Dù vẫn còn những tiếc nuối về việc đánh rơi 3 điểm, nhưng màn trình diễn của Quỷ đỏ dưới thời HLV tạm quyền Darren Fletcher, đặc biệt là ở những phút cuối trận, đã mang đến một luồng sinh khí khác biệt so với triều đại ảm đạm trước đó.
Dưới thời Amorim, Man Utd dường như bị ám ảnh bởi việc kiểm soát bóng một cách thụ động. Họ cầm bóng nhiều, nhưng lại thiếu đi sự sắc bén và tính sát thương. Tệ hại hơn, khi có lợi thế dẫn bàn, Quỷ đỏ thường rơi vào trạng thái "cầm vàng lại để vàng rơi".
Những trận hòa trước Wolves, Bournemouth hay Nottingham Forest không phải là tai nạn, mà là hệ quả tất yếu của một lối chơi thiếu bản lĩnh. Đội bóng áo đỏ thường xuyên co cụm, run rẩy bảo vệ tỷ số mong manh và phó mặc số phận cho tài năng của thủ thành Senne Lammens.
Sự khác biệt cốt lõi nằm ở tâm thế thi đấu. Trong kỷ nguyên Amorim, những phút cuối trận là khoảng thời gian tra tấn tinh thần đối với người hâm mộ Quỷ đỏ. Họ phải chứng kiến đội nhà gồng mình chịu trận, dễ dàng gục ngã trước áp lực của đối phương. Nhưng tại Turf Moor, câu chuyện đã hoàn toàn khác. Khi bảng điện tử báo hiệu 5 phút bù giờ, không phải các Manucians, mà chính các cổ động viên Burnley mới là những người phải nín thở lo âu.
Darren Fletcher, dù chỉ là giải pháp tạm thời, đã làm được điều mà người tiền nhiệm đắt giá không thể: khơi dậy tinh thần chiến binh trong mỗi cầu thủ. Thay vì sợ hãi, Man Utd dồn toàn lực tấn công, ép sân nghẹt thở và khiến đối thủ phải gồng mình chống đỡ ngay trên sân nhà. Hình ảnh Quỷ đỏ tràn lên phần sân đối phương, khao khát tìm kiếm bàn thắng quyết định đến tận giây phút cuối cùng chính là sự tái hiện của "Fergie Time" huyền thoại - thứ DNA mà người hâm mộ đã mòn mỏi chờ đợi.
Tất nhiên, một trận đấu chưa thể giải quyết hết những vấn đề tồn đọng. Hàng thủ vẫn mắc sai lầm, các chân sút vẫn phung phí cơ hội. Nhưng quan trọng hơn cả, tư duy chơi bóng đã thay đổi. Man Utd không còn là kẻ cam chịu, chấp nhận "đau khổ" để kiếm tìm 1 điểm an toàn. Họ đã trở lại là kẻ đi săn, sẵn sàng mạo hiểm để giành chiến thắng.
Quyết định sa thải Amorim, với tỷ lệ thắng thấp kỷ lục 31% tại Ngoại hạng Anh, đã được chứng minh là hoàn toàn chính xác qua chính phản ứng của Burnley ở phút 90. Sự sợ hãi của đối thủ chính là thước đo cho sự hồi sinh của Man Utd.
Không ai ảo tưởng về một sự lột xác thần kỳ chỉ sau một đêm, nhưng ít nhất, niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng đã trở lại Old Trafford. Khoảnh khắc ấy là lời khẳng định đanh thép: Ruben Amorim, với triết lý bóng đá thận trọng đến mức nhu nhược, chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là người phù hợp để dẫn dắt Man Utd tìm lại ánh hào quang xưa.
Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về hành trình hình thành và phát triển của Manchester United, mời quý độc giả xem qua bài viết Lịch sử Câu lạc bộ Manchester United: Di sản vĩ đại của Quỷ Đỏ thành Manchester.












