Từ phận người thừa tại Milan…
Trong 5 mùa bóng gắn bó với AC Milan từ giai đoạn 2008-2013 tiền vệ người Pháp chưa một lần được gọi lại vào ĐTQG sau những năm tháng nhạt nhòa tại Italia. Mang trong mình rất nhiều ước mơ và hoài bão khi đặt chân đến San Siro thế nhưng mọi thứ không tuyệt vời như Flamini dự tính. Lối đá nặng về chiến thuật và kỷ luật của Serie A không phù hợp với phong cách thi đấu của anh và nó không giống với lối chơi như của Arsenal trước đây.
Flamini trở nên lạc lõng giữa tập thể Milan gồm hầu hết những cầu thủ bản địa, chưa bao giờ anh được coi là một mắt xích quan trọng trong đội hình bất kể là dưới thời HLV Carlo Ancelotti, Leonardo hay gần nhất là Allegri. Liên tục gặp chấn thương và thường xuất phát trên băng ghế dự bị, từ một “kép chính” tại Arsenal , Flamini bỗng chốc trở thành “kép phụ” tại Milan. Ngay cả khi những trụ cột như Pirlo và Gattuso rời đội bóng, còn Ambrosini thì cũng đã quá già để đảm đương trọng trách ở tuyến giữa thì Flamini cũng không thể bứt lên để thể hiện mình. Cái ngày anh đặt chân đến Milan hoa lệ và trở thành triệu phú cũng chính là ngày mà cánh cửa hướng về đội tuyển Pháp cũng dần khép lại. Ở Milan, có lẽ tiền bạc là thứ mà Flamini chưa bao giờ thiếu thế nhưng anh đánh mất dần đi sự tự tin, mất dần đi danh tiếng của một cầu thủ từng được coi trọng. Đó thực sự một cái giá rất đắt!
Ngoại trừ mùa giải 2010/2011 thi đấu khá tốt với chức vô địch Serie A ra, 4 mùa giải còn lại vai trò của anh là rất mờ nhạt. Mối tình giữa Flamini và Milan với cái kết chia tay nhau đã sớm được dự báo trước, hơn nữa đội bóng sọc đỏ đen cũng không mặn mà giữ chân một cầu thủ hưởng mức lương trên trời gần 6 triệu euro/năm mà đóng góp lại hạn chế.
Mặc dù mùa bóng năm nay Milan dưới thời HLV Allegri gặp nhiều khó khăn về chất lượng đội hình, đặc biệt là tuyến giữa thế nhưng tuyệt nhiên cái tên Flamini không phải là giải pháp. Cùng với đó, sự xuất hiện của Adrea Poli chính là dấu chấm hết của tương lai của Flamini tại San Siro. Anh rời đi trong im lặng khi không được gia hạn thêm hợp đồng.
Chính trong lúc Flamini tuyệt vọng nhất, cảm thấy khó khăn nhất thì Arsenal lại dang tay cứu vớt “đứa con lầm lỡ” của mình.
Có lẽ trước đây khi cất bước ra đi Flamini chưa từng một lần nghĩ rằng mình sẽ trở lại Arsenal, càng không thể nghĩ rằng ngày trở về lại mang nhiều nỗi buồn đến vậy. Anh xin tập nhờ đội bóng cũ để cố tìm kiếm một bến đỗ mới nhằm cứu vãn sự nghiệp đã mất. Chẳng có hoa hồng rải bước, chẳng có những lời ngợi khen, tán tụng, như khi chuyển đến Milan cách đây 5 năm, anh lặng lẽ trở về London. Cuối cùng, sau những cố gắng tập luyện thì một bản hợp đồng có thời hạn 2 năm cũng đã được ký kết, chính thức đưa Flamini trở lại mái nhà xưa, nơi in dấu một quãng thời gian có thể nói là đẹp nhất trong sự nghiệp của tiền vệ người Pháp. Rời CLB để kiếm tìm vinh quang ở tuổi 24 rồi trở về làm lại tất cả ở tuổi 29, đến nay Flamini vẫn còn nợ Arsenal rất nhiều.
… đến không thể thay thế ở Arsenal
Sự trở lại này đã khiến nhiều người cảm thấy ngạc nhiên nhưng sự ngạc nhiên đó không giống như cái cách khi Mesut Oezil đến mà nó mang nhiều sự mỉa mai hơn là sửng sốt. Đa phần đều cho rằng có lẽ Arsene Wenger đã lẩm cẩm khi rước về một tiền vệ hết thời với tiền sử chấn thương để trang trí thêm cho bệnh viện đội bóng, rất ai dám tin rằng Flamini sẽ hồi sinh trong màu áo đỏ trắng. Khá khẩm hơn một số lại cho rằng dù sao tiền vệ Pháp cũng là sự bổ sung dự bị cần thiết cho tuyến giữa vốn mỏng manh của Arsenal. Nhưng cho đến thời điểm hiện tại có thể khẳng định rằng sự thật Flamini đến Arsenal không phải để dưỡng già và dự bị, anh về đây để tìm lại thời kỳ “vàng son” trong sự nghiệp của mình!
Kể từ lần đầu tiên vào sân từ trên băng ghế dự bị ở trận đấu với Tottenham trên sân nhà Emirates vào ngày 1/9/2013, Flamini đã cho thấy rõ quyết tâm. Vẫn còn đó sự mạnh mẽ và quyết liệt, anh khiến nhiều Gooners cảm thấy quãng thời gian 6 năm trôi qua cứ như vỏn vẹn chỉ 6 ngày vậy. Sự thật nhìn cái cách Flamini chơi bóng không ai dám tin rằng Milan lại để anh ra đi theo dạng chuyển nhượng tự do và những pha tranh chấp, vào bóng quyết liệt ấy lại đến từ một cầu thủ năm nay đã 29 tuổi.
Tính cho đến nay Flamini đã thi đấu tổng cộng 13 trận trên khắp các mặt trận cho Arsenal, ghi được 1 bàn thắng và trở thành “máy quét” không thể thiếu trong sơ đồ 4-2-3-1. Arsenal đã thắng 12 trong 13 trận Flamini được thi đấu, hiện đang đứng đầu Premier League và là đội bóng sở hữu hàng thủ chắc chắn nhất với chỉ 10 lần để lọt lưới từ đầu mùa. Ở trên sân, người được hưởng lợi nhiều nhất từ sự xuất hiện của Flamini không chỉ có hàng thủ mà ngay đến các tiền vệ có xu hướng tấn công cao như Oezil hay Ramsey cũng cảm thấy thoải mái. Họ có thể an tâm tiến về phía trước mà không phải đá lùi nhiều để hỗ trợ hàng thủ bởi phía sau đã có một chiếc “máy quét” chất lượng làm việc đó. Mỗi khi tuyến trên mất bóng ngay lập tức Flamini sẽ là người di chuyển để bọc lót và sẵn sàng tranh chấp nếu cần thiết. Đây không phải là nhiệm vụ “mới mẻ” đối với Flamini bởi trong quá khứ ở mùa giải 2007/2008 đó cũng chính là vị trí mà anh làm nên tên tuổi của mình. Fabregas cũng từng được hưởng lợi từ sự năng nổ và cơ động của anh, đó là mùa giải mà tiền vệ TBN bùng nổ và ghi được 13 bàn thắng và 22 lần trực tiếp kiến tạo cho đồng đội lập công.
Điều người ta bất ngờ nhất là sau 6 năm rời khỏi đội bóng lối chơi của Flamini cũng không thay đổi nhiều, công bằng mà nói quãng thời gian dài ở Serie A đã cho anh kinh nghiệm về cách phòng ngự chắc chắn của người Italia. Nhưng chỉ khi về với “mảnh đất cũ” với ông thầy đồng hương thì Flamini mới cảm thấy quen thuộc nhất bởi lối đá và cách vận hành của Arsenal là rất phù hợp với anh. Hiện tại Arsenal cần anh và đồng thời anh cũng rất cần Arsenal để tìm lại hình ảnh của mình đã đánh mất trong quá khứ. Đây mới chính là nhà của Flamini và có lẽ bây giờ tiền vệ người Pháp mới cảm thấy thấm thía vì điều đó, có lẽ Arsenal và Flamini đến với nhau vì chữ “nợ” và gắn bó với nhau bởi chữ “tình”.
Trong 5 mùa bóng gắn bó với AC Milan từ giai đoạn 2008-2013 tiền vệ người Pháp chưa một lần được gọi lại vào ĐTQG sau những năm tháng nhạt nhòa tại Italia. Mang trong mình rất nhiều ước mơ và hoài bão khi đặt chân đến San Siro thế nhưng mọi thứ không tuyệt vời như Flamini dự tính. Lối đá nặng về chiến thuật và kỷ luật của Serie A không phù hợp với phong cách thi đấu của anh và nó không giống với lối chơi như của Arsenal trước đây.
Flamini trở nên lạc lõng giữa tập thể Milan gồm hầu hết những cầu thủ bản địa, chưa bao giờ anh được coi là một mắt xích quan trọng trong đội hình bất kể là dưới thời HLV Carlo Ancelotti, Leonardo hay gần nhất là Allegri. Liên tục gặp chấn thương và thường xuất phát trên băng ghế dự bị, từ một “kép chính” tại Arsenal , Flamini bỗng chốc trở thành “kép phụ” tại Milan. Ngay cả khi những trụ cột như Pirlo và Gattuso rời đội bóng, còn Ambrosini thì cũng đã quá già để đảm đương trọng trách ở tuyến giữa thì Flamini cũng không thể bứt lên để thể hiện mình. Cái ngày anh đặt chân đến Milan hoa lệ và trở thành triệu phú cũng chính là ngày mà cánh cửa hướng về đội tuyển Pháp cũng dần khép lại. Ở Milan, có lẽ tiền bạc là thứ mà Flamini chưa bao giờ thiếu thế nhưng anh đánh mất dần đi sự tự tin, mất dần đi danh tiếng của một cầu thủ từng được coi trọng. Đó thực sự một cái giá rất đắt!
![]() |
| Flamini đã không thành công với quãng thời gian chuyển đến thi đấu cho AC Milan. Ảnh: Internet. |
Ngoại trừ mùa giải 2010/2011 thi đấu khá tốt với chức vô địch Serie A ra, 4 mùa giải còn lại vai trò của anh là rất mờ nhạt. Mối tình giữa Flamini và Milan với cái kết chia tay nhau đã sớm được dự báo trước, hơn nữa đội bóng sọc đỏ đen cũng không mặn mà giữ chân một cầu thủ hưởng mức lương trên trời gần 6 triệu euro/năm mà đóng góp lại hạn chế.
Mặc dù mùa bóng năm nay Milan dưới thời HLV Allegri gặp nhiều khó khăn về chất lượng đội hình, đặc biệt là tuyến giữa thế nhưng tuyệt nhiên cái tên Flamini không phải là giải pháp. Cùng với đó, sự xuất hiện của Adrea Poli chính là dấu chấm hết của tương lai của Flamini tại San Siro. Anh rời đi trong im lặng khi không được gia hạn thêm hợp đồng.
Chính trong lúc Flamini tuyệt vọng nhất, cảm thấy khó khăn nhất thì Arsenal lại dang tay cứu vớt “đứa con lầm lỡ” của mình.
Có lẽ trước đây khi cất bước ra đi Flamini chưa từng một lần nghĩ rằng mình sẽ trở lại Arsenal, càng không thể nghĩ rằng ngày trở về lại mang nhiều nỗi buồn đến vậy. Anh xin tập nhờ đội bóng cũ để cố tìm kiếm một bến đỗ mới nhằm cứu vãn sự nghiệp đã mất. Chẳng có hoa hồng rải bước, chẳng có những lời ngợi khen, tán tụng, như khi chuyển đến Milan cách đây 5 năm, anh lặng lẽ trở về London. Cuối cùng, sau những cố gắng tập luyện thì một bản hợp đồng có thời hạn 2 năm cũng đã được ký kết, chính thức đưa Flamini trở lại mái nhà xưa, nơi in dấu một quãng thời gian có thể nói là đẹp nhất trong sự nghiệp của tiền vệ người Pháp. Rời CLB để kiếm tìm vinh quang ở tuổi 24 rồi trở về làm lại tất cả ở tuổi 29, đến nay Flamini vẫn còn nợ Arsenal rất nhiều.
… đến không thể thay thế ở Arsenal
Sự trở lại này đã khiến nhiều người cảm thấy ngạc nhiên nhưng sự ngạc nhiên đó không giống như cái cách khi Mesut Oezil đến mà nó mang nhiều sự mỉa mai hơn là sửng sốt. Đa phần đều cho rằng có lẽ Arsene Wenger đã lẩm cẩm khi rước về một tiền vệ hết thời với tiền sử chấn thương để trang trí thêm cho bệnh viện đội bóng, rất ai dám tin rằng Flamini sẽ hồi sinh trong màu áo đỏ trắng. Khá khẩm hơn một số lại cho rằng dù sao tiền vệ Pháp cũng là sự bổ sung dự bị cần thiết cho tuyến giữa vốn mỏng manh của Arsenal. Nhưng cho đến thời điểm hiện tại có thể khẳng định rằng sự thật Flamini đến Arsenal không phải để dưỡng già và dự bị, anh về đây để tìm lại thời kỳ “vàng son” trong sự nghiệp của mình!
Kể từ lần đầu tiên vào sân từ trên băng ghế dự bị ở trận đấu với Tottenham trên sân nhà Emirates vào ngày 1/9/2013, Flamini đã cho thấy rõ quyết tâm. Vẫn còn đó sự mạnh mẽ và quyết liệt, anh khiến nhiều Gooners cảm thấy quãng thời gian 6 năm trôi qua cứ như vỏn vẹn chỉ 6 ngày vậy. Sự thật nhìn cái cách Flamini chơi bóng không ai dám tin rằng Milan lại để anh ra đi theo dạng chuyển nhượng tự do và những pha tranh chấp, vào bóng quyết liệt ấy lại đến từ một cầu thủ năm nay đã 29 tuổi.
![]() |
| Có lẽ Flamini sinh ra là chỉ để giành riêng cho Arsenal! Ảnh: Internet. |
Tính cho đến nay Flamini đã thi đấu tổng cộng 13 trận trên khắp các mặt trận cho Arsenal, ghi được 1 bàn thắng và trở thành “máy quét” không thể thiếu trong sơ đồ 4-2-3-1. Arsenal đã thắng 12 trong 13 trận Flamini được thi đấu, hiện đang đứng đầu Premier League và là đội bóng sở hữu hàng thủ chắc chắn nhất với chỉ 10 lần để lọt lưới từ đầu mùa. Ở trên sân, người được hưởng lợi nhiều nhất từ sự xuất hiện của Flamini không chỉ có hàng thủ mà ngay đến các tiền vệ có xu hướng tấn công cao như Oezil hay Ramsey cũng cảm thấy thoải mái. Họ có thể an tâm tiến về phía trước mà không phải đá lùi nhiều để hỗ trợ hàng thủ bởi phía sau đã có một chiếc “máy quét” chất lượng làm việc đó. Mỗi khi tuyến trên mất bóng ngay lập tức Flamini sẽ là người di chuyển để bọc lót và sẵn sàng tranh chấp nếu cần thiết. Đây không phải là nhiệm vụ “mới mẻ” đối với Flamini bởi trong quá khứ ở mùa giải 2007/2008 đó cũng chính là vị trí mà anh làm nên tên tuổi của mình. Fabregas cũng từng được hưởng lợi từ sự năng nổ và cơ động của anh, đó là mùa giải mà tiền vệ TBN bùng nổ và ghi được 13 bàn thắng và 22 lần trực tiếp kiến tạo cho đồng đội lập công.
Điều người ta bất ngờ nhất là sau 6 năm rời khỏi đội bóng lối chơi của Flamini cũng không thay đổi nhiều, công bằng mà nói quãng thời gian dài ở Serie A đã cho anh kinh nghiệm về cách phòng ngự chắc chắn của người Italia. Nhưng chỉ khi về với “mảnh đất cũ” với ông thầy đồng hương thì Flamini mới cảm thấy quen thuộc nhất bởi lối đá và cách vận hành của Arsenal là rất phù hợp với anh. Hiện tại Arsenal cần anh và đồng thời anh cũng rất cần Arsenal để tìm lại hình ảnh của mình đã đánh mất trong quá khứ. Đây mới chính là nhà của Flamini và có lẽ bây giờ tiền vệ người Pháp mới cảm thấy thấm thía vì điều đó, có lẽ Arsenal và Flamini đến với nhau vì chữ “nợ” và gắn bó với nhau bởi chữ “tình”.
Đức Thịnh |
00:00 30/11/-0001
















