Viết cho anh, Fernando Torres: Ngày ấy và bây giờ

13:30 Chủ nhật 17/03/2013

Trong số những lần tỏa sáng hiếm hoi của mình, màn trình diễn của Torres trước CLB Romania Steaua Bucharest là thật sự ấn tượng và đã thắp lên tia sáng le lói hi vọng trong lòng NHM về viễn cảnh Torres sẽ lại là El Nino của ngày nào.

Torres của những ngày xưa. Ảnh nguồn: Internet

Ngày xưa, có 1 cầu thủ trẻ với mái tóc vàng bồng bềnh và óng ả làm khiếp sợ mọi hàng phòng ngự tại La Liga nhưng lại hớp hồn không biết bao nhiêu thiếu nữ. Anh như một cơn lốc cuốn phăng đi tất cả chướng ngại vật trên đường đến khung thành đối phương bằng một tốc độ khủng khiếp. Anh gánh trên vai cả đội bóng khi mới tròn 19 tuổi với chiếc băng đội trưởng trên tay. Anh là một hiện tượng, một tài năng, một sát thủ mà tất cả các CLB đều muốn sở hữu. Anh là Fernando Torres, 19 tuổi, trong màu áo Atletico Madrid, nơi làm nên tên tuổi của anh trong thế giới túc cầu.

Torres vẫn lãng tử như ngày nào, vẫn hớp hồn các thiếu nữ dù anh đã gần 30. Nhưng thời gian và chấn thương đã lấy đi của anh thứ quan trọng nhất đối với một tiền đạo, khả năng săn bàn. Sau 2 năm khoác áo Chelsea, El Nino chưa ghi nổi 20 bàn trong 115 trận đã đấu. 1 thành tích quá tệ hại nếu so sánh với tài năng của anh trong quá khứ. Giờ chẳng ai còn sợ Torres nữa. Torres giờ như một con mèo ngoan ngoãn trước khung thành đối phương. De Gea có lẽ đã phải cười sặc sụa khi không hiểu Torres làm cách nào lại có thể đưa bóng ra ngoài trong tình huống mà 1 thủ môn như anh cũng chưa chắc có thể bỏ lỡ "đẹp" như vậy. Đó chỉ là một minh chứng điển hình cho sự thui chột bản năng sát thủ của anh.

Và đây, Torres trên tột đỉnh vinh quang khi ghi bàn thắng quyết định giúp TBN vô địch EURO 2008. Ảnh nguồn: Internet

Nhớ lại ngày nào 5 năm trước, Philip Lahm đã phải rất vất vả mà vẫn không theo nổi Torres, Lehmann cũng đã băng ra rất gắt truy cản, nhưng với bản năng sát thủ của mình, anh vẫn kịp chích mũi giày đưa được bóng vào lưới, giúp Tây Ban Nha giành chức vô địch Euro 2008, mở đầu cho kỉ nguyên thống trị đến tận bây giờ. Nhưng tiếc thay, đó cũng là lần gần nhất mà Torres tỏa sáng rực rỡ. Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu?

Torres từng là một tiền đạo đẳng cấp và toàn diện. Tốc độ. Sức mạnh. Tinh quái. Kĩ thuật. Lạnh lùng. Dứt điểm tuyệt vời cả 2 chân lẫn bằng đầu. Di chuyển không bóng khôn ngoan. Đánh hơi bàn thắng cực nhạy. Chớp thời cơ nhanh như điện giật. Ghi bàn ở những trận đấu đỉnh cao. Tóm lại, thời đỉnh cao, Torres là riêng, là duy nhất.

Nhưng tất cả đều đã trôi vào dĩ vãng. Khi anh khoác lên người chiếc áo xanh của The Blues với sức nặng 50 triệu bảng đè lên vai, anh đã không còn là anh. NHM Chelsea và của riêng anh đã phải chờ đợi quá lâu để chứng kiến anh ghi bàn thắng ra mắt CLB mới. 903 phút. Đó chính xác là những gì mà NHM phải chờ đợi. Nếu như ngày xưa, Torres ghi bàn là chuyện hết sức bình thường thì ngày nay, El Nino phá lưới đối phương sẽ là một sự kiện. Éo le thay! Từ một người hùng trong mắt mọi người, giờ anh chỉ là một món hàng "bỏ thì thương, vương thì tội".

Torres chìm trong thất vọng khi khoác áo Chelsea. Ảnh nguồn: Internet

Quả thật, Torres được NHM quá ưu ái. Dù thi đấu tệ hại cỡ nào, anh vẫn luôn được kì vọng sẽ hồi sinh. Không ai nỡ bỏ rơi anh, người từng đem đến cho họ biết bao cảm xúc ngọt ngào. Torres đã cố gắng. Rất cố gắng. Cố gắng không mệt mỏi. Nhưng vận may lại không mỉm cười. Có khi là cột dọc. Có khi là xà ngang. Và có khi là do chính anh. Bàn thắng cứ như có chân và cứ chạy trốn anh dù anh nỗ lực bám đuổi.

Trở lại trận đấu tại Europa League vừa qua. Có thể nói, đó là một Torres gần nhất với quá khứ mà NHM đã từng được chứng kiến. Không chỉ vì bàn thắng rất đẳng cấp mà anh ghi được (đó là một tình huống rất khó, góc sút rất hẹp và ở tư thế chân không thuận, nhưng Torres lại có thể "xâu kim" hậu vệ và sút bóng chính xác vào góc xa ngoài tầm với của thủ môn), mà còn ở những gì mà anh đóng góp trên sân. Bàn thắng đầu tiên của Mata, anh là người lôi kéo rất tốt hậu vệ đối phương để người đồng hương ghi bàn. Ngoài ra, còn vô số nhưng pha chạy chỗ thông minh và gắn kết với đồng đội. Tình huống đi bóng cuối trận qua 3 hậu vệ đối phương tạo cơ hội cho Benayoun cũng vô cùng đẹp mắt và gợi nhớ hình ảnh El Nino năm nào. Nhưng "ấn tượng nhất" có lẽ là hình ảnh máu chảy đầy trên gương mặt "trẻ thơ" của anh. Torres đã cháy hết mình vì Chelsea, nên dù có đá hỏng penalty thì cũng chẳng ai có thể và "nỡ lòng" trách anh.

Nhưng Torres luôn cháy hết mình vì The Blues. Ảnh nguồn: Internet

Torres có thể không ghi nhiều bàn như Robin van Persie, không xuất chúng như Messi hay Ronaldo, nhưng trong lòng NHM, anh vẫn luôn có chỗ đứng nhất định và không ai có thể thay thế. Đó là một Torres hiền lành, dễ mến với nụ cười thiên thần và những bàn thắng đầy cảm xúc. Con tim nhiều lúc không cần quá lí trí. Yêu là yêu. Đơn giản thế thôi. Và Torres chiếm giữ trái tim NHM theo cách nhẹ nhàng như vậy.

Hữu Vinh | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục