Các đội bóng mạnh cứ thế chiến thắng và tiến bước. Khán giả được chứng kiến nhiều trận đấu có chất lượng chuyên môn cao, nhưng lại thiếu vắng những khoảnh khắc điên rồ đáng nhớ. Hệ quả tất yếu là trận chung kết trong mơ giữa hai đại diện ưu tú nhất: Đội bóng hay nhất Bắc Phi, Morocco, đối đầu với đội bóng hay nhất vùng hạ Sahara, Senegal.
Sự trỗi dậy của HLV nội và dấu ấn kiều bào
Một điểm nhấn thú vị của trận chung kết này là cuộc đấu trí giữa hai huấn luyện viên bản địa. Lần đầu tiên trong thế kỷ này, không có HLV ngoại nào xuất hiện ở trận đấu cuối cùng. Cả Pape Thiaw (Senegal) và Walid Regragui (Morocco) đều sinh ra hoặc lớn lên tại châu Âu, nhưng họ chọn cống hiến cho quê hương. Lần đầu tiên kể từ năm 1965, cả 4 đội vào bán kết đều được dẫn dắt bởi các HLV người châu Phi, đánh dấu sự chuyển dịch thoát khỏi cái bóng của những "lính đánh thuê" châu Âu.
Bên cạnh băng ghế chỉ đạo, AFCON ngày càng trở thành sân chơi của cộng đồng kiều bào. Khoảng một phần ba số cầu thủ tại giải đấu năm nay sinh ra bên ngoài châu Phi. Điều này không làm giảm đi màu cờ sắc áo, mà phản ánh hiệu quả của hệ thống đào tạo trẻ tại Tây Âu kết hợp với những thay đổi cởi mở trong quy định của FIFA về việc chuyển đổi quốc tịch thi đấu.
Tương quan lực lượng và chiến thuật
Morocco, với tư cách chủ nhà và là tâm điểm mới của bóng đá châu Phi nhờ cơ sở hạ tầng ấn tượng, đang chịu áp lực lớn phải giải tỏa cơn khát danh hiệu kéo dài 50 năm. Dù lối chơi đôi lúc còn nặng nề ở vòng bảng, họ sở hữu những ngôi sao biết cách tỏa sáng. Ngoài đẳng cấp của Achraf Hakimi và thủ môn Yassine Bounou, sự khác biệt nằm ở hai hành lang cánh: Brahim Diaz và Ez Abde. Tốc độ và sự đột biến của họ sẽ là bài toán hóc búa cho hàng thủ Senegal.
Về phía Senegal, họ sẽ vấp phải tổn thất lớn khi đội trưởng Kalidou Koulibaly và tiền vệ Habib Diarra bị treo giò. Senegal có xu hướng thăm dò đối thủ thận trọng, nhưng trước một Morocco nhiều khả năng sẽ chơi lùi sâu để phản công, cuộc chiến giữa các tiền đạo cánh của chủ nhà và hậu vệ biên của Senegal sẽ mang tính quyết định.
Cho đến lúc này, AFCON năm nay mang lại cảm giác quá "trơn tru" và bóng bẩy. Sự uy tín của một giải đấu không chỉ dựa trên chất lượng chuyên môn mà còn cần cả sự kịch tính và những tranh cãi – thứ gia vị hiện đang thiếu vắng.
Sự dễ đoán có thể là dấu hiệu của sự trưởng thành và chuyên nghiệp, nhưng nó sẽ không đọng lại lâu trong tâm trí người hâm mộ trung lập. Trừ khi trận chung kết diễn ra thực sự hấp dẫn và nghẹt thở, giải đấu này có nguy cơ bị lãng quên nhanh chóng, nhất là khi World Cup đang đến gần với những câu chuyện hào nhoáng hơn đang chờ đợi.
Nếu độc giả muốn tìm hiểu thêm về giải đấu AFCON, có thể tham khảo bài viết Lịch sử Cúp Bóng đá châu Phi (AFCON): Hành trình hơn sáu thập kỷ thống nhất lục địa đen.














