Không biết do vô tình hay hữu ý, máy quay đã cho chúng ta xem rất nhiều lần các cụ già trên Old Trafford. Khuôn mặt của họ có lẽ đã nói lên tất cả tâm trạng mà người hâm mộ Quỷ Đỏ đã trải qua trong trận đấu với West Ham: Vui thì ít mà lo lắng, sợ sệt thì nhiều. Nếu để ý kỹ hơn, chúng ta sẽ thấy phần lớn hình ảnh những cụ già được chiếu trong hiệp 2, hiệp đấu mà MU chủ động kéo toàn bộ đội hình về sân nhà.
Lo âu, hồi hộp và chết lặng khi Kevin Nolan đưa bóng vào lưới De Gea nhưng rồi thở phào khi đó là tình huống việt vị. Để rồi, khi tiếng còi mãn cuộc trận đấu vang lên, cả Old Trafford trút một hơi thở phào vì nếu để trận đấu kéo dài dù chỉ thêm 1 phút thôi, có lẽ MU sẽ lại mất điểm. Thở phào nhưng không hề nhẹ nhõm.
Vì MU chỉ giải quyết được vấn đề duy nhất, đó là 3 điểm. Còn về lối chơi thì họ vẫn còn rất nhiều lỗi nặng. Đó là một hàng phòng ngự hỗn loạn vì không có chỉ huy đích thực, và chống bóng bổng quá kém. McNair và Rojo thật sự là thất thế trong những pha không chiến. Còn Shaw thì không biết anh đang làm gì ở tình huống Cole dứt điểm ở góc hẹp, Blind thì 2 lần liên tiếp gây khó cho đồng đội bằng những đường chuyền về bất cẩn.
Không thể nói MU thắng trận này là xứng đáng. Họ chỉ chơi hay trong 20 phút đầu, để rồi lúng túng trong phần còn lại ở hiệp 1 trước khi run rẩy thực sự trong hiệp 2. Chưa bao giờ người ta thấy hình ảnh MU trở nên nhỏ bé và tội nghiệp như thế. Đúng là khi mất người thì MU phải chơi phòng ngự. Nhưng không thể chơi một cách co cụm và chỉ biết còng lưng ra chống đỡ. Nhớ năm xưa, sau khi dẫn 2-0, MU đá đủng đỉnh bao nhiêu thì bây giờ, họ mong manh biết bao. Có cảm giác như với MU, chỉ có cách biệt 4-0 mới đem lại cảm giác yên tâm cho người hâm mộ.
Một chiến thắng đem lại cho người MU nhiều cảm xúc khó tả. Trọng tài đẩy họ vào thế khó, nhưng rồi chính trọng tài lại là người không công nhận bàn thắng của Nolan, qua đó cứu rỗi linh hồn của các Manucians tưởng như đã chết. Có một cái gì đó đang quay trở lại MU? Đừng lạc quan như vậy. Đúng là MU thắng may, nhưng không phải là kiểu may do nỗ lực, mà là may từ trên trời rơi xuống.
Nhưng khó có thể đòi hỏi MU nhiều. Trong tay Van Gaal chỉ là những cầu thủ phòng ngự hạng tiềm năng, hoặc đã không thể phát triển tiếp. Với MU bây giờ, thì chỉ biết thắng trận nào, hay trận đó thôi. Méo mó, có hơn không.
Thương những cụ già trên Old Trafford vì đã phải lâu lắm rồi họ mới có cảm giác đau tim đến phút cuối. Không ai muốn MU thắng kiểu đó, nhưng nếu cứ tiếp diễn tình trạng thế này, có lẽ, không chỉ là các cụ già nữa, mà toàn bộ khán giả mỗi khi đến Old Trafford nên mua sẵn một hộp thuốc trợ tim là vừa.
(Bạn đọc Vương Tiến Thành)
![]() |
| Manchester United vẫn chưa khiến cổ động viên yên tâm từ lối chơi. Ảnh Getty |
Lo âu, hồi hộp và chết lặng khi Kevin Nolan đưa bóng vào lưới De Gea nhưng rồi thở phào khi đó là tình huống việt vị. Để rồi, khi tiếng còi mãn cuộc trận đấu vang lên, cả Old Trafford trút một hơi thở phào vì nếu để trận đấu kéo dài dù chỉ thêm 1 phút thôi, có lẽ MU sẽ lại mất điểm. Thở phào nhưng không hề nhẹ nhõm.
Vì MU chỉ giải quyết được vấn đề duy nhất, đó là 3 điểm. Còn về lối chơi thì họ vẫn còn rất nhiều lỗi nặng. Đó là một hàng phòng ngự hỗn loạn vì không có chỉ huy đích thực, và chống bóng bổng quá kém. McNair và Rojo thật sự là thất thế trong những pha không chiến. Còn Shaw thì không biết anh đang làm gì ở tình huống Cole dứt điểm ở góc hẹp, Blind thì 2 lần liên tiếp gây khó cho đồng đội bằng những đường chuyền về bất cẩn.
Không thể nói MU thắng trận này là xứng đáng. Họ chỉ chơi hay trong 20 phút đầu, để rồi lúng túng trong phần còn lại ở hiệp 1 trước khi run rẩy thực sự trong hiệp 2. Chưa bao giờ người ta thấy hình ảnh MU trở nên nhỏ bé và tội nghiệp như thế. Đúng là khi mất người thì MU phải chơi phòng ngự. Nhưng không thể chơi một cách co cụm và chỉ biết còng lưng ra chống đỡ. Nhớ năm xưa, sau khi dẫn 2-0, MU đá đủng đỉnh bao nhiêu thì bây giờ, họ mong manh biết bao. Có cảm giác như với MU, chỉ có cách biệt 4-0 mới đem lại cảm giác yên tâm cho người hâm mộ.
Một chiến thắng đem lại cho người MU nhiều cảm xúc khó tả. Trọng tài đẩy họ vào thế khó, nhưng rồi chính trọng tài lại là người không công nhận bàn thắng của Nolan, qua đó cứu rỗi linh hồn của các Manucians tưởng như đã chết. Có một cái gì đó đang quay trở lại MU? Đừng lạc quan như vậy. Đúng là MU thắng may, nhưng không phải là kiểu may do nỗ lực, mà là may từ trên trời rơi xuống.
Nhưng khó có thể đòi hỏi MU nhiều. Trong tay Van Gaal chỉ là những cầu thủ phòng ngự hạng tiềm năng, hoặc đã không thể phát triển tiếp. Với MU bây giờ, thì chỉ biết thắng trận nào, hay trận đó thôi. Méo mó, có hơn không.
Thương những cụ già trên Old Trafford vì đã phải lâu lắm rồi họ mới có cảm giác đau tim đến phút cuối. Không ai muốn MU thắng kiểu đó, nhưng nếu cứ tiếp diễn tình trạng thế này, có lẽ, không chỉ là các cụ già nữa, mà toàn bộ khán giả mỗi khi đến Old Trafford nên mua sẵn một hộp thuốc trợ tim là vừa.
(Bạn đọc Vương Tiến Thành)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
00:00 30/11/-0001















