Trong nỗ lực chấm dứt cơn khát danh hiệu Ngoại hạng Anh kéo dài hơn hai thập kỷ, Mikel Arteta đang áp dụng một chiến lược mà Oliver Kay ví như việc cầm một chiếc "bình gốm nhà Minh" đi trên sàn bảo tàng trơn láng: cực kỳ thận trọng, nâng như nâng trứng và tuyệt đối không để xảy ra sai sót.
Tuy nhiên, chính lối chơi "siêu an toàn" này đang làm nảy sinh những vấn đề đáng lo ngại, có thể trở thành rào cản lớn nhất ngăn Pháo thủ chạm tay vào ngai vàng.
Vấn đề đáng lo đầu tiên nằm ở sự sụt giảm đáng kể về hỏa lực tấn công từ bóng sống. Nếu như ở hai mùa giải trước, Arsenal bùng nổ với lần lượt 88 và 91 bàn thắng, thì mùa này họ đang đi chệch khỏi quỹ đạo đó.
Theo thống kê, đội bóng của Arteta dự kiến chỉ ghi được khoảng 69 bàn tại Ngoại hạng Anh – con số thấp kỷ lục đối với một nhà vô địch tiềm năng trong thập kỷ qua (trung bình là 92 bàn).
Việc quá chú trọng vào việc kiểm soát rủi ro đã khiến những "ngòi nổ" sáng tạo như Martin Odegaard, Bukayo Saka hay Leandro Trossard bị gông cùm trong một hệ thống quá chặt chẽ, làm mất đi tính đột biến và sự thanh thoát vốn có.
Nỗi lo thứ hai chính là sự phụ thuộc cực đoan vào các tình huống cố định. Dù đây là vũ khí lợi hại giúp Arsenal giành điểm trong những trận cầu bế tắc với ví dụ điển hình nhất là 2 tình huống dẫn đến bàn mở tỷ số ở trận gặp Leeds United. Nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi. Việc dành quá nhiều thời gian để dàn xếp (trung bình 30-60 giây cho mỗi quả phạt) vô hình trung làm giảm nhịp độ trận đấu, triệt tiêu khả năng tạo ra áp lực liên tục từ cường độ cao.
Khi Arsenal bị dẫn trước, như trong trận thua 2-3 trước Manchester United, lối chơi rề rà này khiến họ không thể tạo ra một cuộc lội ngược dòng mang tính áp đảo về thế trận.
Đáng lo ngại hơn cả là tâm lý "tự phanh". Chuyên gia Oliver Kay chỉ ra rằng Arsenal thường có xu hướng chùng xuống ngay sau khi có lợi thế hoặc khi đối phương bắt đầu phản công.
Thay vì tiếp tục đẩy cao đội hình để kết liễu đối thủ, các cầu thủ dường như bị ám ảnh bởi việc bảo vệ thành quả và sợ mắc sai lầm. Sự thận trọng quá mức này vô tình trao lại quyền chủ động cho đối phương, biến một thế trận đang kiểm soát tốt trở nên mong manh và đầy rẫy rủi ro tiềm tàng.
Cuối cùng, việc thi đấu thiếu sự tận hưởng và quá nặng nề về tính toán có thể dẫn đến sự kiệt sức về tinh thần trong giai đoạn nước rút. Mikel Arteta đã nhận ra điều này khi kêu gọi các học trò hãy "thi đấu với niềm vui". Sau đó, họ thể hiện một bộ mặt khá ấn tượng tại Champions League hồi giữa tuần và cả ở cuộc chạm trán Leeds.
Nhưng liệu Arsenal có thể vừa giữ được chiếc "bình gốm" an toàn, vừa chơi bóng một cách tự do? Đây vẫn là bài toán đầy tranh cãi. Nếu không sớm tìm được sự cân bằng giữa tính thực dụng và sự sáng tạo, nỗi lo về một kịch bản "cầm vàng lại để vàng rơi" sẽ còn ám ảnh sân Emirates cho đến vòng đấu cuối cùng.
Để tìm hiểu thêm về lịch sử The Gunners, bạn đọc có thể tham khảo bài viết Lịch sử Câu lạc bộ Arsenal: Từ Dial Square đến biểu tượng London.













