Nghĩ về… Ban Đạo đức

22:27 Thứ năm 09/02/2012

Quy chế hoạt động của Ban Đạo đức đã được hoàn thiện, và chỉ trong một thời gian rất ngắn nữa ban này sẽ chính thức ra đời với tư cách là một trong những ban nòng cốt của VPF - Công ty cổ phần Bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam.

Lần đầu tiên trong lịch sử, cơ cấu điều hành, quản lý các giải đấu cấp CLB Việt Nam xuất hiện một ban đặc biệt như thế. Vậy thì có vì thế mà vấn đề đạo đức trên sân cỏ Việt Nam được khắc phục hơn không?

Nhìn nhận lại 4 vòng đầu tiên của Super League năm nay (từ vòng 5 sẽ đổi lại thành “V.League”) dễ thấy vấn đề nhức nhối nhất chính là vấn đề đạo đức sân cỏ. Cái vấn đề mà với nó, nhìn lên sân đấu nhiều người đã phải nhắm mắt kinh hoàng trước những pha bóng tàn sát nhau, còn nhìn lên khán đài, người ta lại phải cau mày khó hiểu với việc những khán giả TP Hồ Chí Minh nổi tiếng là hiền lành cũng đã có lúc phải nổi cơn phẫn nộ.

Hôm qua, trong cuộc chuyện trò cá nhân, một fan hâm mộ bóng đá đã chia sẻ với người viết suy nghĩ của mình: “Suốt 3 năm nay, bố con tôi không tuần nào không có mặt trên sân vận động. Nhưng cứ với cái đà này, có lẽ tôi chỉ đến sân một mình, chứ không dám mang con đi theo nữa”. Hỏi lý do tại sao thì anh bạn giải thích: “Sân cỏ đánh nhau triền miên và ác ý như thế liệu có khác gì những bộ phim kích động bạo lực. Cho nên đưa trẻ con đến sân chỉ sợ các cháu sẽ bị ảnh hưởng xấu về tư tưởng”.

Không hiểu là những người cầm cân nảy mực cuộc chơi cùng tất cả các HLV, các cầu thủ đang tham gia sân chơi V.League nghĩ gì trước sự chia sẻ rất thật và rất đau này. Nhưng rõ ràng là cứ mỗi khi nhắm mắt nhớ lại những pha bóng kiểu như pha bóng Huy Hoàng chém chân Samson (trận SLNA - HN.T&T trên sân Vinh), nhưng lại bị Samson nhảy lên “chém” lại vào vùng đầu thì đủ hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề, và đủ hiểu vì sao fan hâm mộ kia lại phải lo lắng đến như vậy.

Tuy nhiên, trong cách nhìn của chúng tôi thì vấn nạn “bạo lực sân cỏ” chỉ là một biểu hiện điển hình chứ không phải là biểu hiện duy nhất cho sự xuống cấp đạo đức đáng báo động của bóng đá Việt Nam. Bởi bên cạnh những diễn biến sân cỏ, liên quan tới hành xử của những cầu thủ, HLV, người ta còn chứng kiến những biểu hiện kỳ lạ khác (dùng chữ “kỳ lạ” cũng đã nhẹ lắm rồi) của chính những người cầm cân nảy mực cuộc chơi.

Ở đây phải khách quan nhìn nhận rằng, ông Trưởng giải Trần Duy Ly vốn là một người được đánh giá rất cao ở phương diện tư cách, và kể từ khi được VPF mời điều hành giải VĐQG, ông Ly trước sau như một vẫn giữ đúng phẩm chất của mình. (Cũng phải nhấn đi nhấn lại rằng không phải đời trưởng giải nào cũng được dân trong làng tin tưởng về tư cách như thế!). Tuy nhiên, nếu tinh ý sẽ thấy rằng có những vấn đề mà hoặc vì lý do cơ chế, hoặc vì những lý do tế nhị về “quan hệ” mà cá nhân ông trưởng giải không thể động vào.

Sân cỏ Việt Nam đang bị báo động trầm trọng về vấn đề đạo đức. Ảnh: Quang Minh.

Chẳng hạn như ông Ly trong tư cách trưởng giải không được phép tác động lên Ban Kỷ luật hay Ban Giải quyết khiếu nại. Mà từ đầu giải đến giờ thì hai ban này lại bộc lộ hàng loạt những dấu hiệu kỳ lạ, khiến người hâm mộ không dễ gì giải mã. Chỉ xin đơn cử như việc cùng trong sự cố bạo loạn sân Thống Nhất ở tứ kết Cúp QG, trong khi cái sân bị treo ở trận địa Super League thì cầu thủ Lê Bật Hiếu – người tham gia màn bạo loạn lại chỉ bị treo ở trận địa Cúp QG diễn ra vào năm sau. Và cũng chỉ 24 giờ sau khi Ban Kỷ luật “tuyên án” thì Ban Giải quyết khiếu nại lại đã nhanh nhảu xóa án “treo sân” cho sân Thống Nhất.

Khi thực hiện những mệnh lệnh của mình cả Ban Kỷ luật lẫn Ban Giải quyết khiếu nại cứ hay viện dẫn ra điều này điều nọ trong quy chế, nhưng đã có người láu lỉnh đặt thẳng câu hỏi: Có phải những quyết định ấy không thực sự bắt nguồn từ quy chế, mà bắt nguồn từ vấn đề đạo đức hay không?

Ở đây, chúng tôi không dám chụp mũ hay hồ đồ quy kết bất cứ vấn đề gì, nhưng khách quan nhìn lại cuộc chơi và nhìn từ sân cỏ, nhìn lên khán đài, nhìn cả vào những người cầm cân nảy mực, chúng tôi có cảm giác rằng bóng đá Việt Nam cần cả một cuộc “đại cách mạng” về đạo đức. Cuộc cách mạng ấy, những thành viên của Ban Đạo đức liệu có giải quyết được không? Và liệu Ban Đạo đức lần đầu tiên xuất hiện trong cơ cấu tổ chức các giải đấu bóng đá Việt Nam có thể giúp cho đạo đức sân cỏ được cải thiện hay không?

Thực ra đạo đức là một phạm trù liên quan đến sự tu dưỡng kéo dài cả một đời người. Thế nên chỉ từ một “ban đạo đức” mà hy vọng vào cả một cuộc “đại cách mạng” e là ảo tưởng và mù quáng. Nhưng ít ra hãy cứ hy vọng rằng sự xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ của “ban đạo đức” sẽ khiến những người trong cuộc ít nhất cũng phải suy nghĩ lại về vấn đề đạo đức.

Chỉ dám hy vọng thế thôi!

Ban Đạo đức - ban nòng cốt

Vài tháng trước, khi liên tục chỉ trích công tác tổ chức, điều hành giải đấu của VFF, ông Nguyễn Đức Kiên - PCT VPF bây giờ nói rằng BĐVN thực sự cần một “Ban Đạo đức” để cuộc chơi diễn ra công bằng hơn và có tính văn hóa hơn. Và trong dự kiến của những nhà lãnh đạo VPF như ông Nguyễn Đức Kiên thì ban này lẽ ra sẽ phải ra đời từ rất sớm. Nhưng có lẽ vì “lún” vào quá nhiều việc, trong đó có việc phải đấu lý với VFF về vấn đề bản quyền truyền hình mà tiến độ ra đời của ban này đã chậm hơn so với kế hoạch.

Được biết là 2 hôm trước, thành viên Hội đồng Quản trị VPF – nhà báo Nguyễn Công Khế đã nhóm họp với những nhân vật có uy tín, được mời tham gia Ban Đạo đức để hoàn thiện lần cuối quy chế hoạt động của ban này. Bản quy chế mà ở đó, Ban Đạo đức được xác định là một trong những ban nòng cốt của VPF, và có trách nhiệm tư vấn cho VPF quanh việc xây dựng một giải đấu mang tính văn hóa cao. Chờ xem Ban Đạo đức khi xuất hiện có làm được những việc như chính những người khởi xướng VPF đang kỳ vọng hay không!? (Ngọc Anh)
Diệp Xưa | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục