BLV Nhím Xù: Arsene Wenger - Đại gia niềm tin cho những giấc mơ nghèo khó

17:28 Thứ ba 14/02/2012

Nếu có một huấn luyện viên nào chứa đầy mâu thuẫn trong người, nhưng những mâu thuẫn ấy không xung khắc với nhau, cũng chẳng bổ trợ cho nhau mà chỉ chí chóe với thế giới bên ngoài thì đó là Arsene Wenger.

Đầu tiên bởi Wenger là giáo sư. Có gom bằng cấp (chính quy lẫn tại chức) cả Premier League và Champions League lại cũng chả địch nổi bộ sưu tập của Wenger. Đừng hốt hoảng khi biết Wenger nói thạo sáu ngôn ngữ. Wenger tập nói ở Pháp, kiếm sống ở Anh, tán tỉnh ở Nhật, lanh thang ở Đức, buôn bán ở Ý và dự định sắp tới sẽ “tây ba lô” sang Tây Ban Nha một khi Mourinho từ chức. Đáng nể hơn là Wenger thừa hưởng nét nhã nhặn của người Pháp, sống nghiêm nghị như người Nhật và chiết suất tính thực dụng của người Anh. Một giáo sư uyên bác như thế lại sống tốt giữa một thế giới lắm xôi nhiều thịt, kể cũng kinh điển.

Arsene Wenger - đại gia niềm tin cho những giấc mơ nghèo khó. Nguồn: Bluedox.com

Wenger hiền lành và đa cảm đến phát sợ. Nếu Premier League có một cầu thủ sưng mặt vì “giầy bay tất lạc” thì chắc chắn thủ phạm là Alex Ferguson. Nếu La Liga xuất hiện màn “người đi chân cong queo ở lại” thì kẻ chủ mưu không ai khác ngoài Jose Mourinho. Wenger siêu dị ứng với những màn thượng cẳng chân hạ cẳng tay như thế. Nếu cầu thủ Arsenal bị đau, Wenger chắc chắn bỏ thịt sang ăn chay đến cả tuần dù chấn thương đó chỉ là bong gân. Wenger sẽ dằn vặt cả tháng vì sao chân học trò mình đau mà chân mình vẫn lành lặn. Trong khi nhiều HLV khác dằn vặt vì chưa làm cầu thủ đội bạn bong gân như cầu thủ nhà mình.

Wenger lạnh lùng đến run người. Mourinho gian ác ôm Materazzi khóc tức tưởi trước giờ ly biệt. Ferguson lủi thủi đạp môtô chạy theo Cantona. Với quý ông Wenger thì sự lưu luyến hay giọt nước mắt chia ly xem ra quá xa xỉ. Một ngôi sao có thể nằm gai nếm mật với Wenger cả chục năm mà chẳng biết liệu Wenger có yêu đôi chân vàng của mình, liệu có trân trọng cống hiến của mình hay chỉ ấn tượng với giá trị gia tăng mà mình ta đem lại. Wenger xem việc Viera hay Henry dứt áo ra đi chẳng khác nào cái chết lâm sàng. Bằng cái chết của ấy, những tượng đài Highbury đã đưa Arsenal sang một trang mới đầy hứa hẹn, Emirates. Wenger máu lạnh, đơn giản rất nhiều thứ sống được và sống lại từ cái chết của các ngôi sao.

Wenger biến Emirates thành sân vận động xa xỉ nhất thế giới. Nếu Messi hay Ronaldo có đến xin việc chắc cũng chỉ được chân quét dọn hay bán vé. Wenger thừa kim cương nên chẳng cần mua thêm vàng bạc làm gì. Cách Wenger mò kim cương là cả một giai thoại. Quanh một bàn ăn coca thì ít mà vodka thì nhiều, có ba người đàn ông đều lo sợ nhỡ mình phải trả tiền. Đó là một huấn luyện viên gom mãi chưa đủ nguyên liệu đúc thành huy chương, một cầu thủ đinh ninh sau khi giải nghệ mình sẽ thành huyền thoại, một lão “cò” than thở vì vẫn chưa giàu hơn Bill Gates. Wenger ngồi đó và kén chọn từng viên ngọc thô cho mình, dù chẳng biết sẽ mài giũa nó ra trang sức hay than đá.

Wenger tính toán đến phát sợ, chi ly đến kinh hồn và tiết kiệm đến nổi da gà. Nếu Mancini cứ thấy tiền là đốt thì Wenger cứ thấy tiền là nhét vào két, dù đó là bảng Anh hay Việt Nam đồng. Bi kịch của Wenger hôm nay nằm ở chỗ bóng đá đã tiến hóa vì tiền, còn ông không để tiền thay đổi mình. Wenger vẫn trầm ngâm như ngày ngơ ngác nhận chức, điềm đạm như ngày được tung hô trên mây xanh và lặng lẽ như bữa nay bị phán xử bất công và tàn nhẫn. Nghèo khó bó ước mơ - Wenger không bao giờ chịu chấp nhận chân lý ấy vì bản thân ông là đại gia niềm tin cho những giấc mơ nghèo khó.

Vài năm nữa quay lại Premier League thấy một người giã từ Man City, cam đoan đó là một hoàng thân Ả Rập. Nếu ai đem Man United ra thế chấp, khẳng định đó là gia đình người Mỹ. Còn nếu ai rắp tâm rao bán Arsenal, chắc chắn đó là Arsene Wenger, người duy nhất đủ tư cách làm thế.

(Góc bình luận mang tính chất trào phúng, xuất hiện vào thứ Ba hàng tuần)
Nhím Xù | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục