Từng là hiện tượng thú vị nhất giai đoạn đầu V.League 2025/26, CLB Ninh Bình đang trải qua một cuộc khủng hoảng trầm trọng cả về mặt điểm số lẫn bản sắc thi đấu. Từ vị thế của kẻ dẫn đầu với chuỗi thành tích bất bại đáng nể, đội bóng cố đô bỗng chốc đánh mất chính mình. Sự xuất hiện của HLV Vũ Tiến Thành trong vai trò tạm quyền chưa thể mang lại hiệu ứng tích cực, ngược lại, đang dấy lên những lo ngại sâu sắc về sự thụt lùi trong triết lý bóng đá.
Nhìn lại giai đoạn đầu mùa, Ninh Bình từng tạo nên cơn địa chấn khi chễm chệ trên đỉnh bảng xếp hạng sau 11 vòng đấu với 27 điểm. Dưới bàn tay nhào nặn của HLV Gerard Albadalejo, một tập thể tân binh đã thiết lập chuỗi 35 trận bất bại trên mọi đấu trường bằng lối đá kỷ luật và lầm lì. Tuy nhiên, rạn nứt bắt đầu xuất hiện từ trận thua 2-3 trước Công An Hà Nội FC ở vòng 12. Kéo theo đó là những thất bại liên tiếp trước Hoàng Anh Gia Lai FC và Nam Định FC, trực tiếp tước đi chiếc ghế của chiến lược gia người Tây Ban Nha.
Sau khi HLV Vũ Tiến Thành tiếp quản, tình hình tiếp tục lao dốc. Trận hòa nhạt nhòa trước đội bóng đua trụ hạng SHB Đà Nẵng FC và thất bại cay đắng khi tái đấu Công An Hà Nội đã phơi bày sự bế tắc. Thu về vỏn vẹn 1 điểm sau 5 vòng đấu gần nhất, Ninh Bình tụt xuống vị trí thứ ba với 28 điểm, bị đội đầu bảng bỏ xa tới 10 điểm dù thi đấu nhiều hơn một trận. Hơn hết, hệ lụy đáng lo ngại nhất từ chuỗi trận bết bát này nằm ở sự biến dạng về mặt lối chơi.
Tham vọng ban đầu của giới thượng tầng là xây dựng một tập thể thi đấu cống hiến, tấn công rực lửa, mang dáng dấp của triết lý bóng đá hiện đại. Với chất lượng nhân sự hoàn toàn đủ sức cạnh tranh sòng phẳng ở nhóm đầu, việc đội bóng bất ngờ chuyển mình sang lối đá phòng ngự phản công cực đoan là một nghịch lý. Gần đây, những con số thống kê trước SHB Đà Nẵng FC và Công An Hà Nội FC đã lột tả sự lép vế toàn diện.
Ninh Bình nhường hẳn thế trận, thua thiệt về tỷ lệ kiểm soát bóng, số đường chuyền, độ chuẩn xác trong phối hợp cho đến số cú sút. Điểm vọt lên duy nhất của họ lại là số lần phạm lỗi, một minh chứng rõ nét cho sự bế tắc và thiếu chủ động, khác hẳn với sự áp đảo từng thể hiện trước đó. Dù phong cách thực dụng, chờ đợi sai lầm đối phương vốn là thương hiệu của HLV Vũ Tiến Thành qua các thời kỳ dẫn dắt Sài Gòn FC, TP.HCM hay HAGL, việc rập khuôn một tư duy an toàn vào một tập thể được đầu tư mạnh mẽ để đá đẹp lại tạo ra sự khập khiễng lớn.
Khi giấc mơ xưng vương tại V.League dần xa tầm với, mục tiêu khả dĩ nhất của đội bóng cố đô lúc này là bám trụ lại top 3 và dồn sức cho Cúp Quốc gia. Đây là lúc vị thuyền trưởng tạm quyền cần thể hiện sự linh hoạt, thay đổi tư duy chiến thuật để hồi sinh một tập thể giàu sức sống, thay vì tiếp tục trượt dài trong thứ bóng đá nhạt nhòa và thiếu bản sắc.












