Trong lịch sử hào hùng của mình, Juventus luôn được biết đến như một pháo đài bất khả xâm phạm với triết lý phòng ngự thực dụng đã trở thành thương hiệu. Thế nhưng, đêm Istanbul huyền diệu đối với Galatasaray lại là một đêm đen tối cùng cực đối với "Bà đầm già".
Thất bại cách biệt 2-5 không chỉ đẩy đại diện Serie A vào cửa tử tại Champions League, mà còn khắc một vết nhơ chưa từng thấy vào lịch sử câu lạc bộ kể từ năm 1958.
Chưa bao giờ kể từ sau thảm bại 0-7 trước Wiener Sport-Club cách đây gần 7 thập kỷ, người ta mới lại thấy Juventus mong manh và bạc nhược đến thế ở đấu trường châu lục. 5 bàn thua tại Ali Sami Yen không chỉ là những con số vô hồn. Chúng là lời tố cáo đanh thép cho sự sụp đổ hệ thống của hàng thủ "Bianconeri".
Dù Teun Koopmeiners đã nỗ lực thắp lên hy vọng với một cú đúp trong hiệp một, nhưng tất cả đã bị nhấn chìm bởi cơn cuồng phong đỏ-vàng. Những Gabriel Sara, Noa Lang hay Sacha Boey đã chơi bóng như thể đang đi dạo giữa một hàng phòng ngự trứ danh nhưng bỗng chốc hóa "ngây thơ" của người Ý.
Nỗi đau của Juventus còn nhân đôi khi những mất mát không chỉ nằm ở bảng tỷ số. Chấn thương của trụ cột Gleison Bremer và tấm thẻ đỏ của Juan Cabal đã quét sạch những lựa chọn tin cậy nhất ở hàng thủ cho trận lượt về.
Khi "linh hồn" của hệ thống phòng ngự bị tổn thương, nhiệm vụ lội ngược dòng vốn đã khó nay lại càng trở nên bất khả thi. Juventus không chỉ thua một trận đấu, họ đang đứng trước nguy cơ mất đi cả một bản sắc vốn được xây dựng bằng kỷ luật và sự thép già.
Giờ đây, nhiệm vụ của thầy trò Luciano Spalletti là phải thắng với cách biệt ít nhất 3 bàn ở trận lượt về. Trong bóng đá, mọi thứ đều có thể xảy ra, nhưng nhìn vào tiền lệ của các đội bóng đồng hương như Lazio, Inter hay Roma tại đấu trường châu Âu gần đây, người hâm mộ thành Turin có quyền lo ngại.
Những đại diện Serie A thường tỏ ra hụt hơi khi đối mặt với áp lực phải ghi nhiều bàn thắng mà vẫn phải giữ sạch lưới.
Lịch sử đang quay lưng, nhân sự đang tan hoang và tinh thần đang chạm đáy. Juventus cần một phép màu thực sự tại Turin để xóa đi vết nhơ Istanbul. Nếu không thể làm nên lịch sử bằng một cuộc lội ngược dòng vĩ đại, mùa giải này sẽ mãi được nhớ đến như một chương đen tối nhất của "Bianconeri", nơi bản lĩnh của một gã khổng lồ bị chôn vùi dưới sức nóng của "địa ngục" Thổ Nhĩ Kỳ.
Đây không còn là bài kiểm tra về chuyên môn, mà là bài kiểm tra về lòng tự trọng của một đội bóng lớn.
Để tìm hiểu thêm về giải đấu hàng đầu lục địa già, bạn đọc có thể tham khảo bài viết Lịch sử UEFA Champions League: Hào quang bất tận của bóng đá châu Âu.














