Trong câu chuyện của mình, Nguyễn Hà Thanh (người đã đoạt HCB đơn môn xà kép, HCĐ đơn môn nhảy chống) chỉ cười xòa khi bản thân thật ít người biết tới. Hà Thanh kể, cái duyên đến với môn TDDC cũng rất tình cờ. “Tôi với Phạm Phước Hưng cùng lứa và cùng học ở Trường Tiểu học Ba Đình - Hà Nội với nhau. Đó là năm 2004, khi đơn vị Hà Nội có chuyên gia Lý Triều Dương (Trung Quốc) tới một số trường để tuyển sinh cho môn TDDC. Lúc đầu chưa biết đó là môn thể thao gì, cứ tập cho biết và thế rồi tôi cùng Phước Hưng là nhóm VĐV trẻ được đi Trung Quốc đào tạo. Lâu rồi, đấy đã là một cái nghiệp”, Hà Thanh chia sẻ. Trong câu chuyện của mình, bản thân Thanh cũng nhìn nhận tấm HCB và HCĐ của giải vô địch châu Á 2012 là một kỳ tích nhưng cũng không kém may mắn. Bởi lẽ, anh chưa kỳ vọng mình sẽ đứng trên bục nhận huy chương mà chỉ cố hết mình.
“Nếu hỏi về thành tích vừa qua thì đó là một gian nan cộng đôi chút may mắn. Quả thực, giải vừa rồi tôi cũng gặp chấn thương cổ chân nhưng khi vào thi đấu đã hết mình để rồi có điểm số giành huy chương”, Hà Thanh tâm sự.
![]() |
| Nguyễn Hà Thanh. Ảnh: CTV |
Nói tới Nguyễn Hà Thanh, giới trong nghề đều biết nhưng với giới truyền thông thì thật ít ai tỏ. Cũng bởi, môn TDDC nói riêng đã ít người để ý và chỉ thật quan tâm tới các gương mặt được dự giải quốc tế, nhưng Hà Thanh chẳng phiền lòng chỉ cười xòa, mình thi đấu là đam mê chứ đâu chờ mọi người biết tới. Sự đam mê với nghề đúng là đáng nể với Hà Thanh, bởi ít ai biết, hoàn cảnh gia đình VĐV này tuy khá giả kinh tế nhưng anh chàng gốc Hà thành không đam mê những vướng bận xung quanh mà chỉ thích những chiếc vòng treo, xà đơn, bàn nhảy ngựa…
***
Giống Nguyễn Hà Thanh nam ở phần nào, Phan Thị Hà Thanh nữ ngay khi đặt chân về Việt Nam bày tỏ: “Giành được HCV đơn môn là hạnh phúc lắm. 4 năm trước cũng ở giải châu Á, tôi chỉ có HCĐ và màu huy chương đã đổi. Tham gia giải có VĐV CHDCND Triều Tiên từng giành huy chương ở Olympic 2008 nên trước khi thi đấu không đặt nặng chỉ tiêu huy chương. Tuy nhiên, sau vòng loại tôi tin điểm số của mình chỉ kém nhóm dẫn đầu một chút và có thể đạt được huy chương”.
Còn nhớ, tại sân bay Nội Bài (Hà Nội) trong ngày đón Hà Thanh giành HCĐ giải VĐTG 2011 trở về, ông Phan Văn Đoàn (bố Hà Thanh) đã giãi bày từ nhỏ cô con gái gầy còm và chẳng chịu ăn uống gì. Khi học lớp 1 (năm 1997) tại Trường Tiểu học Nguyễn Tri Phương (Hải Phòng) vô tình được các HLV môn TDDC Hải Phòng đi tuyển VĐV và cả trường chỉ mỗi Hà Thanh được chọn. Gia đình là công chức chẳng ai theo thể thao nhưng Hà Thanh được chọn thì gia đình mừng vô cùng, bởi ai cũng tin rằng có thể thao cô con gái sẽ khỏe hơn.
Vâng, từ đó tới giờ đã 15 năm, cô gái ấy giờ đã là VĐV số 1 của làng TDDC Việt Nam cũng như ở môn nhảy chống của châu lục. Còn Nguyễn Hà Thanh, anh bảo đã không dưới 12 năm theo nghiệp TDDC, giờ tất cả là đam mê và cống hiến hết mình.
|















