![]() |
Gennaro Gattuso, sinh ra trong một gia đình có người cha là Milanista cuồng nhiệt. Niềm đam mê cuồng nhiệt ấy đã được ông truyền trọn vẹn cho đứa con trai độc nhất của mình. Năm 11 tuổi, Gattuso được theo cha ra đường ăn mừng chiến thắng vang dội của AC Milan tại Cúp C1 Châu Âu, khi đội bóng của ông Arrigo Sacchi đè bẹp Steaua Bucarest 4-0 trong trận chung kết (1989). Ngay từ lúc đó, Gattuso đã nuôi một ước mơ tưởng chừng viễn vông, rằng sẽ được chơi bóng và khoác lên mình màu áo ấy. Và rồi ai cũng biết, điều đó đã trở thành sự thật vào 10 năm sau
Mang trên mình chiếc áo số 8 mà Marcel Desailly để lại, tất thẩy mọi người đều nghĩ rằng nó quá rộng đối với anh. Nhưng dần dần từng bước, từng bước môt, anh chứng minh cho cả thế giới thấy nhưng phẩm chất của mình.
Nếu là một cổ động viên ưa thích thứ bóng đá mỹ miều, thêu hoa dệt gấm thì có lẽ sẽ chẳng có ấn tượng gì về gã cầu thủ lúc nào cũng lăn xả, quyết liệt trên sân như Gattuso, thậm chí họ còn có một chút ác cảm với sự máu lửa pha đôi chút hung hăng của cầu thủ này. Nhưng bóng đá Italia là vậy, chỉ có sự máu lửa, lạnh lùng đã nâng lên tầm nghệ thuật mới giúp họ sánh ngang với các nền bóng đá hàng đầu thế giới khác và Gattuso là một người con của lối chơi ấy.
Chơi bóng tại Milan giữa một rừng các nghệ sỹ như Pirlo, Kaka, Seedoft, Rui Costa, Gattuso hẳn nhiên chưa bao giờ không được đánh giá cao. Chính bản thân Rino đã từng nói anh thấy xấu hổ khi nhìn họ thi đấu bởi lẽ họ đều là thiên tài còn anh thì liệu có đáng được gọi là có chút tài năng? Rino đơn giản là chẳng có chút tài năng hay năng khiếu gì về bóng đá. Anh chỉ là một cầu thủ hạng xoàng với điểm mạnh duy nhất là nền tảng thể lực dồi dào.
Nhưng anh vẫn là một cầu thủ vô cùng quan trọng, một tiền vệ phòng ngự thuộc dạng xuất sắc nhất mà thế giới bóng đá từng sản sinh ra. Tại sao lại thế? Bởi ý chí gang thép? Bởi tinh thần chiến đấu? Bởi sự dũng cảm và xả thân đến quên mình? Có lẽ là tất cả. Và người ta chỉ thấy “trống vắng” khi thiếu anh trên sân, khi ấy chẳng còn ai làm công việc “ăn no vác nặng” càn quét khu trung tuyến, chẳng còn ai có khả năng giúp đỡ đồng đội tuyến dưới bắt chết những ngôi sao đối phương, chẳng còn ai đóng vai “người bảo vệ” để những người nghệ sỹ thỏa sức bay bổng.
Hình ảnh đẹp đẽ về Rino có lẽ là quá nhiều. đó là Phút thứ 119 trận chung kết Champions League 2003, thời điểm chỉ còn một phút nữa là hai hiệp phụ kết thúc, hai đội AC Milan và Juventus sẽ phải phân định thắng thua bằng những loạt đá luân lưu 11m. Đã quá mệt, hầu như tất cả các cầu thủ đều đã đi bộ chờ tiếng còi của trọng tài. Trong một pha hỗn loạn bên sân của Milan, trung vệ Nesta phá bóng lên thẳng về phía cầu môn đối diện lúc này chỉ còn thủ môn Buffon. Ngay cả các cầu thủ Juve cũng không theo bóng, để mặc nó bay về phía Buffon đứng chờ sẵn, và các cầu thủ Milan cũng vậy, trừ một người.
Tất cả những ai chứng kiến giây phút đó đều ồ lên trước tình huống một cầu thủ áo trắng chạy hùng hục đuổi theo bóng, cứ như chỉ một mình anh còn chơi bóng trên sân, khiến cho thủ môn của Juve phải hoảng hồn chạy lên đón bóng. Đó là ngày 2-5-2004, trên sân San Siro, khi Milan đang dẫn Roma 1-0 trong trận quyết đấu giành Scudetto, Rino bị các ultra Roma ném đủ thứ chai lọ vào người. Đầu anh bị băng một miếng vải to tướng, máu chảy xuống cả áo. Nhưng anh vẫn thi đấu, vẫn vung tay bắt nhịp cho các CĐV Milan trên khắp khán đài hò reo và hát vang những bài ca cổ vũ cho đội bóng thân yêu. Một cảnh tượng không khác gì người chiến tướng hô hào quân sỹ, San Siro biến thành Coloseum cổ đại.
Sir Alex đã từng rất “kết” anh và ngỏ lời mong muốn mang anh về Old Trafford thay thế Roy Keane. Tất nhiên, Rino chẳng đời nào đồng ý rời bỏ màu đỏ đen, thứ màu được so sánh như máu thịt, trở thành động lực sống và ăn sâu vào tâm khảm.
Đã hai năm kể từ ngày “Tê giác” vắng bóng ở nơi đây. Milan bây giờ thiếu một đi một tình yêu bỏng cháy, một ý chí khát khao chiến đấu đến quên minh. Liệu đấy có phải là nguyên nhân khiến việc chẳng ai còn nhận ra đội bóng huy hoàng đấy nữa? Chẳng biết. Giá như có Gattuso trên sân để túm lấy cổ áo đồng đội, dạy cho họ niềm kiêu hãnh của chiếc logo nơi ngực trái, hò hét họ chiến đấu và chiến thắng bằng cả đam mê.
(Bạn đọc Đức Nguyễn)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















