đường lối chiến thuật của ông và mua về Nemanja Matic – một tiền vệ trung tâm chắc chắn, mạnh mẽ và Mohamed Salah – một tiền đạo cánh nhanh nhẹn, thông minh. Hai cầu thủ này rất hợp với lối chơi phản công.
Tuy vậy, sự thay đổi về nhân sự kể trên không quan trọng bằng những chuyển biến trên sân cỏ. Toàn đội Chelsea giờ đây đã quen thuộc với nhiệm vụ của mình, dù là khi có bóng hay không có bóng. Chiến thắng 1-0 trước Man City ở Etihad là một trận đấu đậm chất Mourinho – họ chủ động phòng thủ nhường thế trận cho đối thủ, và sau đó sử dụng tốc độ của Ramires, Willian và Eden Hazard để triệt hạ Man City trong những đợt phản công.
Những vấn đề với một đội bóng có sở trường phản công vẫn còn đó. Chelsea đã không thể thắng được những đội bóng yếu hơn nhiều, đơn giản bởi họ co cụm phòng thủ và không tạo điều kiện cho The Blues “phản công”. Ở cúp FA, City cũng đã “trả thù” thành công khi đánh bại The Blues bằng cách ngăn chặn tất cả các mũi phản công chủ lực của họ. Chelsea chơi phản công rất tốt, nhưng nhìn chung họ không nên quá phụ thuộc vào chiến thuật này.
3. Real Madrid cực kỳ nguy hiểm
Carlo Ancelotti đã quyết định sử dụng đội hình 4-3-3 ở Real Madrid, và đây có lẽ chính là đội hình ông cần nhất lúc này.
Vấn đề chính mà Ancelotti cần giải quyết là sử dụng một sơ đồ có thể khai thác tối đa sức mạnh của Gareth Bale và Crisitano Ronaldo nhưng không để cả hai phải dạt cánh, và không “ép” họ phải hỗ trợ phòng ngự quá nhiều. Sơ đồ 4-2-3-1 không thể đáp ứng được điều này, bởi nó luôn yêu cầu hai tiền đạo cánh phải lùi rất sâu về sân nhà để bảo vệ hai hậu vệ cánh.
![]() |
Trái lại, đội hình 4-3-3 khiến cả Bale, Ronaldo lẫn Karim Benzema đạt đỉnh cao phong độ. Ở phía dưới, bộ ba Xabi Alonso, Luka Modric và Angel Di Maria đều có thể tung ra những đường kiến tạo cho các cầu thủ tuyến trên dứt điểm.
Tất nhiên, 4-3-3 có điểm yếu đặc thù. Ở trận hòa 2-2 với Atletico, đã có những dấu hiệu cho thấy hàng tiền vệ 3 người của Real không thể đứng vững trước tuyến giữa quá đông và quá mạnh mẽ của HLV Diego Simeone. Một đội bóng khác có thể gây ra những khó khăn tương tự cho Real Madrid, đó là Bayern Munich ở đấu trường châu Âu.
4. Các đội bóng Anh chưa thể tái thống trị ở châu Âu
Cuối thập niên 2000, các đội bóng Anh có thành tích thi đấu rất tốt tại Champions League. Đã có một thời gian có tới 5 trận chung kết Champions League liên tiếp có sự góp mặt của các đội bóng Anh, và thậm chí có những mùa có 3/4 đội bóng lọt vào bán kết là đại diện Premier League.
Sự thống trị này không còn được duy trì trong những mùa bóng vừa qua, và kết quả của những trận đấu mùa này cho thấy mọi thứ dường như chưa thay đổi. Arsenal và Manchester City đã thiếu may mắn đôi chút khi bị Bayern Munich và Barcelona loại, nhưng cả hai vẫn chưa thể sánh với đối thủ của họ. Chelsea cũng đã bị Galatasaray cầm hòa, trong khi M.U thất bại muối mặt trước Olympiakos.
Chelsea nhiều khả năng vẫn sẽ đi tiếp và thậm chí họ vẫn có cơ hội giành chức vô địch. Tuy vậy, bóng đá Anh dường như vẫn chưa thể trở lại vị trí thống trị của họ.
5. Ranieri chưa biết nên sử dụng đội hình nào
Trận hòa 1-1 trước PSG gần như đã chấm dứt mọi hy vọng vô địch Ligue 1 của Monaco. Đội bóng Công quốc khi đó đã kém PSG năm điểm, và chỉ có một chiến thắng mới mang lại cơ hội “lật đổ” gã nhà giàu thành Paris.
![]() |
Trận đấu này thể hiện rất rõ phong cách huấn luyện của Claudio Ranieri – ông chọn sai chiến thuật ngay từ đầu khi sử dụng sơ đồ 4-4-2 khiến Monaco bị áp đảo khu trung tuyến. Tuy vậy sau đó ông đã có những điều chỉnh thông minh, chuyển sang dùng sơ đồ kim cương để giúp đội nhà lấy lại thế chủ động.
Ranieri luôn được coi là một HLV “chịu khó” tìm tòi những chiến thuật, đội hình tối ưu cho đội bóng của ông. Đôi lúc, sự “chịu khó” của Ranieri phát huy hiệu quả, nhất là trong những trận đấu. Tuy vậy, nếu Monaco thực sự muốn theo đuổi giấc mơ vô địch, họ sẽ cần một chiến thuật “dài hơi” hơn.
Tổng hợp |
00:00 30/11/-0001

















