| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Không khiêm tốn hãy nhẫn nhịn, Tam sư của Roy Hodgson tấn công không ngừng, tung ra 27 cú sút các loại, giữ bóng tới 61%, các đường chuyền đạt độ chính xác tới 84% và tạo ra chiến thắng đậm đà nhất kể từ 04/09/10 (thắng 4-0 trước Bulgaria) trước một đối thủ không phải là Moldova hay San Marino. Kể từ lúc này, không ai còn dám hoài nghi về ngôi đầu mà Anh đang nắm giữ, hoặc dè bỉu họ về con số 29 bàn thắng có được. Thậm chí, nếu ngay sau đây là World Cup, chắc chắn từ Brazil, Tây Ban Nha cho đến Italia, Pháp, Argentina đều không muốn chung bảng và nhìn Tam sư với ánh mắt sợ hãi.
![]() |
Quả thực, tuyển Anh tại Wembley đêm thứ Sáu khác hẳn với hình ảnh xấu xí và cam chịu trước đó. Tam sư đã chứng minh đẳng cấp của đội bóng lớn không hề bị mất đi. Chỉ có điều họ có muốn trình diễn nó hay không mà thôi. Roy Hodgson đã thổi bùng ngọn lửa một cách bất thường, khi đối mặt với các sức ép bủa vây.
Sau hơn 20 tháng tiếp quản tuyển Anh, cuối cùng thì Hodgson hiểu rằng bây giờ hoặc không bao giờ, và ông đã dám liều. Thứ nhất, HLV tuyển Anh dám phiêu lưu với 3 tiền đạo xuất thân Rooney, Welbeck, Sturridge), 2 hậu vệ cánh (Walker, Baines) dâng cao ngay khi có cơ hội thay vì sự thận trọng cố hữu. Thứ hai, dám lờ đi “những ánh mắt hình viên đạn” của các cựu binh, ném luôn ngôi sao trẻ tài năng nhưng không có phong độ tốt (Whilshere) lên băng ghế dự bị để đặt niềm tin vào Andros Townsend. Ngoài Townsend, một cầu thủ gốc Jamaica, Hodgson cũng mạnh dạn đặt niềm tin vào Welbeck, tiền đạo gốc Ghana, Sturridge (Jamaica) để giành chiến thắng.
Kết quả cho cái sự liều của Hodgson còn hơn cả mong đợi. Và người ta cũng hy vọng rằng, chiến lược gia có khuôn mặt tròn căng như trái táo này sẽ giữ vững sự kiên định của mình, và liều nhiều hơn nữa. Tam sư cần điều đó.
















