Đó là một tỷ số hầu như không nằm trong dự đoán của người hâm mộ trước trận đấu và kết quả đó lại càng xa với thực tế khi hiệp 1 kết thúc trong thế trận rất chặt chẽ của đôi bên, với chỉ một bàn thắng được ghi từ một tình huống cố định (Dante lập công cho Brazil).
Thật vậy, cả Brazil lẫn Italia đều chơi rất tập trung xung quanh khu vực 16m50, cản phá quyết liệt, đeo bám chặt chẽ và sẵn sàng phạm lỗi để chặn đứng những đợt tấn công của đối phương. Thậm chí, sự quyết liệt còn lan lên cả phần sân của đối phương khi các cầu thủ tấn công của đôi bên cũng chơi lăn xả và cũng sẵn sàng phạm lỗi để ngăn cản đối thủ phát động phản công, mà điển hình là trường hợp Neymar phải nhận thẻ vàng sau pha phạm lỗi với Ignazio Abate ở phút 28, khiến hậu vệ phải của Italia rời sân vì chấn thương.
![]() |
| Giorgio Chiellini (bìa trái) phạm sai lầm trong việc canh giữ Fred, dẫn đến bàn thua thứ ba của đôi tuyển Italia |
Tuy nhiên, trong thế trận chặt chẽ đó, một Brazil thực dụng vẫn chơi tốt hơn qua việc chẳng những vô hiệu hóa được toàn bộ ý đồ tấn công của Italia mà còn tạo ra được một số cơ hội trước khung thành của Gianluigi Buffon. Thế nhưng, sở dĩ Brazil không ghi được bàn thắng trong những tình huống mở là do cơ hội mà họ tạo ra chưa thật sự nguy hiểm hoặc do Neymar vẫn còn mang nặng chủ nghĩa cá nhân khi anh không chuyền bóng cho Fred ở một vị trí rất thuận lợi mà lại tung cú sút chệch mục tiêu ở phút 24.
Thế nhưng, sự chặt chẽ của cả đôi bên hầu như biến mất trong hiệp 2 khi có đến 5 bàn thắng được ghi. Từ đó, có thể rút ra kết luận là đội tuyển Italia sẽ chơi hay hơn khi bị dồn đến chân tường còn Brazil hoàn toàn có khả năng ghi nhiều hơn đối phương ít nhất một bàn thắng để tạo nên sự khác biệt. Hay có thể rút ra một kết luận khác là cả Brazil lẫn Italia đều phải củng cố lại hàng thủ nếu muốn tiến xa hơn nữa ở giải này.
Với Brazil, vấn đề nằm ở cánh trái của hàng phòng ngự khi Marcelo thường dâng lên quá cao, để lại một khoảng trống mênh mông ở sau lưng mình cho đối thủ khai thác. Chính vì khai thác tốt khoảng trống này mà Emanuele Giaccherini đã san bằng tỷ số 1-1 cho Italia, trong hoàn cảnh Marcelo rút về không kịp, Dante mải đeo bám Mario Balotelli còn Thiago Silva thì lưỡng lự trong việc băng ra hoặc không băng ra để cản phá.
Tất nhiên, Marcelo đã đoái công chuộc tội bằng đường chuyền cho Fred lập công và tung cú sút buộc thủ môn Buffon phải cản phá để cho Fred tiếp tục ghi bàn. Thế nhưng, trong cuộc sống cũng như trên sân cỏ, không phải lúc nào con người cũng có cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của mình. HLV Luiz Felipe Scolari không thể bỏ rơi một cầu thủ có phong độ tốt như Marcelo nên việc bịt kín khoảng trống phía sau anh là điều cấp thiết.
Với Italia, vấn đề nằm ở toàn bộ hàng phòng ngự khi họ phòng chống tình huống cố định khá kém (ở hai bàn thua đầu), để lộ ra nhiều khoảng trống cho đối phương sút bóng (dẫn đến bàn thua thứ tư) còn riêng trung vệ Giorgio Chiellini phạm sai lầm trong việc đeo bám Fred (ở bàn thua thứ ba). Có thể khẳng định, hàng phòng ngự của Italia thường trở nên mong manh trước sức ép của đối thủ, mà hai trận đấu với Nhật và Brazil (để thủng lưới đến 7 bàn) đủ để nói lên tất cả.
Một nền bóng đá vốn nổi tiếng với kiểu phòng thủ catenaccio và những hậu vệ khét tiếng đang trở nên quá hào phóng (thủng lưới 8 bàn sau 3 trận) và một Brazil rất khác - quên đi samba để đề cao tính thực dụng với phương châm đánh nhanh đánh mạnh, đơn giản mà hiệu quả - có thể bị hủy hoại bởi những khoảng trống nơi hàng phòng ngự.















