Sức nặng của cái tên
Nước Ý luôn là cái nôi sản sinh ra những người gác đền kiệt xuất, những nghệ sĩ phòng ngự mang trong mình sự lãng mạn pha lẫn chất thép của người La Mã.
Khi một đứa trẻ ra đời tại đất nước hình chiếc ủng và được đặt tên là "Gianluigi", định mệnh dường như đã lén đặt lên vai cậu bé ấy một sự so sánh vô hình với vĩ nhân đương thời, Gianluigi Buffon.
Ngày 25 tháng 2 năm 1999, tại thị trấn Castellammare di Stabia, một "Gianluigi" khác đã cất tiếng khóc chào đời. Không ai biết rằng, chưa đầy hai thập kỷ sau, cậu bé ấy sẽ khiến cả thế giới túc cầu phải gọi tên mình bằng sự kinh ngạc lẫn tranh cãi.
Hãy tưởng tượng bạn là một cậu học sinh trung học, độ tuổi mà những nỗi lo lắng lớn nhất chỉ xoay quanh bài tập về nhà hay những rung động đầu đời. Thế nhưng, ở tuổi 16, Gianluigi Donnarumma đã phải đứng dưới khung gỗ của San Siro, một trong những đấu trường khắc nghiệt và đòi hỏi cao nhất thế giới bóng đá.
San Siro không chỉ là một sân vận động, đó là một khán đài khổng lồ chói lòa ánh sáng của lịch sử, nơi những linh hồn vĩ đại như Paolo Maldini, Franco Baresi từng chiến đấu để bảo vệ lòng kiêu hãnh của màu áo sọc đỏ đen. Đứng trước 80.000 con người, với Curva Sud (khán đài Nam) luôn gầm thét dữ dội sau lưng, một sai lầm nhỏ bé cũng đủ để nuốt chửng một tâm hồn non nớt.
Donnarumma đã đứng đó, sừng sững nhưng cũng đầy cô độc. Anh không có thời gian để làm một "tài năng trẻ" đúng nghĩa. Bóng đá không cho phép anh phạm sai lầm để trưởng thành, bởi anh đang khoác trên mình chiếc áo số 99 của một AC Milan đang chìm trong khủng hoảng, một gã khổng lồ đang thoi thóp đi tìm lại ánh hào quang dĩ vãng.
Bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, tuổi thơ của Donnarumma chính thức khép lại, nhường chỗ cho một cuộc chiến sinh tồn giữa bầu không khí nghẹt thở của truyền thông và sự kỳ vọng đến phi lý của người hâm mộ.
Những rạn nứt đầu đời
Tháng 10 năm 2015, huấn luyện viên Sinisa Mihajlovic đưa ra một quyết định điên rồ, cất thủ thành dạn dày kinh nghiệm Diego Lopez lên băng ghế dự bị để trao cơ hội cho một cậu nhóc 16 tuổi 242 ngày.
Trận đấu với Sassuolo ngày hôm đó đã mở ra một kỷ nguyên mới. Khung gỗ của Rossoneri tìm thấy một người khổng lồ thực sự. Với chiều cao gần 2 mét, sải tay dài ngoạn mục và phản xạ xuất thần, Donnarumma cứu rỗi Milan hết tuần này qua tuần khác.
Anh trở thành biểu tượng của ánh sáng giữa một triều đại u ám nhất lịch sử câu lạc bộ. Người hâm mộ Milan nhìn anh như một "Paolo Maldini mới", một tượng đài về lòng trung thành sẽ gắn bó cả thanh xuân để vực dậy đế chế.
Nhưng bóng đá hiện đại chưa bao giờ lãng mạn đến thế. Giữa những bản hợp đồng béo bở, sự giật dây của "siêu cò" Mino Raiola và tham vọng của một cầu thủ trẻ muốn chinh phục đỉnh cao, tình yêu thuần khiết bắt đầu bị vấy bẩn.
Những ngày tháng tươi đẹp dần bị thay thế bởi tiếng la ó. Khán đài San Siro, nơi từng tung hô anh như một vị thánh sống, bắt đầu giăng những biểu ngữ cay nghiệt. Đỉnh điểm của sự tổn thương là hình ảnh những tờ tiền giả mang dòng chữ "Dollarumma" được ném xuống mặt cỏ ngay sau lưng cậu thanh niên 18 tuổi.
Khoảnh khắc Donnarumma rơi nước mắt trong phòng thay đồ, được đội trưởng Leonardo Bonucci vỗ về, là một thước phim xót xa về sự tàn nhẫn của bóng đá kim tiền. Người ta đòi hỏi anh phải yêu Milan bằng cả sinh mệnh, nhưng lại quên mất rằng anh vẫn chỉ là một chàng trai đang chập chững bước vào đời, chới với giữa vòng xoáy lợi ích của những gã đàn ông tham vọng.
Đêm Wembley huyền diệu
Nếu có một khoảnh khắc định nghĩa lại toàn bộ con người và sự nghiệp của Gianluigi Donnarumma, tước bỏ đi mọi tranh cãi để nhường chỗ cho sự tôn kính tuyệt đối, thì đó chính là đêm chung kết EURO 2020 tại Wembley.
Ngày 11 tháng 7 năm 2021, bóng đá đưa Donnarumma vào thử thách tàn khốc nhất, loạt sút luân lưu sinh tử trước chủ nhà đội tuyển Anh. Hơn 60.000 khán giả Anh trên khán đài tạo ra một thứ âm thanh chói tai, đe dọa nuốt chửng mọi ý chí của đối thủ.
Azzurri đã bước hụt chân. Sức ép ngàn cân đổ dồn lên đôi vai của "Gigio". Lúc này, người ta không còn thấy một chàng trai trẻ hay dao động. Trước khung thành, Donnarumma biến thành một bức tường thành bằng băng giá, ánh mắt vô hồn nhưng sắc lẹm, không một nếp nhăn của sự lo âu.
Cú sút thứ tư của Jadon Sancho bị đôi tay khổng lồ ấy gạt phăng. Nhưng cao trào thực sự nằm ở cú sút quyết định của Bukayo Saka. Khoảng lặng kéo dài như hàng thế kỷ giữa hai tiếng còi. Saka dứt điểm. Một cú đổ người thần tốc sang góc trái. Trái bóng bị chặn lại. Wembley như ngừng thở. Hàng triệu người Ý vỡ òa trong màn đêm.
Nhưng điều kỳ lạ nhất là phản ứng của kẻ vừa cứu rỗi cả một quốc gia. Donnarumma lững thững đứng dậy, gương mặt lạnh tanh, không một nụ cười, không một màn ăn mừng cuồng loạn. Mãi cho đến khi các đồng đội lao đến đè nghiến anh xuống mặt cỏ, "vị thần băng giá" ấy mới chợt nhận ra, anh vừa vô địch châu Âu.
Sự điềm tĩnh đến đáng sợ ấy không tự nhiên mà có. Nó được tôi luyện từ những giọt nước mắt tại San Siro, từ hàng nghìn lần bị báo chí chỉ trích, từ những sức ép khổng lồ mà hiếm ai ở độ tuổi đôi mươi phải nếm trải. Khoảnh khắc đó, Donnarumma không chỉ cản phá một quả penalty, anh cản phá mọi sự hoài nghi. Anh chính thức bước ra khỏi cái bóng vĩ đại của Gianluigi Buffon để tự xưng vương theo cách riêng của mình.
Bản ngã của kẻ chinh phục
Rời AC Milan để chuyển đến vùng đất hoa lệ Paris Saint-Germain với tư cách cầu thủ tự do, Donnarumma mang theo danh hiệu "Cầu thủ xuất sắc nhất EURO 2020", nhưng cũng mang theo cả một vết sẹo không bao giờ lành với các cổ động viên nửa đỏ đen thành Milan.
Gia nhập Manchester City, Donnarumma bước vào một chương hoàn toàn mới, nơi áp lực không chỉ đến từ khán đài mà còn từ những tiêu chuẩn chiến thắng khắc nghiệt bậc nhất châu Âu.
Ở đó, mỗi sai lầm đều bị soi chiếu dưới kính hiển vi, và mỗi trận đấu đều mang hơi thở của một trận chung kết. Nhưng có lẽ, chính môi trường khắc nghiệt ấy mới là mảnh đất phù hợp nhất để “kẻ chinh phục lầm lì” tiếp tục tôi luyện bản lĩnh và hoàn thiện di sản của mình.
Tiếng la ó vẫn vang lên mỗi khi anh khoác áo Đội tuyển Quốc gia trở lại San Siro thi đấu. Đó là cái giá đắt đỏ của sự nghiệp đỉnh cao, nơi những quyết định cá nhân thường bị đánh giá bằng thước đo của sự phản bội.
Nhìn lại hành trình của Gianluigi Donnarumma từ ngày sinh 25/2/1999 đến nay, đó không phải là một câu chuyện cổ tích với cái kết hoàn hảo. Nó là một bản hùng ca gai góc, chân thực về bóng đá hiện đại.
Donnarumma nhắc nhở chúng ta rằng những "Cậu bé vàng" không miễn nhiễm với nỗi đau. Họ lớn lên giữa những ánh chớp của máy ảnh, rèn luyện bản lĩnh giữa những cơn bão truyền thông, và đôi khi phải tự đóng băng cảm xúc của mình để tồn tại trong một thế giới đòi hỏi sự hoàn hảo tuyệt đối.
Buffon là một vị thánh với nụ cười rạng rỡ và sự chung thủy, còn Donnarumma là một kẻ chinh phục lầm lì, gai góc và đầy tính toán. Cả hai đều mang tên Gianluigi, đều là những người gác đền xuất chúng, nhưng con đường họ đi lại thuộc về hai thời đại hoàn toàn khác biệt.
Donnarumma có thể không bao giờ nhận được tình yêu trọn vẹn và vô điều kiện như người tiền bối, nhưng với sải tay khổng lồ và bản lĩnh vững như bàn thạch, anh vẫn đang miệt mài viết tiếp chương sử của bóng đá bằng chính đôi bàn tay đã từng lau đi những giọt nước mắt yếu lòng của tuổi 18.
Để cùng sống lại những thời khắc đã định hình lịch sử bóng đá, quý độc giả có thể theo dõi thêm các bài viết khác trong chuyên mục.
Ngày này năm xưa: Cavani và vũ điệu Valentine rực rỡ
Ngày này năm xưa: Suarez và cái bắt tay lạnh lùng tại Old Trafford













