Hưng "vịt": Bây giờ hoặc không bao giờ

22:29 Thứ sáu 01/03/2013

Những phút cuối trận tranh Siêu Cúp quốc gia 2012, tiền vệ đội trưởng Minh Phương rời sân để nhường lại vị trí cho Phan Thanh Hưng. Và thay vì phải trao lại chiếc băng đội trưởng cho Gaston Merlo như phân công vai trò, Minh Phương đã khoát tay và tự mình đeo dải băng đó cho Thanh Hưng. Đấy là hành động có chủ ý của đàn anh, mà nếu hiểu thời cuộc, Hưng “vịt” sẽ biết phải hành động như thế nào… Nhưng, Phan Thanh Hưng, một cầu thủ dị biệt đến độ cá biệt ở sân Chi Lăng liệu có cho đó là một nghĩa cử, thậm chí là một cái phao?

Như “cá chọi cụp vây”

Thanh Hưng là con nhà nòi. Điều này thì rõ rồi. Bác Hưng là ông Phan Thanh Hùng, tiền đạo nức tiếng một thời của bóng đá xứ Quảng-Đà, từng lên tuyển, trong vai trò cầu thủ cũng như huấn luyện viên, và hiện đang dẫn dắt Hà Nội T&T; chú Hưng, Phan Thanh Đức, cũng là cựu cầu thủ Đà Nẵng, hiện đang làm trẻ và anh ruột Hưng, Phan Thanh Phúc, là cựu tuyển thủ U23 quốc gia, thuộc biên chế Xi măng Vicem Hải Phòng.

Thanh Hưng cũng là cầu thủ được ăn tập tử tế, từ các tuyến trẻ của Đà Nẵng trước đây, đến SHB Đà Nẵng sau này, với việc được đôn lên đội một khi mới 20 tuổi. Cuộc sống không thiếu những viện dẫn, rằng cha mẹ nhà giáo, con đốt sách. Thanh Hưng không thể ỉ con nhà nòi, không cần luyện tập mà thành tài được. Trái lại, Hưng đã phải khổ luyện để khỏa lấp những thiệt thòi về cơ địa, cho đến khi có chỗ đứng và thành danh như bây giờ.

Thanh Hưng cần chứng tỏ được khả năng của mình trước khi quá muộn. Ảnh: V.S.I

Sự nghiệp thi đấu, kể cũng khó ai thăng tiến nhanh như Thanh Hưng, phần vì được tạo nhiều cơ hội thi triển. Kể từ năm 2007 được đôn lên đội hình một, Hưng nhanh chóng khẳng định được năng lực chơi bóng đỉnh cao và cho đến lúc này, khi bước qua tuổi 26, Hưng đã có trong tay hai chức vô địch V-League, á quân SEA Games 2009, lọt sâu vào tới vòng bảng Asian Games 2010…, với vai trò hạt nhân ở mọi cấp độ đội bóng, từ câu lạc bộ đến các đội tuyển quốc gia.

Trong mắt rất nhiều huấn luyện viên và đồng đội, Thanh Hưng được coi là một trong những tiền vệ trung tâm chơi sáng nước bậc nhất, kể từ khoảng ba, bốn năm trở lại đây. Ở sân Chi Lăng, Hưng “vịt” cùng thế hệ sinh năm 87-89 của anh được kỳ vọng sẽ là tương lai, nối tiếp truyền thống lẫy lừng của bóng đá xứ sở. Trong đó, Hưng chính là niềm hy vọng lớn nhất, người giữ hồn cho lối chơi của đội bóng, là ông chủ của mọi trận đấu.

Nhưng cuộc sống không phải bao giờ cũng thuận theo logic thông thường, không phải lúc nào cũng là màu hồng. Với cá nhân Hưng, anh chơi xuất sắc bao nhiêu trong màu áo câu lạc bộ, lại gây thất vọng bấy nhiêu trong sắc áo các đội tuyển quốc gia. Dù rằng đã có nhiều thời điểm Hưng bùng nổ, với những đường chuyền sắc lẹm và cả những bàn thắng để đời, nhưng so với kỳ vọng và cả những đặc cách, thật chẳng đáng là bao. Đấy là sự thật khó nuốt trôi.

“Cu Vịt” ra đấu trường quốc tế như “cá chọi cụp vây”! Từ SEA Games 2009, giải đấu lớn đầu tiên mà Thanh Hưng ứng thí, đến các trận đấu ở AFF Cup 2010 và gần đây nhất là AFF Cup 2012 trên đất Thái…, Thanh Hưng là nỗi thất vọng vô cùng lớn. Thậm chí, đã có người đặt dấu hỏi về tư tưởng, rằng Thanh Hưng có thực sự muốn cống hiến, có thật sự hết mình khi tổ quốc gọi?! Cũng lại là sự thật khó chối bỏ khác, dù rằng không dễ gì Hưng chấp nhận!

Không thể đổ lỗi cho hệ thống vận hành chiến thuật được, bởi chỉ có con người phục vụ chiến thuật, chứ chiến thuật không sinh ra để phục vụ bất cứ một ai. Đó là chưa kể, Hưng luôn nhận những đặc cách và anh được phép làm điều mình muốn. Thể lực đã từng là vấn đề với Thanh Hưng, nhưng nó đã được cải thiện và bằng chứng là “cu Vịt” đã chơi gần như đầy đủ tất cả các trận đấu. Kết luận: tâm lý của Hưng có vấn đề!

Sống là không chờ đợi

Trở lại với Thanh Hưng và cuộc sống bên bờ sông Hàn. Nó sẽ rất êm ả, nếu như thời gian qua không có những xì xầm và cả những đồn thổi về cuộc sống phức tạp ngoài sân bóng của cầu thủ này. Có dạo, Hưng “đóng phim mất tích”, cũng có dạo khác, Hưng bị huấn luyện viên Lê Huỳnh Đức kỷ luật nội bộ vì… thiếu kỷ luật. Thanh Hưng ngay cả khi đã làm chồng, làm cha, nhưng ai chắc rằng Hưng đã từ bỏ cuộc sống phóng túng của gã thanh niên từng coi trời bằng vung?!

Phải thừa nhận rằng, với cái mặt kênh kiệu của Hưng “vịt”, kể cũng rất khó gần với người lạ. Nhưng ngay cả với người quen, thậm chí là người thân, Hưng cũng không ngần ngại buông những câu xóc óc. Với “cu Vịt”, thích thì chơi, không thích thì nghỉ. Trên sân bóng, “máu là chiến” và một khi đã lâm trận, chẳng cần biết đối thủ là ai. Người xem không lạ cảnh Hưng sừng sổ với đối phương to gấp rưỡi mình, sau những tình huống cài người hay va chạm…

Cuộc sống, đặc biệt là đời sống bóng đá, ai không có những va chạm, những thất bại và cả những thất vọng?! Nhưng ẩn lấp sau đó là cái gì, mới thực sự đáng quan tâm. Sự nghiệp thi đấu, Hưng từng chì chiết đồng đội sau một pha bóng, thậm chí cay nghiệt cả ông thầy, như Henrique Calisto, huấn luyện viên lớn nhất mà Thanh Hưng từng có dịp làm việc chung. Chưa ai quên phản ứng của Hưng sau khi anh bất ngờ bị thay ra ở nửa cuối hiệp một, trận bán kết lượt đi AFF Cup 2010 trên đất Mã.

Sau tất cả những gì đã xảy ra, liệu đã đến lúc Thanh Hưng nghĩ rằng mình cần phải thay đổi. Ở Đà Nẵng, thực ra Hưng cũng không thực sự thân thiết với đội trưởng của mình là Minh Phương, nếu không muốn nói là chiều ngược lại. Nhưng Hưng đã, đang và sẽ nghĩ được những gì sau nghĩa cử của đàn anh ở trận tranh Siêu Cúp quốc gia? Bóng đá cần có cái tôi, nhưng thi thoảng cũng phải có những hy sinh, lùi một để tiến hai, bởi chủ nghĩa tập thể phải được đặt ở nơi cao nhất.

Minh Phương đã làm được, thì tại sao Thanh Hưng lại không?! Bây giờ, hoặc không bao giờ, để Thanh Hưng lấy lại được vị trí, lấy lại vị thế trong đoàn quân chiến thắng SHB.ĐN. Bỏ Hưng ra, kể cũng khối đội sẽ lấy anh về, mà Becamex Bình Dương hay HN.T&T của người bác ruột Phan Thanh Hùng, chỉ là những đơn cử. SHB.ĐN cần Thanh Hưng, điều này thì rõ rồi, nhưng Hưng biết rõ hơn ai hết, anh cần đội bóng hơn, đặc biệt là thời điểm giáp hạt như lúc này!

Với trung bình hơn nửa tá bàn thằng ghi được/mùa giải/ mọi đấu trường, Thanh Hưng được xem là một trong những tiền vệ trung tâm có hiệu suất làm bàn cao nhất Việt Nam, trong độ khoảng 3 – 4 năm đổ lại. Ở cự ly hợp lý, Hưng có thể duỗi mu, cứa lòng (bóng sống hoặc bóng chết), thậm chí loại cả thủ thành đối phương bằng một động tác giả, trước khi đưa bóng vào lưới. Không nói ra, nhưng hẳn Thanh Hưng đã học hỏi được rất nhiều kỹ năng chơi bóng từ đàn anh Minh Phương, kể từ khi cầu thủ này gia nhập SHB.ĐN.

Việc có thể thích nghi rất nhanh các hệ thống chiến thuật khác nhau, trong cả tấn công và phòng ngự, từ lối chơi bóng dài và bổng (nhờ kỹ năng phất bóng điểm rơi, chuyển hướng phát động tấn công hoàn hảo), đến pressing, phối hợp đập nhả cự ly ngắn, trong không gian hẹp (dựa trên nền tảng kỹ thuật điêu luyện và nhãn quan chiến thuật), cũng như chiến thuật bóng chết…, Thanh Hưng được ý thức như một cầu thủ làm bóng, giữ nhịp trận đấu đẳng cấp bậc nhất nền bóng đá đương đại. Đấy không là nhận xét cảm tính!
Tùy Phong | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục