Calcio trong cơn bão tiêu cực: Câu chuyện buồn của người hùng Simone Farina

14:30 Thứ ba 03/01/2012

Một tin nhắn không chờ đợi, một chuyến thăm bất ngờ, một cú điện thoại đưa ra “lời đề nghị khiếm nhã”, và rồi cuộc sống bỗng trở nên rối loạn và cảm thấy bị đe dọa, dù trong một phút giây can đảm, anh trở thành người hùng được cả nước Ý biết đến. Câu chuyện của hậu vệ vô danh Simone Farina, người đã lên tiếng tố cáo và dẫn đến giai đoạn tiếp theo của cuộc điều tra về vụ scandal dàn xếp tỉ số đang ngày càng mở rộng trên đất Italia.

Nói “Không” với tiêu cực, Farina trở thành người hùng của bóng đá Italia - Ảnh Getty

“Đồ quỷ, cậu thế nào? Tớ là Zampe đây”. Dường như đấy chỉ là tin nhắn bâng quơ từ một người bạn cũ, nhưng thực chất lại là sự bắt đầu của một cuộc ve vãn từ địa ngục. Họ muốn mua bạn với giá 50 nghìn euro đấy. Nhưng “con quỷ” không chấp nhận, tố cáo cảnh sát và chỉ sau một đêm, trở thành người hùng, nhưng có vẻ như cuộc sống của anh cũng không còn yên bình như trước nữa. “Đồ quỷ” ấy chính là hậu vệ trái có mái tóc vàng hoe đúng kiểu Nedved của Simone Farina, 29 tuổi, có một sự nghiệp cầu thủ tương đối xoàng xĩnh. Anh bắt đầu đi lên từ đội trẻ Roma, sau đó là vài tháng thử việc (thất bại) trên đất Anh, rớt xuống tận hạng C và may mắn thay, vào năm 2007, anh được đội Gubbio ở miền trung Italia “vớt” lên khi còn đang chơi ở hạng C2 (hạng 4) và giờ, sau 5 năm, đang đá ở Serie B. Farina chưa bao giờ là một cầu thủ xuất sắc, và cứ mỗi khi anh nghĩ mình sẽ được một CLB nào đó ở Serie A đưa về thì anh lại dính chấn thương. Ở xứ này, hàng xóm chỉ biết Farina như một anh chàng chuyên chụp ảnh quảng cáo cho balo học sinh. Không còn gì hết nữa. Anh sống một cuộc sống bình dị. Anh không là ai cả. Cho đến ngày 29/9/2011, khi “Zampe” nhắn tin cho anh.

“Zampe” chính là Allessandro Zamperini, người đồng đội cũ của anh ở đội trẻ Roma, người mà anh chưa gặp suốt 10 năm qua. Sau tin nhắn ấy, là những cuộc gọi nhỡ. Sau một buổi tập, Farina thấy điện thoại mình đầy những cuộc nhỡ của Zamperini. Anh chàng đẹp trai này gọi bạn cũ chỉ để nói rằng, anh ta đến Gubbio cũng vì muốn bán một chiếc xe cũ. Thế là họ gặp nhau, và xuất hiện “lời đề nghị khiếm nhã”. Trước công tố viên Di Martino của Viện công tố Cremona, nơi đã tiến hành các cuộc điều tra về scandal cá độ đen và dàn xếp tỉ số của băng đảng Doni, Signori và nhiều cầu thủ khác, anh khai rằng, Zamperini nói rằng anh ta quen biết những người có rất nhiều tiền và một trong số đó là một người Indonesia. Qua một trung gian người Macedonia, hắn hứa sẽ chuyển cho Farina 200 nghìn euro để làm cho Gubbio thua đậm chênh lệch 2 bàn trở lên trong trận đấu với Cesena ở Cúp Italia ngày 30/11/2011. Anh sẽ cầm 50 nghìn trong đó, số còn lại chia cho thủ môn và hai trung vệ của đội. Tiền sẽ được chuyển đến ngay sau khi trận đấu kết thúc. Nhưng Farina từ chối. Zamperini chưa buông tha. Anh ta muốn có số điện thoại của đội trưởng Gubbio. Farina không nói. Cuối cùng, Zamperini bảo: “Nếu cuối mùa đội cậu cần điểm để trụ hạng, thì hãy gọi tớ. Tớ sẽ đến mua cầu thủ các đội đối địch của các cậu”. Farina lắc đầu. Thế rồi Zamperini bỏ đi, với động tác chỉ tay vào mồm ra hiệu im lặng. Thêm động tác chém tay vào cổ. Chẳng ai sống ở cái đất nước đầy rẫy mafia này chậm hiểu đến mức không biết anh ta ám chỉ gì.

Không rõ là Zamperini đề nghị Farina bán trận đấu theo hướng Gubbio thua chênh lệnh 2 bàn trở lên hay theo “vị” 3-1, nhưng trận ấy, Cesena đã thắng Gubbio 3-0, với một cú sút trúng xà ngang của Gubbio ở cuối trận. Lời tố cáo của Farina với các quan chức Gubbio được đưa ra ngay sau đó và họ cùng anh đến Viện công tố Cremona để khai báo. Đấy không phải là những ngày thanh thản với Farina, gia đình anh và đội Gubbio. Các ekip truyền hình đổ tới thành phố bé nhỏ và cổ kính của xứ Umbria này. Báo chí nói về họ hàng ngày cùng với những tin tức về các cuộc bắt bớ ngày càng lan rộng sau lời cáo buộc của Farina. Gubbio tuyên bố đóng cửa với báo chí. Farina bị họ buộc phải im lặng. Người ta sợ hãi bị trả thù. Bản thân Farina đòi hỏi cảnh sát bảo vệ anh 24/24 giờ, kể cả trong những buổi tập.

Farina nhớ như in những gì đã xảy ra với Fabio Pisacane, cựu hậu vệ Lumezzane và mùa này chơi ở Ternana, mùa trước đã từng lên tiếng tố cáo một vụ dàn xếp tỉ số ở hạng Lega Pro (hạng C cũ) để rồi bị chính các đồng đội xa lánh và ruồng bỏ. Anh hiểu rằng, trong cuộc sống đầy rẫy bế tắc và thể thao ngày càng phi thể thao này, các hành động chân thành và thật thà đáng biểu dương, nhưng sẽ trở thành nguy hiểm nếu biến nó thành một hiện tượng. Gubbio không muốn biến anh thành một người hùng. Với họ, anh chỉ làm điều anh cần phải làm, vì điều ấy là đúng. HLV Gigi Simoni của anh bảo rằng: “Trong bóng đá, tôi đã thấy rất nhiều điều, kể cả vụ này, và tôi biết chúng sẽ kết thúc thế nào”. Chủ tịch Fioriti tuyên bố: “Farina là một người bình thường, có trách nhiệm công dân và nguyên tắc sống. Việc của anh ấy cần phải làm cho nó trở thành bình thường”. Phải, cần phải như thế, nhưng người ta cũng không được phép sợ hãi. Farina hiện đang cảm thấy thế. Sợ cho tính mạng và sợ vì cuộc sống bình thường nhất của mình không còn như trước. Anh đã không còn là người bình thường nữa.

Gubbio được mệnh danh là “thành phố gốm sứ” của Italia, có một lịch sử lâu đời gắn bó với những tên tuổi nổi tiếng. Người mới nhất đã chọn nơi đây để sống nốt những năm tháng cuối đời là diễn viên huyền thoại Terence Hill (tên tiếng Anh của Mario Girotti), người đã làm rực sáng màn bạc những năm 1970 trong các serie phim cao bồi spaghetti, mà đáng nhớ nhất là “Tên tôi là Không ai cả”. Giờ đây, Gubbio lại được nhắc đến với tên một cầu thủ, người đã sống một cách mờ nhạt ở xứ Viễn Tây hoang dại chuyên xử theo luật rừng là calcio. Để rồi trong một giây phút mà lương tri và trái tim lên tiếng, con người vô danh ấy đã không còn có tên là “Không ai cả” nữa. Tên anh là Simone Farina.

Anh Ngọc | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục