| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Những ngày đầu tiên
Sinh trưởng trong một gia đình trung lưu ở quận Presnensky (Moscow), bốn anh em Starostin được thừa hưởng máu ưa mạo hiểm và tinh thần thể thao từ ông bố vốn làm HLV săn bắn. Nicolai sớm tiếp xúc với bóng đá từ trong trường học và tỏ ra rất có năng khiếu. Chính ông là người khuyến khích các em trai ăn tập môn thể thao lúc đó vẫn còn xa lạ với phần đông dân Nga.
Năm 1921, Nicolai khi đó mới 19 tuổi đã cùng với người bạn Ivan Artemev thành lập đội bóng Thể thao Moscow (sau đó đổi tên thành Krasnaia Presnia). Tài năng của anh em Starostin nhanh chóng đưa CLB lên đến tầm cao mới. Họ có một lượng CĐV đông đảo, nhận tài trợ từ các “Mạnh Thường Quân” và xây dựng nên SVĐ Tomskii với 13.000 chỗ ngồi. Tất nhiên cơ ngơi này chẳng thể so sánh cùng SVĐ 35.000 ghế của “hàng xóm” Dynamo Moscow, nhưng cũng đủ để đội bóng trực thuộc Bộ Dân ủy Nội vụ (NKVD) ngứa mày nhức mắt.
Trong thời gian này, 4 người nhà Starostin được triệu tập liên tục lên ĐTQG. Thậm chí, Nicolai còn giữ chức vụ thủ quân ở cả đội bóng đá lẫn... khúc côn cầu trên băng. Nhờ danh tiếng lẫy lừng, anh cả của nhà Starostin bắt liên lạc với Alexander Kosarev, bí thư Đoàn Thanh niên Komsomol và kêu gọi được một khoản đầu tư khổng lồ. Lúc này, Krasnaia Presnia cần có một diện mạo mới. Đó là lý do CLB đổi tên thành Spartak Moscow vào tháng 11/1934.
Giống như hình mẫu người hùng giải phóng nô lệ Spartacus, sự xuất hiện của Spartak Moscow như một làn gió mới cho nền bóng đá Liên Xô, vốn là sân chơi riêng của các đội bóng chính phủ. Họ nhanh chóng nhận được sự ủng hộ của đông đảo quần chúng nhân dân và trở thành “kẻ thù tự nhiên” của CSKA Moscow (trực thuộc quân đội) và đặc biệt là Dynamo Moscow.
Oán thù chồng chất
Mối quan hệ không lành chẳng ngọt giữa Spartak và Dynamo càng ngày càng trở nên nóng bỏng, khi họ là đối thủ chính của nhau trên các đường đua. Mùa giải 1936 diễn ra trong hòa bình, Dynamo giành chức VĐQG đầu tiên trong khi Spartak ôm trọn Cúp QG. Thế nhưng, mối căng thẳng đã được đẩy lên cực độ, khi Stalin quyết định tổ chức một trận cầu ngay tại Hồng trường để cổ vũ phong trào thể thao toàn dân. Điều đáng nói là Dynamo hay các đội bóng khác không được xuất hiện trong “show diễn” này mà thay vào đó, Spartak được lựa chọn.
Giọt nước đã tràn ly khi đội bóng do Nicolai Starostin dẫn dắt tiếp tục lấn lướt và lập cú đúp danh hiệu trong hai năm liên tiếp 1938 và 1939. Trùm tình báo Lavrenti Beria, Chủ tịch danh dự của Dynamo, đương nhiên là người giận dữ nhất. Với một người từng theo nghiệp bóng banh như Beria, thất bại đồng nghĩa với sự xúc phạm. Rất nhiều người đã chứng kiến cảnh lãnh đạo NKVD đá tung cả hàng ghế trên khán đài sau những trận thua trước Spartak. Trong một bữa tiệc ở hậu trường, Beria cũng đã ghé tai Nicolai gầm gừ: “Dám đối đầu với quyền lực nhà nước ư? Mày sẽ phải trả giá đắt đấy”.
Beria không hề nói chơi. Sáng sớm ngày 20/05/1942, Nikolai bừng tỉnh và thấy một khẩu súng lục đang chĩa vào mặt ông. Có tiếng thét "Dậy ngay!" và lập tức, Nikolai bị còng tay, ông bị tống lên xe thùng. Tại đại bản doanh của cơ quan tình báo Liên Xô tại Quảng trường Lubyanka, các nhân viên “an ninh” chìa cho nhà danh thủ túc cầu xem một tờ giấy chứa lời khai của Alexander Kosarev, cựu Bí thư Trung ương Đoàn lúc đó đã bị thanh trừng. Theo đó, Kosarev thừa nhận "âm mưu" ám sát các lãnh tụ đảng và nhà nước Liên Xô trong dịp biểu diễn thể thao và đội bóng của Nikolai Starostin chính là những sát thủ chuyên nghiệp!
Giữa bờ sinh tử
Ba người em của Nikolai cũng bị bắt giam ngay trong đêm hôm đó. Tuy nhiên, trước sự bức xúc của dư luận vì lời kết án có vẻ khiên cưỡng, tay chân của Beria đã xoay lại cáo trạng, buộc nhà Starostin tội “ca ngợi thể thao tư sản và âm mưu đưa hành vi tư sản vào thể thao Xô viết”. Tháng 11/1943, họ bị tuyên án 10 năm tù khổ sai trong các trại tập trung cấm cố.
Nhưng đây chưa phải là hình phạt cuối cùng. Trước một kẻ thách thức ngoan cố, Betia quyết tâm “xử đẹp” bằng cách gài tay chân vào các trại giam để tìm cách ám toán Nikolai Starostin. Đám NKVD đã hai lần thất bại khi tìm cách đầu độc Nikolai Starostin bằng thức ăn. Bởi vậy, chúng quyết tâm làm tới, trực tiếp trừ khử “cái gai trong mắt” bằng đạn đồng ngay giữa đám đông người trong trại tập trung.
May mắn cho Nikolai, ông đã gặp được quý nhân vô cùng đúng lúc và giữ lại một mạng cho mình. Hôm ấn định kế hoạch ám sát cũng là ngày con trai Stalin, Vasily đến tìm gặp Nikolai để... môi giới việc làm cho danh thủ này. Với cương vị thống soái của Không quân Liên Xô, Vasily muốn mời Nikolai về dẫn dắt đội bóng của tổ chức này. Trong lúc hai người trao đổi, các cận vệ của Vasily đã nhanh nhạy phát hiện ra những kẻ đáng ngờ và phá tan âm mưu sát hại Nikolai. Ngay lập tức, Vasily đưa Nikolai về Moscow, rời nhà tù sau 5 năm thụ án.
Nhờ ơn cứu rỗi của con trai Stalin, Nikolai đã vừa vặn thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Ông sau đó đã phải ra nước ngoài để trốn tránh đòn thù của Lavrenti Beria và NKVD. Chỉ tới khi Stalin qua đời và Beria bị xử tử, Nikolai mới trở về nước và được bổ nhiệm giữ chức HLV trưởng ĐTQG Liên Xô. Năm 1955, ông giữ chức Chủ tịch Spartak Moscow cho tới tận năm 1992.
Sinh trưởng trong một gia đình trung lưu ở quận Presnensky (Moscow), bốn anh em Starostin được thừa hưởng máu ưa mạo hiểm và tinh thần thể thao từ ông bố vốn làm HLV săn bắn. Nicolai sớm tiếp xúc với bóng đá từ trong trường học và tỏ ra rất có năng khiếu. Chính ông là người khuyến khích các em trai ăn tập môn thể thao lúc đó vẫn còn xa lạ với phần đông dân Nga.
Năm 1921, Nicolai khi đó mới 19 tuổi đã cùng với người bạn Ivan Artemev thành lập đội bóng Thể thao Moscow (sau đó đổi tên thành Krasnaia Presnia). Tài năng của anh em Starostin nhanh chóng đưa CLB lên đến tầm cao mới. Họ có một lượng CĐV đông đảo, nhận tài trợ từ các “Mạnh Thường Quân” và xây dựng nên SVĐ Tomskii với 13.000 chỗ ngồi. Tất nhiên cơ ngơi này chẳng thể so sánh cùng SVĐ 35.000 ghế của “hàng xóm” Dynamo Moscow, nhưng cũng đủ để đội bóng trực thuộc Bộ Dân ủy Nội vụ (NKVD) ngứa mày nhức mắt.
![]() |
| Tượng đài tưởng nhớ Nikolai Starostin |
Trong thời gian này, 4 người nhà Starostin được triệu tập liên tục lên ĐTQG. Thậm chí, Nicolai còn giữ chức vụ thủ quân ở cả đội bóng đá lẫn... khúc côn cầu trên băng. Nhờ danh tiếng lẫy lừng, anh cả của nhà Starostin bắt liên lạc với Alexander Kosarev, bí thư Đoàn Thanh niên Komsomol và kêu gọi được một khoản đầu tư khổng lồ. Lúc này, Krasnaia Presnia cần có một diện mạo mới. Đó là lý do CLB đổi tên thành Spartak Moscow vào tháng 11/1934.
Giống như hình mẫu người hùng giải phóng nô lệ Spartacus, sự xuất hiện của Spartak Moscow như một làn gió mới cho nền bóng đá Liên Xô, vốn là sân chơi riêng của các đội bóng chính phủ. Họ nhanh chóng nhận được sự ủng hộ của đông đảo quần chúng nhân dân và trở thành “kẻ thù tự nhiên” của CSKA Moscow (trực thuộc quân đội) và đặc biệt là Dynamo Moscow.
Oán thù chồng chất
Mối quan hệ không lành chẳng ngọt giữa Spartak và Dynamo càng ngày càng trở nên nóng bỏng, khi họ là đối thủ chính của nhau trên các đường đua. Mùa giải 1936 diễn ra trong hòa bình, Dynamo giành chức VĐQG đầu tiên trong khi Spartak ôm trọn Cúp QG. Thế nhưng, mối căng thẳng đã được đẩy lên cực độ, khi Stalin quyết định tổ chức một trận cầu ngay tại Hồng trường để cổ vũ phong trào thể thao toàn dân. Điều đáng nói là Dynamo hay các đội bóng khác không được xuất hiện trong “show diễn” này mà thay vào đó, Spartak được lựa chọn.
Giọt nước đã tràn ly khi đội bóng do Nicolai Starostin dẫn dắt tiếp tục lấn lướt và lập cú đúp danh hiệu trong hai năm liên tiếp 1938 và 1939. Trùm tình báo Lavrenti Beria, Chủ tịch danh dự của Dynamo, đương nhiên là người giận dữ nhất. Với một người từng theo nghiệp bóng banh như Beria, thất bại đồng nghĩa với sự xúc phạm. Rất nhiều người đã chứng kiến cảnh lãnh đạo NKVD đá tung cả hàng ghế trên khán đài sau những trận thua trước Spartak. Trong một bữa tiệc ở hậu trường, Beria cũng đã ghé tai Nicolai gầm gừ: “Dám đối đầu với quyền lực nhà nước ư? Mày sẽ phải trả giá đắt đấy”.
Beria không hề nói chơi. Sáng sớm ngày 20/05/1942, Nikolai bừng tỉnh và thấy một khẩu súng lục đang chĩa vào mặt ông. Có tiếng thét "Dậy ngay!" và lập tức, Nikolai bị còng tay, ông bị tống lên xe thùng. Tại đại bản doanh của cơ quan tình báo Liên Xô tại Quảng trường Lubyanka, các nhân viên “an ninh” chìa cho nhà danh thủ túc cầu xem một tờ giấy chứa lời khai của Alexander Kosarev, cựu Bí thư Trung ương Đoàn lúc đó đã bị thanh trừng. Theo đó, Kosarev thừa nhận "âm mưu" ám sát các lãnh tụ đảng và nhà nước Liên Xô trong dịp biểu diễn thể thao và đội bóng của Nikolai Starostin chính là những sát thủ chuyên nghiệp!
Giữa bờ sinh tử
Ba người em của Nikolai cũng bị bắt giam ngay trong đêm hôm đó. Tuy nhiên, trước sự bức xúc của dư luận vì lời kết án có vẻ khiên cưỡng, tay chân của Beria đã xoay lại cáo trạng, buộc nhà Starostin tội “ca ngợi thể thao tư sản và âm mưu đưa hành vi tư sản vào thể thao Xô viết”. Tháng 11/1943, họ bị tuyên án 10 năm tù khổ sai trong các trại tập trung cấm cố.
Nhưng đây chưa phải là hình phạt cuối cùng. Trước một kẻ thách thức ngoan cố, Betia quyết tâm “xử đẹp” bằng cách gài tay chân vào các trại giam để tìm cách ám toán Nikolai Starostin. Đám NKVD đã hai lần thất bại khi tìm cách đầu độc Nikolai Starostin bằng thức ăn. Bởi vậy, chúng quyết tâm làm tới, trực tiếp trừ khử “cái gai trong mắt” bằng đạn đồng ngay giữa đám đông người trong trại tập trung.
![]() |
| Trùm tình báo Lavrenti Beria |
May mắn cho Nikolai, ông đã gặp được quý nhân vô cùng đúng lúc và giữ lại một mạng cho mình. Hôm ấn định kế hoạch ám sát cũng là ngày con trai Stalin, Vasily đến tìm gặp Nikolai để... môi giới việc làm cho danh thủ này. Với cương vị thống soái của Không quân Liên Xô, Vasily muốn mời Nikolai về dẫn dắt đội bóng của tổ chức này. Trong lúc hai người trao đổi, các cận vệ của Vasily đã nhanh nhạy phát hiện ra những kẻ đáng ngờ và phá tan âm mưu sát hại Nikolai. Ngay lập tức, Vasily đưa Nikolai về Moscow, rời nhà tù sau 5 năm thụ án.
Nhờ ơn cứu rỗi của con trai Stalin, Nikolai đã vừa vặn thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Ông sau đó đã phải ra nước ngoài để trốn tránh đòn thù của Lavrenti Beria và NKVD. Chỉ tới khi Stalin qua đời và Beria bị xử tử, Nikolai mới trở về nước và được bổ nhiệm giữ chức HLV trưởng ĐTQG Liên Xô. Năm 1955, ông giữ chức Chủ tịch Spartak Moscow cho tới tận năm 1992.
|
Du An |
00:00 30/11/-0001

















