Man City, một góc trong tâm hồn tôi

15:10 Thứ ba 17/01/2012

Khi mới biết xem bóng đá, tôi được xem tuyển Ý ở Euro 2000, thực sự khi đấy tôi mới 8 tuổi thôi và chẳng biết gì cả, chỉ nhớ trong một trận đấu giữa Hà Lan và Ý, có một anh thủ môn gì đó, bắt rất hay và sau này tìm hiểu ra thì tôi mới biết anh là Francesco Toldo. Đó mới là lần đầu tiên xem bóng đá tuyển Quốc Gia của tôi, còn ở cấp câu lạc bộ, trận đấu đầu tiên tôi được theo dõi đó là trận thắng 4-0 của Man City trước Charlton năm 2004...

Cái ngày ấy, đã có một anh tiền đạo đã làm tôi nhớ mãi, đó là Nicolas Anelka, với cú đúp vào lưới của Charlton, tôi đã khó quên đi cái hình ảnh của tiền đạo này. Và khi đó, với một thằng nhóc mới chỉ 12 tuổi như tôi, làm sao có thể đọc vanh vách được tên cầu thủ nước ngoài cơ chứ, tôi chỉ có thể nhớ đặc điểm nhận dạng của anh: Một cầu thủ da màu, với cái dáng rê bóng thanh thoát, mượt mà, xử lý từng pha bóng gọn gàng đến tinh tế, với cái đầu trọc rất bóng, Anelka đã khiến tôi nhớ về anh cũng như nhớ về Man City trong trận đấu đầu tiên của giải Ngoại hạng Anh mà tôi được xem.

Rồi đến đầu tuần, tôi lại lên lớp, khoe với lũ bạn, là tôi vừa xem được trận Man City và Charlton. Chúng nó phì cười, Man City thì có cái gì để mà thích. Khi ấy Man City chỉ là đội bóng bậc trung, nhưng mỗi khi tôi theo dõi họ thi đấu, tôi luôn thấy trong các cầu thủ có một thứ gì đó rất kiêu hãnh. Tôi bị cuốn hút bởi Man City, không vì một lí do gì cả, tôi có thể ngồi yên trong 90 phút với một bịch bánh snack và một lon nước ngọt để theo dõi Man City thi đấu. Và đó là cái cách tôi yêu đội bóng, dù cho đứa bạn nào có nói gì tôi vẫn yêu Man City. Còn nhớ, có một đứa trong đám còn đánh cược với tôi vòng sau Man City sẽ thua, nhưng tôi không tin, tôi vẫn đánh cược với nó, nhưng đâu ngờ trận đấu sau đó Man City để thua 1-0 trước chính Everton. Nhưng vẫn một niềm tin bất diệt, tôi tiếp tục đánh cược với nó ở vòng đấu tiếp theo, và bạn biết không, Man City đã giành chiến thắng 2-1 trước cái đội gì ấy gọi là Pha Lê ấy nhỉ, sau này mới biết đó là Crystal Palace. Và một lần nữa, Anelka lại có cú đúp. Vẫn con người đó, vẫn lối chơi đó, Anelka lại tỏa sáng, như một vị cứu cánh giúp con chim đại bàng Man City bay lên từ đống tro tàn. Nhưng đọc đến đây, chắc các bạn lại phì cười vì tình yêu con nít của tôi, đúng, ai cũng phải trải qua một giai đoạn yêu đội bóng một cách trẻ con thôi mà.

Man City đang hướng đến chức vô địch Ngoại hạng Anh sau gần 39 năm. Ảnh: Getty

Rồi thì sang năm mới, tôi chợt bỗng chẳng thấy Anelka ở đâu, sau trận hòa trước Arsenal và thắng trước Crystal, tôi lại đặt ra câu hỏi, Anelka ơi, Man City đang thi đấu hay quá chừng nè, sao lại chẳng thấy anh đâu? Đến hồi mới vỡ lỡ ra, Anelka đã về với một đội bóng ở Thổ Nhĩ Kỳ, tôi giận lắm, tôi chẳng thèm quan tâm đội bóng đó tên gì. Với một đứa con nít 12 tuổi một sự thay đổi nhẹ về cuộc sống xung quanh cũng khiến nó khó có thể hòa nhập lại được. Tôi buồn, thật sự đấy, tôi cứ ngỡ anh sẽ mãi ở đây, sẽ mãi khoác lên mình màu áo xanh nhạt, sẽ mãi trung thành với những cổ động viên, ai ngờ, Anelka, anh chẳng khác gì những kẻ khác, rời bỏ nơi đang cần mình nhất để tìm đến một chốn mới với những niềm vui mới. Nhưng rồi thì cuộc sống vẫn định hình trở lại, vì tôi biết, tôi xem bóng vì Man City 100% chứ không phải vì Anelka. Và tôi lại tìm thấy thần tượng khác cho riêng mình, đó là Shaun Wright-Phillips. Hồi đó thì cái tên này dài lắm, ai mà nhớ cho nổi, tôi cũng chỉ nhớ anh theo một cách nhận diện riêng như tôi nhận diện Anelka vậy, thân hình nhỏ nhắn, tốc độ vũ bão và những pha xử lý nhẹ nhàng hiệu quả. Và từ đó, tôi đặt Shaun là thần tượng hàng đầu của tôi, chỉ sau Alessandro Nesta.

Và những năm sau đấy, tôi lại tiếp tục xem Man City, với những cảm xúc cháy bỏng, ừ thì đội bóng mà tôi yêu thích, không cạnh tranh dự Champions League đình đám, không có lối chơi đẹp đẽ, không giàu như các bạn, nhưng tôi biết các cầu thủ của tôi luôn có một tinh thần chiến đấu rất anh dũng. Bạn có thể thấy được Logo của Man City, là một con đại bàng, kiêu hãnh với khuôn mặt sắc bén, sẵn sàng ăn tươi nuốt sống bất kỳ thứ gì muốn cản đường mình. Con đại bàng ấy, màu áo xanh ấy, đã tạo ra một nét đặc sắc của đội bóng mà tôi yêu, Man City.

Mọi thứ dường như đã quá quen thuộc, Man City năm nào cũng cạnh tranh một suất ở Top 10, tôi đã quá quen với điều này. Nhưng rồi một ngày, một người đàn ông mang tên Sheikh Mansour mua lại Man City. Và từ đó mở ra một chân trời mới cho đội bóng này, bước đầu, họ đem về Robinho, một tiền đạo gốc Brazil với kỹ thuật siêu đẳng. Tạo cho người xem một cảm giác thích thú mỗi khi chứng kiến anh dẫn dắt bóng. Nhưng tôi vẫn mặc, dù có Ronaldo, Rooney hay Van Persie có đến thì tôi vẫn chỉ xem Wright-Phillips là thần tượng số 1 tại Man City, sau đó là đến Richard Dunne. Vì đây là 2 con người đã mang dòng máu của Man City. Một dòng máu màu xanh, xanh như một dòng sông, luôn sẵn sàng hy sinh hết mình vì đội bóng. Đây là hai cầu thủ tôi nghĩ họ có những nét gì đó tương đồng với những con người Ý. Tôi đã từng nghe một câu chuyện, có một cậu bé ăn xin, được 2 vị khách người Đan Mạch (theo tôi nhớ là thế) bố thí cho một số tiền nhỏ. Nhưng sau khi bố thí cho cậu bé này, 2 vị khách này liền mỉa mai, đúng là nước Ý thật thậm tệ, bây giờ vẫn còn những con người đi ăn xin. Cậu bé đứng lên trả lại số tiền cho 2 người này và nói: "Các người có thể xúc phạm tôi, nhưng các người không thể xúc phạm đến đất nước của tôi và những người dân tại đất nước này". Từ đó, con người trên thế giới biết thêm về nước Ý với những con người yêu nước thật sự từ tận sâu trong lòng mình, không phô trương nhưng ai cũng biết tinh thần dân tộc và phẩm chất con người ở Ý cao đến chừng nào.

Và tôi xem, hai cầu thủ trên cũng giống như những con người ở Ý, dù họ là người Anh hay người Ireland. Shaun và Richard đã ở lại, dẫu Shaun từng sang Chelsea một khoảng thời gian, nhưng tôi không trách anh, vì anh còn biết trở về với đội bóng khi Man City cần anh nhất nhưng rồi qua từng năm tháng, Shaun lại phải ngồi dự bị cho các ngôi sao liên tục cập bến City of Manchester. Nhưng tôi vẫn yêu quý anh, vì anh là người mang dòng máu xanh, dù bây giờ anh đang ở Q.P.R nhưng tôi vẫn chúc anh thành công. Đúng là, sẽ có những cầu thủ trong đội mà mình thật sự rất quý mến, nhưng hãy đặt sự quý mến đó ở phía sau và đặt tình yêu với Man City lên phía trước. Mỗi cuối tuần, họ làm cuộc sống của chúng ta trở nên tươi đẹp hơn. Đừng vì những biến động mà chúng ta rời bỏ Man City, hãy yêu đội bóng màu xanh này, và bây giờ là lúc đội bóng cần chúng ta cổ vũ nhiệt tình hơn bao giờ hết. Vì Man City đang hướng đến chức vô địch Premier League lần đầu tiên sau gần 39 năm.

Cố lên Man City. I belong to you.

(Bạn đọc: Ngọc Trần)
 

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập TinTheThao.com.vn

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục