Đối với cá nhân Kobbie Mainoo, việc được HLV Thomas Tuchel tung vào sân từ băng ghế dự bị là sự đền đáp xứng đáng cho ba tháng nỗ lực không ngừng nghỉ dưới thời Michael Carrick, cũng như quãng thời gian dài kiên nhẫn chịu đựng sự ghẻ lạnh của người tiền nhiệm Ruben Amorim. Kể từ khi Amorim bị sa thải, Mainoo đã có những bước tiến vượt bậc, khiến ban lãnh đạo Man Utd hẳn phải thầm cảm ơn vì đã không phạm phải sai lầm bán đi viên ngọc quý này.
Thế nhưng, chính quyết định thay người ở phút 69 của HLV Tuchel lại vô tình khơi dậy một nỗi đau chưa nguôi của Quỷ đỏ. Mainoo được tung vào sân để thế chỗ cho James Garner – người đã có một màn ra mắt ĐTQG như mơ khi ẵm trọn danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất trận (MOTM). Thậm chí, Tuchel còn không ngần ngại ví von Garner là "Federico Valverde của nước Anh".
Khoảnh khắc một sản phẩm của lò Carrington (Mainoo) vào sân thay cho một sản phẩm ưu tú khác của học viện (Garner) trong màu áo ĐTQG mang đến niềm tự hào to lớn. Nhưng xen lẫn trong đó là một sự nuối tiếc đến ám ảnh. Lẽ ra, câu bình luận "Mainoo vào sân thay Garner" phải là điều diễn ra hàng tuần trong các trận đấu của Manchester United, chứ không phải ở đội tuyển quốc gia.
Vấn đề cốt lõi nằm ở việc Man Utd đã không trao đủ niềm tin cho James Garner khi họ còn sở hữu anh. Erik ten Hag đã gạt bỏ tài năng trẻ này, thay vào đó là ném tiền qua cửa sổ cho những bản hợp đồng mượn ngắn hạn, kém hiệu quả như Marcel Sabitzer hay Sofyan Amrabat, trong khi Garner đang khao khát được chứng tỏ bản thân.
Quỷ đỏ đã chọn cách thu về 15 triệu bảng "tiền tươi thóc thật", biến học viện đào tạo trẻ thành một cỗ máy in tiền thuần túy thay vì tận dụng giá trị thực sự của nó: cung cấp nguồn lực kế cận chất lượng cho đội một. Giờ đây, khi chứng kiến Garner tỏa sáng và có thể trở thành mảnh ghép hoàn hảo mà hàng tiền vệ Man Utd đang đỏ mắt tìm kiếm, giá trị của anh trên thị trường chuyển nhượng ước tính đã tăng gấp 4 lần con số 15 triệu bảng năm xưa.
Việc Garner vừa gia hạn hợp đồng với Everton càng làm cho hy vọng đưa anh trở lại Old Trafford trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Đáng sợ hơn, Man Utd suýt chút nữa đã lặp lại kịch bản sai lầm tương tự với Kobbie Mainoo dưới danh nghĩa "lợi nhuận thuần" trong thời kỳ của Amorim. May mắn thay, sự sụp đổ sớm của chiến lược gia người Bồ Đào Nha đã "cứu" Quỷ đỏ khỏi một quyết định thảm họa.
Mainoo đã và đang chứng minh những kẻ nghi ngờ mình đã sai, với một khác biệt duy nhất: anh được làm điều đó ngay tại Old Trafford, cơ hội mà James Garner chưa bao giờ có được.
Bài học từ thương vụ James Garner là một lời cảnh tỉnh đanh thép cho INEOS và ban lãnh đạo mới của Man Utd. Nếu tiếp tục chính sách bán đi những tài năng sáng giá từ học viện chỉ để đổi lấy "lợi nhuận thuần", rồi sau đó dùng số tiền ấy mua về những cầu thủ ngoại binh hạng xoàng, Quỷ đỏ sẽ mãi quẩn quanh trong mớ bòng bong của sự tụt hậu. "Lợi nhuận thuần" sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu nó trực tiếp làm suy yếu sức mạnh của đội bóng trên sân cỏ.














