Khi Barcelona hành quân đến sân Metropolitano của Atletico Madrid hồi cuối tuần, mục tiêu của họ rất rõ ràng, đó là một chiến thắng sẽ nới rộng khoảng cách với Real Madrid lên 7 điểm, tạo đà tâm lý hoàn hảo trong cuộc đua bảo vệ ngôi vương La Liga. Đứng trước trận cầu mang tính bước ngoặt này, HLV Hansi Flick đã tung ra đội hình tối ưu nhất có thể. Nhưng điều đáng nói nhất lại nằm ở cái tên vắng mặt trong đội hình xuất phát: Robert Lewandowski.
Thay vì sử dụng chân sút chủ lực người Ba Lan, Flick chọn Dani Olmo đá "số 9 ảo", được hỗ trợ bởi Lamine Yamal và Marcus Rashford ở hai cánh. Dù Olmo và Rashford đã phối hợp mang về bàn gỡ hòa ngay trước giờ nghỉ, thử nghiệm này chỉ tồn tại đúng 45 phút. Bước sang hiệp hai, Flick đưa Ferran Torres vào sân thay thế. Phải mãi đến phút 79, khi Barca tuyệt vọng tìm đường xuyên phá hàng thủ 10 người của Atletico, Lewandowski mới được tung vào sân.
Và chỉ mất 8 phút, anh đã lên tiếng. Một pha lập công không hề đẹp mắt, bóng đập vai đi vào lưới sau cú sút bị cản phá của Joao Cancelo, nhưng đó có thể là một trong những bàn thắng quan trọng nhất mùa giải của Barca, và cũng có thể là dấu ấn lớn cuối cùng trong sự nghiệp của Lewandowski tại Camp Nou.
Tiền đạo người Ba Lan chỉ còn chưa đầy ba tháng hợp đồng. Ở tuổi sắp bước sang 38 vào thềm mùa giải 2026-27, viễn cảnh Barca trao cho anh một bản hợp đồng mới đang ngày càng mờ mịt. Dù có thông tin cho rằng CLB sẵn sàng đề nghị gia hạn với mức giảm lương 50% kèm theo các khoản thưởng, nhưng xét trên phương diện chiến thuật và dài hạn, đây có thể là một nước đi sai lầm của đội bóng xứ Catalan.
Những con số thống kê không hề biết nói dối. Mùa trước, Lewandowski bùng nổ với 42 bàn thắng trên mọi đấu trường (27 bàn tại La Liga), góp công lớn vào cú ăn ba quốc nội của Barca với hiệu suất cứ 99 phút lại nổ súng. Năm nay, dù anh đã có 17 bàn và giữ nguyên hiệu suất tương tự tại La Liga, nhưng tầm ảnh hưởng của anh đã suy giảm rõ rệt. Số lần đá chính tại giải quốc nội giảm mạnh từ 32 xuống chỉ còn 12. Từ tháng 11 năm ngoái, anh mới chỉ ghi thêm 4 bàn tại La Liga. Tại Champions League, dù có 4 bàn trong 4 trận gần nhất, nhưng phần lớn đều đến từ các chiến thắng dễ dàng hoặc không mang tính quyết định cao.
Vấn đề cốt lõi nằm ở sự tương thích với hệ thống của Hansi Flick. Barca hiện tại chơi với khối đội hình dâng cao, tấn công tốc độ dựa trên những pha đập nhả của Pedri, De Jong cùng sự bùng nổ ở hai biên của Yamal và Raphinha. Trong guồng quay chóng mặt ấy, Lewandowski với trung bình chỉ 33,1 lần chạm bóng mỗi 90 phút, thường xuyên rơi vào cảnh lạc lõng, chờ đợi bóng trong vòng cấm và mất lợi thế trong các pha tranh chấp tay đôi.
Bản thân Lewandowski vẫn tin tưởng vào khả năng thích nghi của mình: "Tôi có thể chơi mọi loại chiến thuật, kể cả phản công. Tôi học hỏi và thích ứng rất nhanh". Tuy nhiên, quyết định cất anh trên băng ghế dự bị ở trận gặp Atletico của Flick đã nói lên một sự thật khác.
Về tương lai, Lewandowski vẫn giữ thái độ bình thản, không loại trừ khả năng ở lại nhưng cũng nhận được sự quan tâm từ MLS (Chicago Fire) và Juventus. Việc giải phóng quỹ lương khổng lồ của anh sẽ là ưu tiên hàng đầu của Barca lúc này.
Tuy nhiên, tìm người thay thế "cỗ máy ghi bàn" này lại là bài toán làm đau đầu giới chóp bu Camp Nou. Mục tiêu số một Harry Kane gần như chắc chắn sẽ gia hạn với Bayern Munich. Dusan Vlahovic (Juventus) là một phương án kinh tế hơn nhưng lại thiếu đi sự ổn định. Những cái tên như Joao Pedro (Chelsea) hay Fisnik Asllani (Hoffenheim) khó lòng đáp ứng được kỳ vọng.
Lựa chọn sáng giá nhất lúc này có lẽ là Julian Alvarez của Atletico Madrid – đối thủ của chính Barca tại tứ kết Champions League sắp tới. Dù việc chiêu mộ một cầu thủ còn 4 năm hợp đồng từ đối thủ cạnh tranh trực tiếp đòi hỏi một nguồn tài chính khổng lồ, nhưng với tài xoay xở và các "đòn bẩy" kinh tế quen thuộc của Chủ tịch Joan Laporta, không gì là không thể.
Bốn năm qua, Lewandowski đã cống hiến những chương cuối cùng rực rỡ nhất trong sự nghiệp của một trung phong vĩ đại tại Camp Nou. Nhưng bóng đá không có chỗ cho sự hoài niệm. Đã đến lúc Barcelona cần dũng cảm khép lại một kỷ nguyên để mở ra một trang mới, dù quá trình chuyển giao ấy chắc chắn sẽ không hề bằng phẳng.













