Chelsea, Manchester City và PSG
Đây đều là những gà nhà giàu của bóng đá TG ở thời điểm này, có người giàu đã lâu nhưng cũng có kẻ mới phất lên. Chelsea đã được coi là nhà giàu từ khá lâu nên cách chi tiêu của họ đã có phần khá ổn định còn Man City và PSG thì họ vẫn giống như những gã công tử giàu sang thường xuyên ném tiền qua cửa sổ.
Chính sách chuyển nhượng của Man City và PSG thực ra không có gì đặc biệt, họ có thú vui tiêu tiền và mỗi năm mỗi mùa giải họ không ném một đống tiền ra thì có lẽ sẽ khó chịu. Trong thời kỳ xây dựng đội hình họ mua sắm ồ ạt, giá cả không thành vấn đề thậm chí có những vị trí họ có đến vài người đảm nhiệm. Họ sẵn sàng trả mức lương khủng bố hay mức chuyển nhượng điên rồ để mua bằng được mục tiêu, đặc biệt là các mục tiêu của đối thủ. Ví dụ điển hình là vụ Lucas Moura sang PSG hay Samir Nasri sang MANC.
![]() |
| Nasri bỏ Arsenal chạy sang MANC hoàn toàn vì lý do kinh tế. Ảnh: Internet. |
Cái tuổi của Man City hay PSG có lẽ đã qua từ lâu với Chelsea. Thời điểm mà Roman Abramovich mua lại CLB xanh thành London chính là thời khắc lịch sử với CLB này. Từ chỗ nợ nần Chelsea đã biến thành ông kẹ thực sự trên TTCN với cách chi tiêu không giống ai ở thời điểm đó. Với phương châm của 'Sa hoàng' Abramovich là "những gì không thể mua bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền" đội bóng này đã gây quá nhiều khó khăn cho các đội bóng lớn khác.
Có một sự đặc biệt trong cách chuyển nhượng của The Blues dưới thời Abra đó là họ thực hiện những vụ chuyển nhượng rất nhanh và quyết đoán. Họ đưa ra những mức giá mà khiến đối tác không thể cò kè thêm hay từ chối, cạnh tranh với Chelsea trên thị trường cầu thủ là rất khó. Vụ Obi Mikel lật kèo với MU hay Willian quay mặt với Tottenham là những ví dụ rất điển hình của Chelsea.
Hiện tại khi đội hình đã đi vào ổn định cả về chất lượng lẫn chiều sâu The Blues không tập trung mua sắm ồ ạt những ngôi sao thành danh trên thế giới nữa. Thay vào đó tư duy trong chính sách chuyển nhượng của đội bóng này rõ ràng hơn rất nhiều. Mạng lưới tìm kiếm tài năng trẻ của CLB thành London đang bủa đi khắp nơi. Mùa chuyển nhượng vừa qua tổng cộng Chelsea cho mượn gần rất rất nhiều cầu thủ và thu về hơn 100 triệu Bảng phí cho mượn. Đó là một con số quá đỗi ấn tượng.
![]() |
| Thibaut Courtois - ngôi sao tiêu biểu cho chính sách chuyển nhượng hiện tại của Chelsea. Ảnh: Internet. |
Chelsea đã và đang rất thành công với chính sách này, vừa không sợ Luật công bằng tài chính của UEFA vừa đảm bảo được nguồn nhân lực rất chất lượng cho tương lai vì tính chọn lọc cực cao của nó. Thêm nữa giờ đây CLB chỉ cần mua ngôi sao nào thật sự cần thiết như kiểu F4 hay 'Diegoal' Costa và khó có khả năng dính phải tình trạng mua sắm ồ ạt, phân loại kém và bị ép giá trắng trợn như MU mùa hè vừa rồi.
Arsenal
Thập kỷ vừa qua ở nước Anh nếu coi Chelsea, Man City là những gã nhà giàu thì Arsenal lại giống như anh sinh viên mới ra trường rất có tương lai nhưng lại phải chi tiêu tằn tiện. Wenger tính toán xây sân Emirates cũng giống như một anh sinh viên xây nhà để cưới vợ vậy, cũng là tính phải vay bao nhiêu? cần mấy năm để trả xong? rồi trong thời gian trả nợ chi tiêu tiết kiệm như thế nào?
Không phải vô lý mà người ta gọi Wenger là giáo sư kinh tế, thực tế là trước đó ông tưng giảng dạy bộ môn kinh tế tại một trường ĐH Tổng hợp thêm nữa là khả năng tính toán giá trị kinh tế siêu phàm của vị HLV người Pháp.
![]() |
| Ngôi nhà mới Emirates trong phương châm nâng tầm CLB của Arsenal. Ảnh: Internet. |
Trong một thời gian dài người ta đã phải nghi ngờ tham vọng trên sân cỏ của Arsenal khi CLB liên tục bán đi những ngôi sao trụ cột của mình. Dĩ nhiên đó đều là trong tính toán của Wenger khi ông đặt mục tiêu nâng tầm tài chính của đội bóng. Nhưng CLB này cũng đã phải trả giá khá đắt cho phương châm trên đó là một thời gian 8 năm không có một danh hiệu, có những ngôi sao HLV không muốn bán nhưng họ cũng phải đi vì họ đã khát danh hiệu đến cùng cực.
![]() |
| Oezil - ngôi sao đắt giá đầu tiên của Arsen Wenger. Ảnh: Internet. |
Giờ đây khi tình hình tài chính của Arsenal đã đi vào ổn định, đã bắt đầu thấy Wenger phá két năm ngoái là Mesut Ozil còn năm nay là trường hợp của Alexis Sanchez. Rõ rằng anh sinh viên này đã cảm thấy sự nghiệp ổn định, tài chính khấm khá nên anh ta đã bắt đầu mua sắm cho mình những món đồ xa xỉ.
Xét về khía cạnh tài chính rõ ràng vị HLV người Pháp đang quá thành công, Arsenal phải rất biết ơn ông nhưng về khía cạnh danh hiệu Pháo thủ cần cố gắng rất rất nhiều nữa. Tài chính có ảnh hưởng sống còn thịnh suy đến một đội bóng nhưng suy cho cùng CLB bóng đá thì phải đá bóng nên danh hiệu vẫn là thứ các fan Arsenal cần nhất.
Các CLB lớn Italia
Xếp họ ở chung một chỗ cũng vì hoàn cảnh rất giống nhau của họ về khía cạnh tài chính. Ở những thập niên 80 -90 của thế kỷ trước đừng nói Ngoại Hạng Anh hay La Liga mà Seria A của người Ý mới là số 1. Nơi đây tập trung hầu hết các siêu sao hàng đầu thế giới như Maradona, Ronaldo, Baggio hay bộ 3 Hà Lan bay...
Nói gì thì nói về tính giải trí bóng đã Ý không thể so với bóng đá Anh hay TBN nhưng về tính cảm xúc hãy hỏi các tifosi trung thành của họ. Xem trận đấu có AC Milan hay Juve hay đội tuyển QG Italia, rồi nghe BLV Anh Ngọc bình luận về văn hóa Italia thì có lẽ những fan của Ngoại Hạng Anh cũng phải mê.
Thế nhưng hiện tại theo xu thế phát triển của xã hội lúc thịnh lúc suy, giờ đây giải VĐQG của người Ý đã không thể so sánh được với ngay cả Bundes Liga của người Đức. Các ngôi sao hàng đầu ngoảnh mặt với giải đấu này, khả năng tiếp cận truyền thông kém, khả năng lôi kéo khán giả đến sân kém, các vụ scandal dàn xếp tỷ số... cùng với nền kinh tế xuống dốc của Italia kéo theo khả năng tài chính thảm hại của các CLB lừng danh xứ Mafia.
![]() |
| AC Milan giờ đây chỉ nhăm nhăm mang về những ngôi sao thải loại của các CLB Anh hay TBN. Ảnh: Internet. |
Năm 2003 chứng kiến trận chung kết Champions League nội bộ của người Ý giữa AC và Juve. Thế nhưng có lẽ đó là thời điểm cuối cùng người ta còn thấy các CLB Seria thực sự đáng ngại. Năm 2007 AC Milan đăng quang lần nữa tại đấu trường Châu Âu nhưng người ta nhận thấy đó là một đội bóng của một Kaka quá chói sáng và các lão tướng chơi như chưa bao giờ có tuổi.
Giờ đây thậm chí các tờ báo lá cải cũng chẳng bao giờ đăng cái tin kiểu như AC, Inter hay Juve quan tâm đến một siêu sao đắt giá, bởi vì người ta đã quá quen với những phi vụ kiểu như Ronaldinho, Robinho, Torres của Milan hay Tevez, Llorente của Juve và mới đây nhất là Vidic về với Inter.
Seria A hiện nay giống như một nơi chứa hàng thải, các ngôi sao hết thời không được trọng dụng, không mất phí chuyện nhượng cao, không dám đòi hỏi mức lương cao thì sẽ được các ông lớn ở đây ngắm tới.
Một đất nước kinh tế suy thoái, bóng đá bị ảnh hưởng bởi chính trị, chìm đắm trong scandal dàn xếp hay bán độ mà người ta nghi ngờ bàn tay của Mafia thì có lẽ rất khó cho các CLB nơi đây trở lại vị thế như xưa. Bóng đá thời kỳ thương mại hóa luôn lấy khả năng tài chính làm nòng cốt, những tấm gương của Leeds hay Valencia... vẫn còn đó. Tuy nhiên chúng ta vẫn có quyền và vẫn phải hy vọng một ngày nào đó Seria A sẽ lấy lại được vị thế vốn có, một thứ bóng đá một thứ văn hóa giàu cảm xúc thì không thể để bị lãng quên được.
(Bạn đọc: Nguyễn Minh Ngọc)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam


















