| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Tham vọng của Abram
Quá dễ dàng cho Chelsea. Tại Arena Național, những chàng trai đến từ Tây London thống trị từ đầu đến cuối, kiểm soát bóng tới 57%, tung ra 22 cú dứt điểm và kiếm về 4 bàn thắng để không nhìn thấy bất kỳ nhìn thấy một nguy cơ nào đến từ Steaua Bucharrest. Khi kết thúc cuộc dạo chơi ở xứ sở của truyền thuyết ma cà rồng, Mourinho hỉ hả mà rằng, “Chelsea hội đủ điều kiện để thẳng tiến tới vòng đấu loại trực tiếp”, bất chấp thực tế mới chỉ có 3 điểm sau 2 lượt trận.
Thành thực mà nói, Mourinho còn… hơi khiêm tốn. Với tiềm lực của mình, đừng nói là vòng knock-out, ngay cả vào chung kết họ cũng có thể. Không đâu xa, mới cách đây có hơn một năm thôi, “The Blues” đã làm được điều đó. Ngoài ra, Mourinho lại là bậc thầy ở những đấu trường dạng này. Thành tích 2 lần VĐ Champions League cùng Porto và Inter đã nói lên tất cả. Nghịch lý là, khác xa với 9 năm trước, Roman Abramovich lại đòi hỏi nhiều hơn ở “đứa con tinh thần” của mình.
![]() |
| Mourinho sẽ bị đá bất cứ lúc nào. |
Vào năm 2003, khi Abramovich bắt đầu tiếp quản Chelsea, ông đã thông qua một đại diện để tiếp cận Sir Alex Ferguson, người vừa cùng M.U lên ngôi lần thứ 8 ở Premier League. Tuy nhiên, Fergie ngay lập tức bác bỏ và tiếp tục cùng “Quỷ đỏ” xây đắp cho thời đại M.U ở xứ sương mù. Điều đó nói lên rằng Abram đã nhìn ra, chính Sir Alex là nhân vật then chốt cho dự án dài hạn ở Tây London. Khi vụ thương thuyết thất bại, ông chủ của Chelsea đành phải thay đổi kế hoạch, “ăn xổi” trong khoảng thời gian đầu để gây tiếng vang, làm thương hiệu. Điều chỉnh này dẫn đến sự có mặt của Mourinho ở Stamford Bridge sau đó.
… và khả năng của Mourinho
Không ai bác bỏ khả năng của Mou. Ông này dĩ nhiên là một HLV giỏi, một chiến lược gia đại tài và biểu tượng của nghệ thuật điều chỉnh trên đường piste. Không mất nhiều thời gian, Mou biến Chelsea từ đội bóng hạng trung bình khá lên đẳng cấp đại gia, vơ vét một cách nhanh chóng các danh hiệu trong phạm vi Anh quốc chỉ trong vòng 3 năm. Nhưng, chỉ vậy thôi.
“Người đặc biệt” rất đặc biệt. Nhưng, ông lại không cung cấp điều Abram cần về một chiến lược dài hơi, nhằm nâng cấp Chelsea hơn nữa, tương tự điều Sir Alex đã làm với M.U. Mou có thể hô biến một gã thô kệch thành một trưởng giả sang trọng, bằng cách thắt nơ và khoác cho kẻ kia bộ vest. Nhưng cậu trai quê mùa phải làm gì tiếp theo, Mou bối rối.
Hạn chế của Mou được thể hiện rõ trong nhiệm kỳ này. Trong một vài thời điểm, Chelsea vẫn thể hiện được sự nguy hiểm của mình. Song tổng thể, phong cách của “The Blues” rất lờ mờ. Người ta từng nói về “phong cách thêu hoa dệt gấm” của Real những năm đầu thế kỷ, về “phong cách M.U” thời điểm ăn 3, về tiqui-taca trứ danh của Barca… Còn của Chelsea hiện tại? Xin lỗi, ngay Mou cũng chưa (hoặc không) biết.
Ngay từ đầu đã sớm cảm nhận thấy những khó khăn, vậy nên “Người đặc biệt” lại quay về với sở trường của mình: Chộp giật và ăn xổi. Tống khứ một loạt những cầu thủ thuộc thế hệ tương lai (Lukaku, Romeu, Josh McEachran, Moses…), Mou quay về với các giải pháp ngắn hạn (mua Eto’o, bắt Lampard ra sân thường xuyên, dù trước nói rằng chỉ sử dụng một cách hạn chế, đồng thời chuẩn bị gia hạn với Terry). Trong bối cảnh nhiễu nhương của Premier League, khả năng HLV người Bồ vô địch là không nhỏ. Nhưng lâu dài, chắc chắn sẽ không xuất hiện “thời đại của Chelsea”.
Mou đã cố tình không hiểu Abram, thế thì Abram cũng không thể đáp ứng mong muốn trú ngụ lâu dài của Mou. Đừng bao giờ ảo tưởng quá mức. Sự trở lại lần của “Người đặc biệt” chỉ là giải pháp tình thế, khi tỷ phú người Nga vẫn đang cố thuyết phục những chiến lược gia sở hữu tầm nhìn vĩ mô, như Juergen Klopp, hay Pep Guardiola.














