Là một trong những cầu thủ trưởng thành từ lò đào tạo của Tottenham, Younes Kaboul đã chơi rất hay trong năm cuối cùng tại vị của HLV Harry Redknapp và anh cũng đã có một chỗ đứng vững chắc trong đội hình ra sân của HLV Villas Boas hè rồi.
Tuy nhiên, một chấn thương đầu gối cực kỳ nghiêm trọng trong trận Newcastle United đã khiến Kaboul phải ngồi ngoài ba tháng, ngay khi mùa giải 2012-2013 chỉ mới bắt đầu có một tuần lễ.
Cầu thủ người Pháp đã tập luyện đến mức các bác sĩ ở Tottenham đôi lúc phải ngăn anh lại. Chính nhờ tập luyện đều đặn và quyết tâm như vậy mà Kaboul đã bình phục rất nhanh, nhưng rủi thay, cầu thủ này đã bị rách cơ đùi trong một trận đấu tập với đội U21 Manchester United.
Chính vì thế mà cầu thủ này đã phải ngồi ngoài trong 5 trận đá giao hữu trước mùa giải vừa qua, khiến người ta nghĩ đến khả năng anh sẽ phải tiếp tục đóng vai dự bị trong mùa giải tới. Nhưng sự có mặt trong hiệp hai của Kaboul trong trận gặp Espanyol đã phủ nhận hoàn toàn điều đó.
![]() |
| Dù ở thời đại nào, lòng trung thành cũng cao hơn sự bạc bẽo |
Kaboul đã phải ngồi ngoài. Và anh đã phải nếm trải đủ những cay đắng của kiếp chấn thương, phải ngồi thèm thuồng nhìn đồng đội dốc từng đường bóng, tỉa từng đường chuyền mà không thể làm gì được.
Trái với Gareth Bale, cầu thủ siêu sao vốn không thèm đến cả sân White Hart Lane để cổ vũ cho các đồng đội kể từ khi mùa giải trước kết thúc, Kaboul là một trong những người luôn luôn có mặt ở sân nhà Tottenham, bất kể nắng mưa.
Trong bất kỳ một trận đấu nào của Gà Trống, người ta cũng có thể dễ dàng thấy được hình ảnh tiền vệ này ngồi đằng sau hàng ghế dự bị của Tottenham với vẻ mặt buồn rười rượi, mặc dù không ai đòi hỏi anh phải có mặt ở đó cả.
Tâm sự với một phóng viên sau một trận thắng ở giải Ngoại Hạng mùa trước, Kaboul thổ lộ: "Lâu lắm rồi tôi không được đá bóng. Ngồi gần mặt sân như thế khiến tôi có cảm giác như mình vẫn là một phần của đội bóng, cùng chung sức với đồng đội giành chiến thắng. Nhưng nó cũng khiến tôi cảm thấy đau đớn vô cùng vì không được ra sân."
"Điều đó rất khó khăn. Tôi luôn đến đây để ủng hộ đội bóng, nhưng cảm giác thật kinh khủng. Đôi khi bạn chỉ muốn lao ra sân, giành lấy bóng và ghi bàn. Khi bạn thấy đồng đội của mình gặp khó khăn hoặc đang chiến thắng, bạn chỉ muốn ra sân đứng cạnh họ, dù thắng hay thua."
Đứng cạnh một sự trung thành tuyệt đối và tình yêu đội bóng lớn lao như thế, tự dưng, những toan tính vặt vãnh và những chiêu trò nhỏ nhoi của Gareth Bale để đòi ra đi chợt hoá ra vô nghĩa.













