Chặng nhập cuộc của ÐT Việt Nam tại AFF Cup: Sự kỳ vọng của... ngây thơ!

12:17 Chủ nhật 02/12/2012

Kỳ vọng đã dần trở thành những nỗi thất vọng vô bờ, khi đoàn quân của HLV Phan Thanh Hùng chỉ giành được một điểm duy nhất sau hai loạt trận khởi đầu vòng bảng Giải vô địch bóng đá các quốc gia Ðông - Nam Á (AFF Cup), với những lần "tự bắn vào chân mình" bởi sự "ngây thơ" đến khó hiểu.

Ðội tuyển Mi-an-ma (Myanmar) không phải là một đối thủ quá mạnh, bằng chứng là thất bại 0-4 trước đội chủ nhà ở lượt trận thứ hai. Song, họ vẫn có thể bắt các chàng trai Việt Nam chia điểm ở trận mở màn, kể cả khi trước đó, Lê Tấn Tài đã đưa các đồng đội vượt lên bằng một cú đánh đầu đầy bất ngờ.

Ở trận đấu đó, chúng ta đã thật sự thiếu may mắn. Quốc Anh, với hai cú dứt điểm (một sạt cột dọc, một dội xà ngang) của mình, lẽ ra đã có thể ấn định một chiến thắng đầu tay vô giá, tạo đà tâm lý thuận lợi cho những đợt bứt vọt sau này. Thế nhưng, anh đã không thành công. Hơn thế, anh chỉ là một tiền vệ trái. Ghi bàn không phải là nhiệm vụ hàng đầu của anh, mà là sứ mệnh được dành cho những tiền đạo đích thực như Công Vinh, Quang Hải, Văn Quyết, hay những cú đấm thực thụ từ tuyến sau như Thành Lương, Trọng Hoàng. Họ, dưới sự chỉ đạo của HLV Phan Thanh Hùng và Ban huấn luyện, cũng đều không thể lập công để biến sự áp đảo dưới sân thành khoảng cách cụ thể trên bảng tỷ số.

Trận ra quân hòa 1-1 với đội tuyển Mi-an-ma...

Trước sức mạnh tiến công của chúng ta, ÐT Mi-an-ma đã làm gì để có được bàn san bằng tỷ số? Không gì nhiều. Ðầu hiệp hai, khi vẫn còn đang bị dẫn, HLV người Hàn Quốc của họ tung vào sân thêm một hậu vệ. Ý đồ của ông là quá rõ ràng. Ông muốn các học trò của mình nhẫn nại chờ đợi những thời cơ xuất hiện khi ÐT Việt Nam mê mải dâng cao công hãm. Ông đặt cược vào những đợt phản công thần tốc ít chạm. Và ông đã đúng. Quả phạt đền mà ÐT Mi-an-ma được hưởng là một gáo nước lạnh dội vào những nỗ lực nâng cao cách biệt đang được các tuyển thủ Việt Nam thực hiện.

Bấy nhiêu đó đáng lẽ đã phải được xem là một bài học đắt giá xốc lại sự tỉnh táo cho ÐT Việt Nam, thì ở trận kế tiếp, một kịch bản tương tự, chỉ khác là đắng chát hơn, đã lặp lại.

Trước trận, HLV Vai-xơ (Michael Weiss) của ÐT Phi-li-pin (Phillipines) đã nói rõ: "Chúng tôi sẽ không để các cầu thủ Việt Nam chơi bóng theo cách của họ". Ðội bóng áo xanh vào sân với 9-10 cầu thủ thường trực chú tâm đến việc bảo vệ phần sân của mình hơn là tràn lên uy hiếp thủ môn Dương Hồng Sơn. Họ nhẫn nại "nhường" thế trận, và cũng chỉ chủ yếu chờ đợi những cơ hội phản công. Họ không quá tỏ ra thèm khát bàn thắng, cho dù cũng cần một chiến thắng, nhưng cuối cùng bàn thắng đã đến với họ, lạnh lùng và gọn ghẽ, khi trận đấu đã đi về những khoảng thời gian cuối cùng.

Cả Mi-an-ma lẫn Phi-li-pin đều không chấp nhận chơi tiến công sòng phẳng với ÐT Việt Nam. Hai đối thủ ấy đều đã nhận diện rõ những hiểm họa khi "cởi mở" như vậy, và cũng đều đã thành công khi kiên nhẫn hơn và "mưu mẹo" hơn các tuyển thủ của chúng ta.

Một trận hòa và một trận thua là những cái giá quá đắt phải trả, khi đánh giá quá thấp sự sắc bén trong tiềm lực phản kích của đối phương. Nhưng, phải chăng, trong chặng nhập cuộc này, kết quả nghèo nàn ấy thật sự đáng tiếc?

Hãy nhìn theo một khía cạnh khác. Chúng ta đến dự giải với tất cả những "tinh túy" đã được bộc lộ ở giải đấu giao hữu khởi động (VFF Cup), với một hàng thủ dễ bị xuyên thủng, với một hàng công quá thiếu uy lực, với một tuyến giữa không hiện hữu một "chuyên gia càn quét" hiệu quả, với một sơ đồ khiến khán giả phải tự hỏi: Tại sao Trọng Hoàng vạm vỡ lại đá bám biên, trong khi Thành Lương mỏng mảnh lại thường xuyên hoạt động ở trung lộ? Cộng thêm cả các chấn thương và vận rủi, thì việc đặt kỳ vọng quá nhiều vào một hệ thống như thế dường như mới là "ngây thơ".

Võ Hoàng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục