Bộ khung huyền ảo…
Ước mơ lớn nhất đời tôi là một lần đăng quang ở Premier League cùng Liverpool. Hè 2008, Liverpool bắt đầu đi vào quỹ đạo, những lùm xùm xoay quanh tương lai CLB đã đi qua và đó là thời khắc thích hợp để chúng tôi hoàn tất mộng bá vương sân chơi quốc nội.
Phía dưới, Pepe Reina là thủ môn toàn diện nhất theo đánh giá từ giới chuyên môn. Jamie Carragher được UEFA bình chọn là trung vệ người Anh ổn định nhất trong giai đoạn 2. Ở giữa, Xabi Alonso là máy quét tuyệt vời. Anh ấy quyết liệt trong từng pha tranh bóng, chính xác trong mỗi đường chuyền và sở hữu trí thông minh thường thấy ở những cầu thủ Tây Ban Nha. Phía trên, Fernando Torres là một huyền thoại trước cầu gôn. “Một lần chạm bóng là một lần ghi bàn,” nguyên văn bình luận của Sir Alex.
Các bạn cứ tha hồ bàn tán, nhưng tôi tin rằng Liverpool 2008/09 hoàn hảo hơn rất nhiều so với Liverpool giành cú ăn ba lịch sử 2009/10. Năm đó, Liverpool đè bẹp Real Madrid với tổng tỷ số 5-0 sau hai lượt trận tại vòng 16 đội Champions League, quật ngã M.U ngay trên thánh địa Old Trafford với kết quả 4-1. Tôi ghi 1 bàn trên chấm phạt đền, Torres làm cặp Vidic - Ferdinand khốn khổ ,còn Aurelio sút phạt chuẩn mực tới mức Van der Sar cũng phải chôn chân đứng nhìn.
Với một lực lượng đồng đều mọi tuyến, Liverpool luôn được đánh giá là ứng viên hàng đầu ở mọi đấu trường đội tham gia. “Thời cơ lịch sử đã đến tay, không phải lúc này thì không còn lúc nào vô địch được nữa,” tôi nhớ mãi tuyên bố của Rafael Benitez.
... nhưng như vậy là không đủ
Điều gì xảy đến với chúng tôi khi mùa giải khép lại? Tứ kết Champions League, một kết quả không tồi. Về nhì ở giải Ngoại hạng với khoảng cách chỉ 4 điểm so với M.U, thêm một kết quả “có vẻ” khả quan khác. Nhưng một chuỗi những kết quả “tạm chấp nhận được” xâu chuỗi vào lại cho ra một kết cục đáng quên. Liverpool, lại một lần nữa sẩy chân ở những vòng đấu cuối cùng, tự tay dập tắt giấc mộng bá vương.
4 điểm chỉ là cách biệt không đáng kể trên giấy tờ nhưng lại là ranh giới đủ lớn để khẳng định chân lý: Liverpool còn thiếu rất nhiều tố chất của một nhà vô địch. Benitez thường nói với tôi rằng “Quên hôm nay đi, việc của chúng ta là hướng đến ngày mai.” Nhưng nếu chưa bao giờ vô địch hoặc chí ít là học hỏi kinh nghiệm từ những người đi trước, tiến lên phía trước chẳng để làm gì. Những lúc như vậy, tôi lại nghĩ: “Nếu Liverpool thắng trận vừa rồi khi đối thủ trong cuộc đua vô địch ngã ngựa, kịch bản là gì nhỉ?”.
![]() |
| Steven Gerrard. Ảnh: Internet. |
Chuyện cũ làm tôi nhớ tới hành trình vô địch của Man City 2011/12. Họ biết cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, không chủ quan khinh địch và quan trọng nhất là nắm bắt mọi cơ hội dù là nhỏ nhất để vươn lên. Dù không muốn, nhưng tôi vẫn phải “nhai” lại quá khứ rằng, giữa Liverpool và những ông lớn khác, kể cả Arsenal còn tồn tại một khoảng trống mênh mông.
Thực ra, chuyện sẽ không đến nỗi vậy nếu Benitez không phạm phải sai lầm khi rao bán Alonso trong lúc anh ta đang vào phom và chào mời Gareth Barry hè 2008. Ngay từ giữa mùa giải, người đại diện của Alonso đã bắt mối liên lạc với những đội bóng khác. Bản thân tiền vệ này thừa nhận anh chỉ chơi 50% sức lực trong những trận đấu của Liverpool vì không nhận được sự tôn trọng nhất định.
Chưa hết, 2 tháng trước khi mùa giải mới khởi tranh, Torres và tôi đều gặp vấn đề sức khỏe. Tôi đau háng, còn đầu gối Torres xuất hiện những tiếng “rắc” lạ thường. Chúng tôi yêu cầu Benitez mua thêm người, ông ấy cũng trình bản kế hoạch chuyển nhượng lên nhà Fenway song phút cuối cùng, tự ông ấy lại hủy đề án của mình với lý do: “Babel hay mà.” Sau cùng, ông ký hợp đồng với Robbie Keane, tiền đạo bật bãi khỏi Anfield chỉ sau nửa mùa giải.
Tổng thể, Liverpool mạnh nhưng thiếu đi sự chuẩn bị hậu cần cấp thiết. Chelsea hay M.U thì khác, họ luôn có những phương án dự phòng chất lượng cao, từ trợ lý HLV tới cầu thủ dự bị.
Thực tế phũ phàng
Hết mùa, tôi được bầu chọn là “Cầu thủ xuất sắc nhất Hiệp hội bóng đá chuyên nghiệp”, giải thưởng được bình chọn qua những lá phiếu của những nhà báo thể thao ở Anh. Trước đó, tôi từng nhận danh hiệu “Cầu thủ trẻ hay nhất Anh” và “Cầu thủ của năm” do Hiệp hội cầu thủ chuyên nghiệp Premier League đề cử. Trên phương diện cá nhân, đó là một thành công to lớn.
Nhưng lật ngược vấn đề, đặt thành tích của tôi trong bối cảnh u ám của Liverpool, lại phải thẳng thắn thừa nhận: Vì sao một đội bóng lớn như Liverpool với một cầu thủ xuất sắc (xin lỗi nhưng tôi không hề tự huyễn hoặc bản thân) liên tiếp sẩy chân trong giai đoạn cuối?
Đầu tháng 7, tôi tới văn phòng nói chuyện với Benitez. Hàng loạt câu hỏi được đặt ra và Benitez chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Hôm đó, tôi nói thẳng với ông: “Có lẽ, chả bao giờ tôi vô địch được Premier League mất”.
Trong một hay hai tuần gì đó, vì quá chán nản mà tôi bắt đầu tìm kiếm bến đỗ mới. Đầu tiên là Malaga với mức lương 6 triệu euro/mùa, tiếp đó là Juventus và PSG. Xin đừng trách tôi, nhưng sự thật là trong đời, cầu thủ nào cũng cần danh hiệu. Đời cầu thủ ngắn lắm, tôi cống hiến hết mình cho Liverpool nhưng đổi lại, tôi nhận về những gì? Không gì cả, ngoại trừ tia hy vọng bé nhỏ “Nào, làm lại từ mùa sau nhé.”
Tuy nhiên, tác động từ gia đình buộc tôi nghĩ lại. Cha và anh trai tôi tuần nào cũng tới sân cổ vũ Liverpool với sắc áo đỏ trên mình. Họ thường xuyên giữ liên lạc với các thành viên cốt cán trong BHL. Với họ, Liverpool là cái tên bất tử. Con trai họ, là tôi, có nghĩa vụ tận tâm cho đội. Thế đấy, tôi ở lại Liverpool vì gia đình. (Còn tiếp... )















