Bóng đá Việt Nam không hiếm những cảnh ẩu đả giữa các cầu thủ ở mỗi vòng đấu, trên sân tập và cả ngoài đường. Cầu thủ giờ trở nên khó bảo hơn ai hết và họ sẵn sàng "tung đòn” để thị uy đối thủ, thậm chí là với chính đồng đội của mình.
Hầu hết các vụ gây gổ đánh nhau trong nội bộ của các cầu thủ đều xuất phát từ ý thức cầu thủ và sự lơi lỏng trong quản lý của các CLB. Điều đáng buồn với bóng đá Việt Nam là đang có một thực tế, không ít các CLB nuông chiều cầu thủ của mình một cách quá đáng. Những ngôi sao luôn đóng vai trò rất quan trọng trong đội hình xuất phát. Trong tình cảnh, nhân tài khan hiếm, một số CLB đã nuông chiều cầu thủ, du di đi những biểu hiện suy thoái đạo đức, để duy trì sức mạnh của đội bóng. Nguy hiểm hơn, các CLB còn cho đó là cách làm tốt và tìm mọi cách để duy trì. Nhưng chính họ đang gián tiếp tạo nên những kiêu binh, luôn gây ra bất ổn trong đội.
![]() |
| Những hình ảnh không đẹp trên sân |
Người hâm mộ đất Cảng có lẽ chẳng bao giờ quên một Leandro được cưng chiều như "ông vua con”. Thế nhưng khi "ông vua con” ấy lại muốn mình trở thành "ông vua to”, thì mọi thứ đã vượt qua giới hạn của sức chịu đựng. Ở đất Thủ cũng tồn tại một thực tế, lãnh đạo đội bóng có thể thổi bay ghế HLV, chỉ để bảo vệ cho những ngôi sao của mình. Còn ở HP.Hà Nội trước đây, HLV Thành Vinh đã cho vài cầu thủ xuống đội trẻ, vì dám "bật” lại Timothy, niềm hy vọng trụ hạng của đội. Một số CLB đang lầm tưởng giữa trọng dụng và nuông chiều. Sự nuông chiều luôn là con dao 2 lưỡi khó lường. Không phủ nhận không ít cầu thủ sẽ có thêm động lực để thi đấu khi được ưu ái, nhưng họ sẽ luôn nghĩ mình là số 1. Timothy chính là "sản phẩm” của sự nuông chiều tại Hà Nội. Đếm ra, trong thời gian đầu quân cho đội bóng thủ đô (kể cả bây giờ là Hà Nội), tiền đạo người Nigeria này ẩu đả không dưới 10 vụ với "gà nhà”. Không chỉ ở CLB, trên ĐTQG, nơi mà các cầu thủ đang là người của công chúng, là thần tượng của giới trẻ, những chuyện đánh nhau cũng xảy ra không hiếm
Còn nhớ ở mùa giải 2009, thủ môn Hồng Sơn gọi đàn em Sỹ Mạnh xông vào tận "trại” tập trung của Hà Nội T&T hành hung hai cầu thủ Hồng Minh, Minh Đức. Cũng trong năm ấy, vụ Tấn Tài thuê người để "nói chuyện” với đồng đội Minh Sơn cũng rùm beng ở làng bóng đá Việt. Thường thì sau những trận ẩu đả của "gà nhà”, các CLB chủ yếu nhắc nhở, cảnh cáo là chính. Thậm chí có CLB còn có công văn gửi lên VFF xin được tự giải quyết nội bộ. Đó chính là cách xử lý quá nuông chiều và không mang tính răn đe cao. Hậu quả là CLB đó hoặc các CLB khác, thỉnh thoảng vẫn còn vụ việc "giải quyết” nhau giữa các cầu thủ trong đội. Hậu quả về người và của thì không lớn, nhưng rõ ràng là đội bóng đó sẽ trở nên rất rối loạn, dẫn đến thành tích kém cỏi. Điều đáng nói là hầu hết trong các vụ việc, VFF với vai trò quản lý, điều hành giải của mình, cũng làm ngơ.
Còn nhớ, 7 năm trước, khi thế hệ của những Văn Quyến, Quốc Vượng bị tù tội, nhiều người đã lo ngại ĐTVN khó giành được các danh hiệu, nhưng rồi thầy trò HLV Calisto vẫn bước lên ngôi cao nhất khu vực năm 2008. "Vắng mợ thì chợ vẫn đông”, nhưng cái câu nói này khó áp dụng với bóng đá Việt Nam ở thời điểm hiện tại. Các ông chủ, các HLV vẫn quá lệ thuộc vào những ngôi sao trong đội, dù họ đang là những "ông tướng” bất trị.















