Thua 4 bàn không gỡ tại San Siro là một thảm họa với Arsenal. Đến Arrigo Sacchi – cựu HLV của Milan phải thốt lên rằng: “Đây là Arsenal tệ nhất trong 10 năm qua”. Và như HLV Wenger thừa nhận: “Chúng tôi chỉ có vài phần trăm nhưng thực tế, chúng tôi đã bị loại”. Đúng, Arsenal quá yếu và thất bại này càng thêm phần khẳng định cái điều mà bấy lâu người ta vẫn nghi ngời: Các học trò HLV Wenger đã tụt lùi quá xa so với năm ngoái chứ đừng nói gì tới 4 năm về trước khi họ chính là đội bóng Anh đầu tiên đánh bại Milan ngay ở San Siro. Lan tỏa theo sự nhạt nhòa thiếu ổn định tại Premier League, “Pháo thủ” đã cất lên những hơi thở khó nhọc tại Champions League. Họ thua Milan trên tất cả các bình diện: Về tốc độ, tinh thần, đẳng cấp…
Tại San Siro, Henry đã nói lời tạm biệt Arsenal (hết hạn hợp đồng cho mượn từ New York Red Bulls), nhưng một viễn cảnh tương tự rất có thể sẽ xảy đến với Wenger hay Van Persie. HLV Ferguson của MU từng được trao tặng danh hiệu Sir vì những đóng góp cho bóng đá xứ sở sương mù. Arsene Wenger có lẽ cũng xứng đáng, đặc biệt là triết lý “ươm mầm tài năng”. Vậy tại sao “người ta” (nước Anh) lại nói không với Giáo sư? Đơn giản rằng ông hái được quá ít “quả ngọt” dù đào tạo ra nhiều thế hệ cầu thủ đẳng cấp. Arsenal bị bào mòn sức mạnh khi những ngôi sao cứ lần lượt ra đi sau mỗi mùa giải và sự thật là họ tay trắng đã 7 năm liên tiếp.
![]() |
| Thôi đành chia tay... |
Wenger đáng bị chỉ trích hay nên được thông cảm? Muốn gặt hái thành công như cựu cầu thủ của Arsenal, Dennis Bergkamp phân tích: “Bạn cần một vài cá tính để giúp đội bóng tiến lên trong cả thi đấu lẫn tập luyện…”. Tiếc rằng Arsenal hiện tại không có nhân tố như thế. Chính Wenger đã tạo nên bi kịch cho The Gunners bởi chính sách “trồng người” vốn rất được tung hô nhưng lại thiếu hoạch định, cụ thể là chiến lược giữ ngôi sao. Nghĩ đi nghĩ lại thôi cũng đành hiểu cho Wenger theo ý, rằng đó là tính cách của ông. Theo hướng nào đi chăng nữa thì tất cả đều “bị” gom về hiện thực – Arsenal đang tụt lùi còn Arsene Wenger đã bắt đầu chuỗi ngày giằng xé thực sự về tương lai của mình từ đây.
Arsenal đang mắc thói quen nguy hiểm ở Premier League – thua và hòa ngang với thắng. Nhưng tới sân chơi danh giá Champions League, chưa bao giờ họ lại mất mặt như 90 phút tại San Siro. Và nó như nhắc nhở những người như Van Persie rằng đã đến lúc rời Emirates. Robin Van Persie từng được các CĐV Arsenal gọi là “siêu nhân” khi một mình anh đã tìm sự sống cho cả đội bóng ở mùa này. Có điều, đó là “sự sống” chứ không phải sự thành công. Với 22 bàn thắng ở Premier League, Persie chỉ an tâm cho vị trí số 1 trong cuộc đua Vua phá lưới chứ không kéo Arsenal gần hơn với Man City và MU. Nếu mang con số ấy, phong độ ấy, đẳng cấp ấy đến một tập thể khác như Barca, Real, có lẽ nụ cười sau mỗi lần Persie ghi bàn sẽ có ý nghĩa hơn.
Van Persie là “người mohican cuối cùng” trong thế hệ các tài năng của Arsenal, thế nhưng chẳng biết, anh sẽ còn đủ kiên nhẫn để chiến đấu đến khi nào…















