Khả năng điều khiển nhân sự
![]() |
| Phải chăng cách dùng quân của Mancini quá yếu kém khi trong tay ông luôn có 1 dàn sao đẳng cấp |
Mancini có thứ quyền lực mà rất nhiều huấn luyện viên ao ước, đó là chiếc két sắt khổng lồ rút tiền như ý, đảm bảo cho ông có tất cả những gì mình muốn trong đội hình. Ngồi vào ghế nóng đúng lúc Man xanh bước vào hoàn thiện lực lượng, áp lực tuy không nhỏ nhưng rõ ràng thuận lợi là vô biên, ít nhất cũng so với một Arsenal “nhảy lò cò” bằng trụ cột Van Persie, một Chelsea già nua lục đục, hay thậm chí một M.U vẫn còn loay hoay trẻ hóa. Cùng một chính sách đi tắt đón đầu, thế nhưng, không giống như Mourinho từng làm được tại Stamford Bridge, sức mạnh của Man City chỉ giống như một chiếc áo khoác đắt tiền, phủ lên một thực thể còn đầy yếu điểm.
Nhìn Man xanh thay người trong những tình huống bế tắc, ta mới thấy được lực lượng tấn công của họ hùng hậu đến thế nào, tưởng như không bao giờ hết. Đã có lúc, Man City đá với 4 tiền đạo trên sân, và tất cả đều là những tay săn bàn cự phách đầy tiếng tăm, nhưng kết quả vẫn là con số 0 tròn trĩnh. Cái mà người ta gọi là tấn công quyến rũ kỳ thực là những pha phối hợp thông minh theo bản năng của các cầu thủ ngôi sao, những pha bóng cá nhân đầy đột biến, còn khi bị dựng lên những bức tường chia cắt, đội bóng của Mancini thi đấu vô hồn thấy rõ. Nasri vẫn chỉ là một tài năng trẻ khi lúc tỏa sáng, lúc chỉ “múa chân” trong vô vọng, David Silva từng là “đấng cứu thế” giờ đây cũng không còn sung sức khi bị sử dụng quá nhiều, Dzeko cho thấy mình là người thích “xuất thần” hơn là làm trụ cột ổn định. Một Balotelli được Mancini lúc chửi mắng, khi chiều chuộng nhưng cũng chỉ dừng ở mức “cầu thủ tài năng” khi được đá đường trường, để rồi một cầu thủ vô kỷ luật mà chính Mancini tuyên bố “cắt đứt nghĩa tình” như Tevez lại phải làm cứu tinh, tất cả cho thấy hậu trường lộn xộn của Man City và những bấu víu vào các cá nhân khiến mình hết sức “mất giá” của huấn luyện viên người Ý - những chuyện không bao giờ có ở đội bóng của Mourinho hay Sir Alex. Cộng thêm vô khối những vụ gây gổ nội bộ, có thể thấy Mancini không hoàn toàn kiểm soát đội bóng, mà chỉ lựa theo chiều gió để hi vọng đạt được kết quả mình mong muốn.
Thiếu bản lĩnh của nhà vô địch
![]() |
| Bản lĩnh của 1 HLV tài ba là thứ Mancini vẫn còn thiếu để đưa Man City lên ngôi. |
Bị loại chưng hửng khỏi các giải đấu cúp, đặc biệt là Champions League với bộ mặt của một “kẻ học việc”, đội bóng toàn sao ấy hóa ra mang tính “dọa nạt” nhiều hơn là thực lực, dù đôi lúc họ vẫn thể hiện được sự áp đảo đến kinh hồn trước những kẻ yếu bóng vía, hay trước một M.U đầy sai lầm ở trận lượt đi Premier League. Nhưng rồi, đường xa mới biết ngựa hay, càng về cuối, mọi thứ càng đi về đúng bản chất. Bản lĩnh của Man City đã không được thể hiện đúng lúc, sự vươn lên của M.U gần như khiến Mancini và các học trò lúng túng, họ mau chóng để những áp lực vô hình xô đẩy, và trận thắng ngược chật vật trước Chelsea cũng chẳng chứng minh được gì.
Mancini nên biết ơn Thượng đế, ít nhất đến lúc này, may mắn vẫn thuộc về đội bóng của ông, nó đã giúp họ tránh được hai kết quả tồi tệ hơn có thể xảy ra trước Chelsea và Stoke. Trong trận đấu với Chelsea, người ta không hề cảm nhận được áp lực đội chủ sân Etihad tạo lên đối thủ, ngoại trừ vài tình huống mang tính nhất thời, người ta không cảm thấy Chelsea là “chiếu dưới” cho đến khi Essien để bóng chạm tay giúp Aguero có quả penalty gỡ hòa. Phải nói rõ rằng Chelsea đã chơi một trận đấu cực kỳ dở, với vô số những đường chuyền sai, và sự đuối sức cũng như “lỏng chân” của rất nhiều cầu thủ. Trận đấu với Stoke thì càng tệ hại hơn, dàn cầu thủ đẹp như mơ của Mancini quanh quẩn đến tội nghiệp bên ngoài vòng cấm kín như bưng của đối phương, và nhiều lúc dường như chỉ có Yaya Toure là thật sự chơi bóng, chính những pha tả xung hữu đột của “người khổng lồ” này là điểm nhấn ít ỏi và rồi cũng chính anh là “người hùng” ghi bàn cân bằng tỷ số sau pha dứt điểm bị đổi hướng. Giống như cái tay của Essien, lần này đến lượt cái đầu của cầu thủ Stoke “cứu” Mancini khỏi “cái chết sớm”, hai trận đấu liền đầy may mắn dành cho đoàn quân triệu phú. Vẻ mặt như bị…xuống hạng của các cổ động viên khi Man City “may mắn” cầm hòa Stoke nói lên tất cả, thăng hoa suốt chiều dài giải đấu trên sân nhà, nhưng Man xanh lại để mất quá nhiều điểm trên sân khách, theo những cách khó chấp nhận, với đội hình như thế thì không thể nói gì khác ngoài hai chữ “thất vọng”.
Mancini không thể trách Peter Crouch đã ghi bàn thắng đẹp nhất sự nghiệp, và hàng thủ thiếu một hai người không đủ làm lý do. Sir Alex đã từng mất quá nửa đội hình chính, Arsene Wenger cũng chẳng có siêu sao nào khác ngoài Robin, nhưng một đội đã âm thầm leo lên đầu bảng, còn đội kia cũng giành lấy vị trí thứ ba khiến tất cả ngỡ ngàng. Rõ ràng, với lực lượng mạnh nhất giải, Mancini vẫn còn thua các huấn luyện viên kình địch một bậc, từ việc xử lý nhân sự, cho đến sự thăng bằng trong các cuộc chạy đua. Chức vô địch Premier League chưa biết là của ai, nhưng với Mancini, dù có được, có lẽ nó cũng chưa đủ để nói rằng: ông là một nhà cầm quân hàng đầu thực sự.
(Bạn đọc: Trần Mạnh Quang)
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
















