Biến cố kinh hoàng
Kinh hoàng không phải ở sức mạnh của Malaysia, mà ở cách chúng ta thủng lưới. Vẫn đội bóng có tiếng về thể lực đó, chúng ta chiến đấu với họ ngang cơ ở lượt đi thì lượt về chúng ta vô cùng lép vế. Thế trận muốn giành được cần những pha tranh chấp, những quyết định triển khai bóng phù hợp, nhưng ta thua thiệt toàn phần. Quyết tâm, năng lượng, sự bình tĩnh đáng khâm phục dường như đã rơi vãi đâu đó trên chuyến bay trở về.
Phải nói rõ rằng, các tuyển thủ của chúng ta vẫn chơi với bầu nhiệt huyết, vẫn làm hết sức mình, nhưng sự thiếu tỉnh táo trong tâm thức và những lỗi cá nhân sơ đẳng đã mang đến một kịch bản không thể tưởng tượng được. Bốn bàn thua thì ba bàn là ba lỗi khác nhau của các vị trí trong hàng phòng ngự, còn một bàn sau hai cú đánh đầu trong thế không người kèm của hai cầu thủ Malay. Hình ảnh Việt Nam lạnh lùng, trên chân ở trận lượt đi biến mất, thay vào đó, chúng ta như bị giật mình trước sức kháng cự của người Mã. Thật ra họ không làm điều gì quá đặc biệt, tự chúng ta đã thụt lùi về chất lượng chơi bóng so với trước đó 4 ngày.
Hàng thủ tưởng chừng đã an toàn hơn sau vòng bảng, thì bao nhiêu sai sót, lỗi lầm lại dồn hết cả vào trận đấu quan trọng nhất. Giá như không sơ hở để dính penalty sớm, giá như Văn Biển phá quả bóng đi đừng có chần chừ, giá cú vung chân của Tiến Thành lệch đi vài độ… Không! chẳng cái “giá như” nào thành hiện thực được nữa. Văn Biển là điểm yếu chết người, hỗ trợ tấn công là con số 0, tạt bóng luôn luôn thừa lực thiếu chính xác, phòng ngự cũng rất tệ. Nguyên Mạnh đã làm khá tốt nhiệm vụ, song những bàn thua sớm khiến hệ thống phòng ngự trở nên bị động, thiếu ăn ý, dẫn đến nhiều biến cố tiếp theo.
Ông Miura đã nói chúng ta phải quên trận lượt đi và coi đây như một trận đấu mới, trước một đối thủ mạnh và có nguyên vẹn khát khao. Nhưng từ khán giả đến các bình luận viên, đến luôn cả nhiều cầu thủ, có thể họ đã nghĩ tới trận chung kết quá nhiều. Thật lòng, hầu hết chúng ta đều tự tin với cách tuyển Việt Nam kiên cường trên đất bạn, vượt qua hàng loạt bất lợi để cho thấy vị thế “cửa trên”. Ấy vậy nhưng, thứ tự trên dưới đó thay đổi chỉ trong chớp mắt, khi quyền điều khiển, quyền chủ động về kết quả đã đến với Malaysia quá dễ dàng ngay tại Mỹ Đình.
Vừa tự thua, vừa không may mắn
Malaysia chơi vô cùng vô cùng đơn giản, họ không rườm rà, chuyền vượt tuyến nhiều, dựa vào khả năng càn lướt, tì đè để khống chế bóng. Hậu vệ ta hay ngập ngừng lóng ngóng, họ tận dụng thể hình thể lực gây sức ép khiến ta mắc sai lầm. Chúng ta bỏ lỡ những cơ hội tốt vì nóng vội, còn đội bạn ghi bàn từ những tình huống rất trời ơi. Tiền đạo ta di chuyển rất thiếu quan sát và liên tục việt vị, thế nhưng ta vẫn không ít phen khiến đội bạn toát mồ hôi ở nửa sau trận đấu. Nói chung, tỷ số không phản ánh đúng thực lực đôi bên, nó phản ánh sự thiếu tập trung, thiếu bình tĩnh, sự thất thường trong bản lĩnh của tuyển Việt Nam.
Tất cả mọi thứ trước trận đều đứng về phía chúng ta, mà chỉ 45 phút sau đã nằm gọn trong tay đội bạn. Sau nỗi đau SEA Games, người Malay tiếp tục hành hạ trái tim cổ động viên Việt Nam với món nợ AFF Cup, họ luôn tỏ ra “vô hại” và rồi đùng một cái, họ khiến chúng ta ngã gục tối tăm mặt mũi đúng cái lúc chúng ta thăng hoa nhất, mơ mộng nhất. Nhưng họ làm được thế là nhờ ta giúp sức một nửa, hàng thủ đã phá mạnh, phá sạch, phá tận gốc, không chừa chút hy vọng nào cho những cố gắng của hàng công.
Ngoài những yếu kém, chúng ta còn bị may mắn quay lưng. Đầu hiệp hai ta đã thay hết 3 người, trong đó phí hẳn hai sự thay đổi với Hoàng Thịnh và Tấn Tài, những người đều không đủ sức khỏe để trụ vững giữa sân, nơi cũng cần chịu trách nhiệm về thất bại. Trận đấu quá quan trọng, mọi sự điều chỉnh đều đắt giá, nhưng ông Miura không có Vũ Minh Tuấn, không có Xuân Thành – để lại vị trí cho văn Biển tạo ra ác mộng, và ông đưa Tấn Tài vào thay Hoàng thịnh chưa đến 5 phút thì lại phải thay chính Tấn Tài bị đau bằng Hải Anh – một phương án đối phó.
Trên đất Malay, chúng ta chịu thiệt đủ đường khi trọng tài thiên vị, để mặc đối phương chơi thô bạo, tưởng tượng ra một quả penalty, nhờ ta chiến thắng nên sự ấm ức và những vết đau trên chân cầu thủ mới phần nào lắng dịu. Lượt về, Thành Lương bị xô ngã trong vòng cấm, hậu vệ Malay để bóng chạm tay (rồi giả vờ ôm mặt) trọng tài đều không cắt còi. Rồi cuối cùng, chỉ là một tiểu tiết, nhưng chúng ta có thậm chí chưa đến 3 phút bù giờ, trong khi cầu thủ Malay liên tục nằm sân, câu kéo thời gian suốt hiệp hai trận đấu.
Những gì xảy ra liên quan nhiều đến chuyên môn cầu thủ mà HLV Miura không thể lường được. Đây không phải một kỳ AFF Cup thành công, nhưng không hẳn là thất bại. Hai trận thắng trước Philippin và Malaysia trước đó đã khuấy động trở lại không khí bóng đá tình yêu với đội tuyển, hiệu ứng từ ông Miura giống như một phép màu, đem về những chiến thắng chạm đến tận cùng cảm xúc. Bóng đá là thế, biết làm sao, buồn bã rồi cũng qua đi, rồi tương lai lại đến. Chúng ta có quyền giận dữ, oán trách cầu thủ, nhưng cũng đừng quên họ đã chiến đấu quả cảm thế nào. Nhìn về phía trước, bóng đá Việt Nam đang có nhiều điều để hy vọng lắm. Đừng buồn quá lâu, đừng trách quá nhiều. Bóng đá mà, phải không?
Kinh hoàng không phải ở sức mạnh của Malaysia, mà ở cách chúng ta thủng lưới. Vẫn đội bóng có tiếng về thể lực đó, chúng ta chiến đấu với họ ngang cơ ở lượt đi thì lượt về chúng ta vô cùng lép vế. Thế trận muốn giành được cần những pha tranh chấp, những quyết định triển khai bóng phù hợp, nhưng ta thua thiệt toàn phần. Quyết tâm, năng lượng, sự bình tĩnh đáng khâm phục dường như đã rơi vãi đâu đó trên chuyến bay trở về.
Phải nói rõ rằng, các tuyển thủ của chúng ta vẫn chơi với bầu nhiệt huyết, vẫn làm hết sức mình, nhưng sự thiếu tỉnh táo trong tâm thức và những lỗi cá nhân sơ đẳng đã mang đến một kịch bản không thể tưởng tượng được. Bốn bàn thua thì ba bàn là ba lỗi khác nhau của các vị trí trong hàng phòng ngự, còn một bàn sau hai cú đánh đầu trong thế không người kèm của hai cầu thủ Malay. Hình ảnh Việt Nam lạnh lùng, trên chân ở trận lượt đi biến mất, thay vào đó, chúng ta như bị giật mình trước sức kháng cự của người Mã. Thật ra họ không làm điều gì quá đặc biệt, tự chúng ta đã thụt lùi về chất lượng chơi bóng so với trước đó 4 ngày.
![]() |
| Người Malaysia đã lấy đi của chúng ta quá nhiều, niềm vui, những giọt máu và cả nước mắt. Ảnh internet |
Hàng thủ tưởng chừng đã an toàn hơn sau vòng bảng, thì bao nhiêu sai sót, lỗi lầm lại dồn hết cả vào trận đấu quan trọng nhất. Giá như không sơ hở để dính penalty sớm, giá như Văn Biển phá quả bóng đi đừng có chần chừ, giá cú vung chân của Tiến Thành lệch đi vài độ… Không! chẳng cái “giá như” nào thành hiện thực được nữa. Văn Biển là điểm yếu chết người, hỗ trợ tấn công là con số 0, tạt bóng luôn luôn thừa lực thiếu chính xác, phòng ngự cũng rất tệ. Nguyên Mạnh đã làm khá tốt nhiệm vụ, song những bàn thua sớm khiến hệ thống phòng ngự trở nên bị động, thiếu ăn ý, dẫn đến nhiều biến cố tiếp theo.
Ông Miura đã nói chúng ta phải quên trận lượt đi và coi đây như một trận đấu mới, trước một đối thủ mạnh và có nguyên vẹn khát khao. Nhưng từ khán giả đến các bình luận viên, đến luôn cả nhiều cầu thủ, có thể họ đã nghĩ tới trận chung kết quá nhiều. Thật lòng, hầu hết chúng ta đều tự tin với cách tuyển Việt Nam kiên cường trên đất bạn, vượt qua hàng loạt bất lợi để cho thấy vị thế “cửa trên”. Ấy vậy nhưng, thứ tự trên dưới đó thay đổi chỉ trong chớp mắt, khi quyền điều khiển, quyền chủ động về kết quả đã đến với Malaysia quá dễ dàng ngay tại Mỹ Đình.
Vừa tự thua, vừa không may mắn
Malaysia chơi vô cùng vô cùng đơn giản, họ không rườm rà, chuyền vượt tuyến nhiều, dựa vào khả năng càn lướt, tì đè để khống chế bóng. Hậu vệ ta hay ngập ngừng lóng ngóng, họ tận dụng thể hình thể lực gây sức ép khiến ta mắc sai lầm. Chúng ta bỏ lỡ những cơ hội tốt vì nóng vội, còn đội bạn ghi bàn từ những tình huống rất trời ơi. Tiền đạo ta di chuyển rất thiếu quan sát và liên tục việt vị, thế nhưng ta vẫn không ít phen khiến đội bạn toát mồ hôi ở nửa sau trận đấu. Nói chung, tỷ số không phản ánh đúng thực lực đôi bên, nó phản ánh sự thiếu tập trung, thiếu bình tĩnh, sự thất thường trong bản lĩnh của tuyển Việt Nam.
Tất cả mọi thứ trước trận đều đứng về phía chúng ta, mà chỉ 45 phút sau đã nằm gọn trong tay đội bạn. Sau nỗi đau SEA Games, người Malay tiếp tục hành hạ trái tim cổ động viên Việt Nam với món nợ AFF Cup, họ luôn tỏ ra “vô hại” và rồi đùng một cái, họ khiến chúng ta ngã gục tối tăm mặt mũi đúng cái lúc chúng ta thăng hoa nhất, mơ mộng nhất. Nhưng họ làm được thế là nhờ ta giúp sức một nửa, hàng thủ đã phá mạnh, phá sạch, phá tận gốc, không chừa chút hy vọng nào cho những cố gắng của hàng công.
Ngoài những yếu kém, chúng ta còn bị may mắn quay lưng. Đầu hiệp hai ta đã thay hết 3 người, trong đó phí hẳn hai sự thay đổi với Hoàng Thịnh và Tấn Tài, những người đều không đủ sức khỏe để trụ vững giữa sân, nơi cũng cần chịu trách nhiệm về thất bại. Trận đấu quá quan trọng, mọi sự điều chỉnh đều đắt giá, nhưng ông Miura không có Vũ Minh Tuấn, không có Xuân Thành – để lại vị trí cho văn Biển tạo ra ác mộng, và ông đưa Tấn Tài vào thay Hoàng thịnh chưa đến 5 phút thì lại phải thay chính Tấn Tài bị đau bằng Hải Anh – một phương án đối phó.
Trên đất Malay, chúng ta chịu thiệt đủ đường khi trọng tài thiên vị, để mặc đối phương chơi thô bạo, tưởng tượng ra một quả penalty, nhờ ta chiến thắng nên sự ấm ức và những vết đau trên chân cầu thủ mới phần nào lắng dịu. Lượt về, Thành Lương bị xô ngã trong vòng cấm, hậu vệ Malay để bóng chạm tay (rồi giả vờ ôm mặt) trọng tài đều không cắt còi. Rồi cuối cùng, chỉ là một tiểu tiết, nhưng chúng ta có thậm chí chưa đến 3 phút bù giờ, trong khi cầu thủ Malay liên tục nằm sân, câu kéo thời gian suốt hiệp hai trận đấu.
Những gì xảy ra liên quan nhiều đến chuyên môn cầu thủ mà HLV Miura không thể lường được. Đây không phải một kỳ AFF Cup thành công, nhưng không hẳn là thất bại. Hai trận thắng trước Philippin và Malaysia trước đó đã khuấy động trở lại không khí bóng đá tình yêu với đội tuyển, hiệu ứng từ ông Miura giống như một phép màu, đem về những chiến thắng chạm đến tận cùng cảm xúc. Bóng đá là thế, biết làm sao, buồn bã rồi cũng qua đi, rồi tương lai lại đến. Chúng ta có quyền giận dữ, oán trách cầu thủ, nhưng cũng đừng quên họ đã chiến đấu quả cảm thế nào. Nhìn về phía trước, bóng đá Việt Nam đang có nhiều điều để hy vọng lắm. Đừng buồn quá lâu, đừng trách quá nhiều. Bóng đá mà, phải không?
Mạnh Quang |
00:00 30/11/-0001















